Đạp lên vai Mourinho mà đi!

bởi Du Đãng ·

Đêm mùa đông, lạnh như cắt, một nam thanh niên dùng hai tay nâng chiếc xe đạp lên cao quá đầu, chân lội xuống hồ, nước ngang lưng. Run rẩy, răng đánh vào nhau thành tiếng lập cập, nam thanh niên cất tiếng hát: “Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao…”. Phía sau, trên bờ hồ, một đám trai tay cầm gậy gộc luôn miệng quát nạt và chửi thề, cả tiếng cười khoái trá.

Một tiếng trước đó, bất chấp nhiệt độ hạ xuống dưới 15 độ, nam thanh niên tung tăng đạp chiếc xe đạp Liên Xô khung ngang huyền thoại qua làng bên, ở đó có em Trinh, mắt to, răng trắng, dáng đẹp, tóc dài, làn da nuột như ruột non của một con heo tơ. Nam thanh niên rẽ xe vào nhà em Trinh, chó sủa râm ran cả góc trời. Không biết là em Trinh đã cho sờ gót chân hay ngón tay cái mà lúc ra về nam thanh niên vô cùng hớn hở, cho đến khi nhận ra đám trai làng hùng hổ chắn lấy lối đi. Cạnh lối đi là một cái hồ, nước lạnh căm…

Ngọc Trinh

Ảnh: Phụ Nữ News

Đó là hiện thực của khẩu hiệu “trai thôn ta, quyết giữ gái làng ta” nổi tiếng một thời. Con đực thích những con cái nhiều sắc màu, con cái tìm cách thu hút con đực bằng cách trở nên đẹp đẽ hơn, khi con cái có được càng nhiều sự chú ý thì sự cạnh tranh giữa các con đực càng khốc liệt, và vì thế con đực trở nên mạnh mẽ hơn. Một chiếc mâu bén nhọn, nó đâm thủng chiếc thuẫn, chiếc thuẫn được gia cố chắc chắn hơn và người ta lại tìm cách để chiếc mâu trở nên bén nhọn hơn nữa. Sự nâng cấp của chủ thể này là bàn đạp để chủ thể khác vượt qua giới hạn và ngược lại, ấy là quy luật phát triển của nhân loại và của mọi tạo vật, kể cả bóng đá.

Từ những năm 2002 trở về trước, chỉ riêng người Ý nghĩ khác, còn lại nói đến bóng đá là nói đến tấn công, tấn công và tấn công. Phòng thủ là một phần cuộc chơi, dĩ nhiên rồi, nhưng người ta chỉ nhập cuộc với ý nghĩ lao lên phía trước và búa vào lưới đội bạn. Đó đang là thời kỳ của những chủ thuyết lớn, duy mỹ, duy mỹ hơn nữa.

Alex Ferguson có lẽ là người đầu tiên ngửi thấy mùi của sự chuyển giao, nhưng một vụ nổ thực sự lại đến từ Euro 2004. Tín đồ túc cầu giáo thêm một lần nữa được chứng kiến lối chơi tổng lực nhưng không giống như lối đá tấn công tổng lực của người Hà Lan, Hy Lạp đã viết lên câu chuyện thần thoại, họ lên ngôi nhờ chiến thuật phòng ngự tổng lực của Otto Rehhagel. Trên sân, từ tiền đạo đến tiền vệ đều biết phòng ngự, những đứa con của thần Dớt đã không tạo ra sấm sét, họ tạo ra chiếc khiên lớn làm bằng silicon.

POR: Euro 2004 Final: Portugal v Greece Hy Lạp

Ảnh: Alex Livesey/Getty Images

Bất chấp sự chỉ trích của những kẻ theo chủ thuyết duy tấn công, ở nước Anh, Jose Mourinho tiếp đà bằng hai chức vô địch Premier League liên tiếp cũng với lối chơi phòng ngự kín kẽ. Những chiến thắng 1-0 vừa đủ thực sự đã khiến cả thế giới chao đảo. Không dừng lại ở đó, Mourinho mang mô hình của ông đi gieo trồng ở Italia, ngay trong lòng của thủ đô bóng đá phòng ngự cổ điển, sau khi thanh công với Inter Milan, Jose tiếp tục đánh chiếm sào huyệt của Tiqui-Taca – Tây ban Nha.

Trước đó một làn sóng đã xảy ra, bỏ qua sự chỉ trích nhiều người đã ngưỡng mộ và sao chép triết lý phòng ngự. Ít nhất mỗi một nền bóng đá xuất hiện một đội bóng chơi theo phong cách này, thậm chí ở Old Trafford, nơi tôn vinh lối đá tấn công đẹp mắt cũng nhờ vào sự chắc chắn nơi hàng thủ để thoát khỏi giai đoạn thoái trào của mình. Phòng ngự lên ngôi, các giá trị duy mỹ cổ điển trở nên lạc lõng. Một yêu cầu bức thiết đối với những kẻ yêu bóng đá tấn công đó là phải tiến hóa hơn để xuyên thủng các bức tường phòng ngự và thế là bóng đá hiện đại ra đời.

Những phương thức thuần túy bị gác lại, thay vào đó là sự lắp ghép, đa dạng hóa, một sự cải tổ chưa từng thấy. Trong bóng đá cổ điển, tiền vệ chạy cánh trái sẽ làm đường rày của mình bên biên trái, còn các cầu thủ chạy cánh hiện đại, họ chơi tốt cả hai bên có thể đảo cánh khi muốn để tạo ra nhiều phương án tấn công. Các máy quét giết chết số 10 cổ điển, những mẫu tiền vệ hiện đại lại ra đời. Cả các tiền đạo cũng phải thay đổi. Thể lực và tộc độ được yêu cầu ngày càng cao để có thể dùng tốc độ thắng tốc độ tạo ra sự bối rối, dùng sức mạnh thắng sức mạnh để tạo ra sự xáo trộn…

Ảnh: Facebook Chelsea

Ảnh: Facebook Chelsea

Chính bóng đá phòng ngự đã làm bàn đạp để bóng đá tấn công lột xác, và như một quy luật vốn dĩ, bóng đá phòng ngự cũng lại lấy sự lột xác của bóng đá tấn công làm bàn đạp, nhờ đó mà chỉ trong một khoảng thời gian ngắn thế giới túc cầu đã trở nên vô cùng phức tạp bởi sự ra đời của rất nhiều sơ đồ chiến thuật, những nhiệm vụ hoàn toàn mới trên sân, nhưng mẫu cầu thủ hiện đại.

Phải trải qua loạt trận không thắng trước Aletico Madrid, nhà vô địch La Liga 2013-14, thì Carlo Anceloti mới tìm ra được phương thức chiến thắng. Mourinho một lần nữa giúp Chelsea lên ngôi tại Premier League 2014-15. Con đường duy nhất để để bóng đá tấn công trở lại là tự nâng cấp mình, coi Mourinho là bậc thang đạp lên vai ông ta mà đi. Quy kết một đội bóng ra sân với hai lớp phòng ngự là phản bóng đá sẽ chẳng giúp ích gì cả.

Khi bạn chọn lối chơi phòng ngự, bạn phải tìm mọi cách để đảm bảo không thua trước, sau đó chiến thắng bằng sai lầm của đối phương. Nghĩa là không phải bằng sự mạnh mẽ thực sự của bạn, trong khi thể thao thực thụ lại đi tìm tới hạn của sự mạnh mẽ. Con người, suy cho cùng vẫn là thích lao về phía trước, chính vì thế người ta luôn mong chờ sự dâng lên ào ạt của các đội bóng. Dẫu vậy sẽ thật buồn cười nếu nguyền rủa việc tổng lực bảo vệ khung thành. Thiếu các hacker, những gã lập trình đã không thể giỏi hơn, những bước tiến về hai đầu thái cực của các chủ thể luôn luôn có mối liên hệ như vậy.

Jose Mourinho Louis van Gaal

Ảnh: Telegraaf

Có điều, hãy tin rằng “Tấn công cực đại luôn luôn thắng phòng ngự tận cùng”, bởi vì kẻ tấn công luôn có nhiều tài nguyên hơn, còn tài nguyên của kẻ phòng ngự lại có hạn. Ví như khi công thành, kẻ tấn công làm chủ được lương thực, còn kẻ tử thủ sẽ chết khi trong kho hết gạo, kẻ tấn công có thể ném một quả núi vào thành, còn trong thành chẳng kiếm đâu ra núi.

Vì vậy, khi bạn gặp phải một cô bé kiêu kỳ, đừng nản lòng, hãy cứ tấn công. Cô nàng càng lạnh nhạt, bạn càng tấn công mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn, táo bạo hơn. Một tháng không được thì hai tháng, một năm không được thì hai năm. Cứ kiên trì rồi một ngày kia, khi nắng hừng qua kẽ lá đọng sương, bạn sẽ nhận ra cả hai đều đã già.

Dù sao thì điều đó…

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^