Câu chuyện của một Laziale (Phần 1)

bởi Lãng Du ·

1. Đêm định mệnh

Cái lạnh tê tái của những cơn gió mùa đã khiến cho tâm trí của mỗi con người trở nên đắm chìm trước sự khắc nghiệt của thời tiết. Họ không còn biết cách nào để chống chọi được với thiên nhiên, và cách tốt nhất, là đi tìm một khoảng lặng để suy tư. Suy tư về cái được gọi là tâm tình, tâm tình dành cho một tình yêu bất diệt, nó được mang tên S.S Lazio.

Khi còn nhỏ, tôi cũng như bao đứa trẻ khác, một niềm đam mê với môn thể thao có thể được cho là dễ hòa đồng nhất với chúng bạn, đó là bóng đá. Từ những ý nghĩa ban đầu là một trò chơi, dần dần nó phát triển thành một cảm xúc, một tình yêu. Thời đó, bóng đá Anh là thứ duy nhất mà người ta được hưởng thụ, được cảm nhận và được tôn sùng. Ở đó tràn ngập những ngôi sao, những cầu thủ tài năng mang theo một phong cách tài tử. Đó có thể là cái thứ bóng đá duy nhất có thể tiêm nhiễm vào đầu của những đứa trẻ mới bắt đầu tình yêu bóng đá như tôi.

(Ảnh: sofoot.com)

(Ảnh: sofoot.com)

Bóng đá Italia thời đó, chưa ăn sâu vào tiềm thức của người hâm mộ bởi lối chơi đặt nặng về chiến thuật, tính hiệu quả và khô khan trong từng trận đấu. Và ở giải ngoại hạng Anh lúc đó, bóng đá Italia chỉ đọng lại ở những cái tên như Gianfranco Zola, Gianluca Vialli, Roberto Di Matteo, Fabrizio Ravanelli , đó là những cái tên khả dĩ nhất xuất hiện trên xứ sở sương mù.

Và nhiều người tự hỏi, làm sao tôi yêu thích Lazio, giành tình cảm cho Lazio, và cho cả cái giải bóng đá khô cằn Serie A? Đó là một kỷ niệm, một kỷ niệm mà đến bây giờ tôi sẽ còn nhớ mãi.

Một buổi tối như bao ngày, một đứa trẻ chỉ học cấp 2, thức đêm để xem bóng đá là một điều cấm kỵ với gia đình. Nhưng với tôi, tôi có bố tôi làm hậu thuẫn lớn cho việc phát triển niềm đam mê của mình. Tôi nhớ như in đó là loạt trận cuối cùng vòng đấu bảng thứ 2 của UEFA Champions League. Ở trận đấu đó, nếu đội khách có 3 điểm, họ sẽ có vé vào vòng tứ kết. Và đương nhiên, đó là trận đấu giữa chủ nhà Chelsea và đội bóng đến từ Serie A, Lazio.

Năm đó là mùa giải 1999-2000, mùa giải mà người ta ấn tượng về Valencia với bộ tứ tiền vệ khủng khiếp Gaizka Mendieta, Francisco Farinos, Gerard Lopez, Kily Gonzales. Trớ trêu thay, khi đội chủ nhà Chelsea với tâm lý thoải mái vì đã có vé vào vòng sau lại là người có bàn mở tỷ số từ cú nã đại bác tuyệt đẹp của tiền vệ người Uruguay Gustavo Poyet. Lúc đó tôi chưa thể biết rằng tình cảm của mình lại dành cho đội bóng đang bị bất lợi là Lazio. Tôi chỉ thầm cổ vũ cho họ, một tình cảm đơn thuần cho kẻ yếu thế. Nhưng chính họ mới làm tôi cảm thấy, đơn giản chưa chắc những gì mạnh mẽ đã làm cho con người ta khâm phục, cái cách người ta chứng tỏ mình mạnh mẽ mới là điều đáng để tôn thờ.

(Ảnh: laziopolis.it)

(Ảnh: laziopolis.it)

Pavel Nedved chính là người mà tôi đã khắc sâu trong trận đấu này, một chiến binh, một niềm tin, và mọi sự việc đã diễn ra trong những cung bậc của cảm xúc. Hai bàn thắng của Simone Inzaghi và Sinisa Mihajlovic đã làm cho tôi ngây ngất, ngây ngất không phải vì tôi đã đúng, mà ngây ngất vì niềm tin, tình yêu của mình đã biết giành cho ai.

Đôi khi câu hỏi : tình yêu là gì? Thật khó trả lời biết bao. Nhưng với tôi nó rất đơn giản. Tình yêu là do cách nghĩ của con người, nghĩ là yêu, nó sẽ là yêu. Lazio đã cho tôi lên tới những đỉnh cao bất tận của tình yêu, cũng như âm nhạc, âm nhạc sẽ cho bạn lên những đỉnh cao bất tận của nghệ thuật.

Và đến bây giờ, tôi vẫn tự hào mình là một Laziale, một Laziale luôn biết : thay vì nói, hãy làm để chứng tỏ mình là một Laziale chân chính. Và với một Laziale, dòng máu của họ luôn chảy trong cơ thể với một tình yêu bất diệt dành cho đội bóng thủ đô S.S Lazio.

2. Chỉ có thời gian mới thấu hiểu được tình yêu tồn tại được bao lâu.

Ngày đó, muốn xem một trận bóng đá của Lazio là một điều hoàn toàn xa xỉ. Những thông tin hay những diễn biến về hành trình chinh phục về đội bóng lại càng khó khăn hơn. Vậy tình yêu với Lazio diễn ra thế nào. Đó chỉ là cảm xúc và suy nghĩ mà thôi.

Cảm xúc đầu tiên là những buổi sáng dậy sớm để đi học, tôi cố nán lại một vài phút để theo dõi bản tin bóng đá vào buổi sáng. Và khi các bạn nghe thấy điều này thì sẽ nghĩ rằng thế là đủ. Chắc chắn là không đủ. Bản tin hồi đó chỉ diễn biến nhiều nhất về giải ngoại hạng Anh, UEFA Champion League và UEFA Cup (bây giờ được gọi là Europa League). Và đáng buồn hơn nữa bản tin lại dành cho giải Arpetura và Clausura của Argentina. Serie A đơn giản chỉ là thông báo kết quả của trận đấu mà thôi. Nếu ngoài giải ngoại hạng Anh, để mà yêu thích thời đó, đơn giản tôi sẽ yêu River Plate hay Boca Juniors. Bởi vì đó là những kiến thức và hiểu biết khả dĩ nhất về bóng đá lúc bấy giờ.

Chắc các bạn sẽ thắc mắc vì sao những năm 1999-2000, tôi lại không được theo dõi Serie A. Đơn giản là thành phố tôi ở Đài truyền hình địa phương không phát sóng Serie A như ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh. Mà đặc biệt thời đó Truyền hình Cáp và Truyền hình kỹ thuật số hay ngay cả Internet hoàn toàn chưa xuất hiện. Bóng đá chỉ xuất hiện duy nhất trên các kênh quảng bá của Đài truyền hình Việt Nam mà thôi.

May mắn thay, thời đó lại có một thứ nói nhiều về bóng đá  Italia và Lazio hơn cả truyền hình. Đó là cuốn tạp chí Bóng đá quốc tế. Tôi nhớ như in cuốn tạp chí in toàn bằng giấy Couche này. Một loại giấy có bề mặt bóng, mịn, láng, in rất bắt mắt và sáng, điều đó làm cho tờ tạp chí này chất lượng và đắt đỏ hơn rất nhiều các tờ báo in. Tôi gạt bỏ những cuốn truyện tranh mà bạn bè tôi đam mê say đắm để đi tìm cảm xúc với một cuốn tạp chí mà một tháng mới ra một lần.

(Ảnh: sofoot.com)

(Ảnh: sofoot.com)

Và đương nhiên cảm xúc cũng có cái giá của nó. Bao lần bố mẹ mắng, bao lần bị thu tạp chí trong giờ học, bao lần chẳng biết chia sẻ cùng ai về tình yêu với đội bóng yêu thích (bởi chẳng có ai nhắc đến bóng đá mà nhắc đến Lazio làm gì cả). Nhưng tôi đã có những cảm xúc bước đầu để theo đuổi cho tình yêu với bóng đá Italia và Lazio sau này.

Cảm xúc thứ hai là lần tôi thi đỗ vào cấp 3, tôi được mẹ tôi hứa là sẽ có phần thưởng cho những nỗ lực và sự cố gắng của tôi. Và đương nhiên tôi chỉ chờ có vậy. Tôi cùng mẹ tôi dong duổi khắp cả ngày để đi mua cho bằng được một bộ quần áo thi đấu của Lazio. Đáng tiếc rằng những bộ trang phục thi đấu của các CLB thời đó vô cùng hạn chế. Có chăng chỉ có vài trang phục của một số đội bóng ngoại hạng Anh như Man United, Arsenal hay bộ trang phục của đội tuyển Anh.

Cuối cùng tôi cũng tìm được cho mình một chiếc áo duy nhất tại cửa hàng. Đó là chiếc áo số 2 của cựu danh thủ người Italia Paolo Negro. Cũng có chút thất vọng vì đó không phải là số áo 18 của Pavel Nedved. Nhưng đó cũng là cảm xúc sung sướng khó tả vào thời kỳ bấy giờ.

Khi đã có cảm xúc đương nhiên suy nghĩ của mỗi chúng ta sẽ hướng về chính cái cảm xúc của mình. Bởi vì suy nghĩ chính là nguồn gốc sinh ra cảm xúc và suy nghĩ của tôi bị chi phối bởi hình ảnh của bóng đá Italia, của Lazio. Đã bao giờ đang đi dạo chơi đâu đó các bạn tự mỉm cười một mình vì nghĩ đến một điều vui vui chưa? Và các bạn có biết một trong những cách để một diễn viên khóc trong phim là nghĩ về những kỉ niệm buồn? Hai câu hỏi để khẳng định hình ảnh tác động nhiều thế nào đến suy nghĩ và cảm xúc của chúng ta.

Rồi sau đó tình yêu đối với Lazio trôi qua đều là những trạng trái giàu sang, phú quý, hạnh phúc và đau buồn. Những bản hợp đồng mãn nhãn, những Coppa Italia, Scudetto lần thứ 2 và khi con tàu danh vọng Cirio sụp đổ vào năm 2002, khi những ngôi sao lũ lượt ra đi tìm kiếm danh vọng nơi chân trời mới, khi Lazio bị trừ  điểm sau sự kiện Calciopoli. Tất cả đều là những trạng thái trái ngược. Khi có biến cố là lúc mọi người đánh giá rõ ràng nhất về con người của họ.

Trong khi sự giàu sang đã ra đi, phú quý thì chê bai, lẩn tránh, đau buồn thì cũng không giúp được gì. Lúc đó nhiều người có thể rũ bỏ tình yêu của mình để đi tìm ánh hào quang, để tìm sức sống mãnh liệt hơn nữa. Nhưng tình yêu của một Laziale giúp tôi muốn bám trụ lại, nơi tôi đặt nhiều cảm xúc vào nó.

Câu chuyện của tôi cũng như câu chuyện của cây cầu tình yêu nổi tiếng Milvio bắc ngang qua con sông Tevere ở Rome. Cột đèn trên cây cầu này được treo đầy những ổ khỏa có khắc tên của các cặp tình nhân. Tuy những minh chứng của tình yêu đã được tháo dỡ nhưng cầu Milvio vẫn là một biểu tượng tình yêu đặc biệt của Italia. Tuy những hào nhoáng, phô trương đã không còn. Dù cho Lazio có bấp bênh, hay họ chẳng hề có được danh vọng nào thế nhưng đối với Lazio, tình yêu của tôi vẫn còn mãi.

Thời gian là câu trả lời của mọi cảm xúc và trạng thái. Mọi cảm xúc chỉ là nhất thời và chỉ tình yêu là mãi mãi với thời gian.

3. Những cái tên làm tôi ấn tượng

Mọi người khi yêu thích, là cổ động viên của một đội bóng thì yếu tố ban đầu đều xuất phát từ việc yêu mến một cầu thủ nào đó. Bản thân tôi cũng vậy, không có tình yêu nào xảy ra nếu không có cảm xúc ban đầu. Thế nhưng tôi không đặt trọn tình yêu thái quá một cầu thủ sang tình yêu của một đội bóng. Đơn giản, bóng đá không đứng yên, nó thay đổi theo từng ngày. Các câu lạc bộ cũng không có những biểu tượng vĩnh viễn, những cầu thủ mãi mãi cống hiến.

Ở Lazio, tôi xuất phát tình yêu ban đầu với một Pavel Nedved hào hoa và đầy nhân cách. Một chiến binh với lòng quả cảm và chuẩn mực đạo đức hiếm có đối với các cầu thủ chuyên nghiệp lắm tiền nhiều của. Sau đó những gương mặt tiếp theo dần dần được trải nghiệm theo thời gian. Có những con người làm người ta đọng lại cảm giác mãnh liệt. Mỗi con người mỗi cá tính, một phong cách, không ai giống ai, và cái quan trọng là họ phục vụ, cống hiến cho đội bóng của tôi.

Ấn tượng đầu tiên của tôi là hai cầu thủ gốc Nam Tư cũ. Bóng đá Nam Tư cũ thường được ví như Brazil của vùng Balkan, bởi truyền thống chơi đẹp mắt, giàu kỹ thuật. Tuy nhiên những nghệ sĩ bóng đá này lại cũng là những người có tính khí nóng như lửa. Tiêu biểu trong nhóm cầu thủ này là ông vua sút phạt đến từ vùng Balkan Sinisa Mihajlovic,  một cái tên đầy cá tính.

(Ảnh: mozzartsport.com)

(Ảnh: mozzartsport.com)

Cá nhân tôi rất thích những hình mẫu cầu thủ như Sinisa Mihajlovic, ngang tàng, mạnh mẽ và đầy chất lạnh lùng. Nhưng cuộc sống không ai là hoàn hảo, ai ai cũng có mâu thuẫn trong nhân cách, ngay cả răng cũng có khi cắn vào lưỡi. Đối lập với 27 bàn thắng ghi được ở Serie A từ những cú sút phạt hàng rào trực tiếp là pha nhổ nước bọt vào mặt Adrian Mutu trong một trận đấu khi Lazio đối đầu với Chelsea ở UEFA Champions League. Jens Jeremies của đội tuyển Đức ở France 98 cũng chịu cảnh tương tự Mutu khi Đức đối đầu với Nam Tư.

Sau Sinisa Mihajlovic, chắc chắn gây ấn tượng với một Laziale chính là Dejan Stankovic. Nếu tôi được quyền hỏi ai là người ấn tượng với Dejan Stankovic nhất, thì người tôi muốn hỏi dứt khoát phải là Manuel Neuer. Đơn giản khi Manuel Neuer khoác áo Schalke 04, chính anh là người giúp cho lá phổi xanh của Lazio có được một trong những bàn thắng đẹp nhất trong sự nghiệp của mình.

Đây chính là hai nhân tố quan trọng cho cú đúp Coppa Italia và Scudetto vào mùa mùa giải 1999-2000 của Lazio.

laziale3

(Ảnh: mundodeportivo.com)

Cũng trong mùa giải 1999-2000, các Laziale bất bình với Sergio Cragnotti khi ông chủ của Cirio bán đi bò mộng Christian Vieri cho Inter và mang về một người Argentina Diego Simeone như một phần trong hợp đồng chuyển nhượng. Sergio Cragnotti bị chỉ trích dữ dội như thời ông định bán Giuseppe Signori cho Parma vào năm 1995. Nhưng sau đó thực tế đã làm cho các Laziale hài lòng. Diego Simeone là một cầu thủ vừa “quái” vừa “quỷ”. Là một người gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói giọng quỷ. Pha đóng kịch tinh quái ở World Cup 98 để ngôi sao đội tuyển Anh David Beckham bị đuổi để từ đó Argentina loại tuyển Anh là một ví dụ tiêu biểu về con người của Diego Simeone. Một lá chắn thép thực sự giúp cho màu xanh của Lazio sáng ngời tại Serie A vào năm đó.

Nếu là Laziale, các bạn sẽ hiểu các cổ động viên của Lazio có thái độ phân biệt sắc tộc nghiêm trọng và thường xuyên có hành động ném chai lọ, miệt thị các cầu thủ da màu và Do thái của đối phương. Trên khán đài, họ thường giương cao khẩu hiệu:

Đội quân da đen, Do Thái phải thua.

Thật bất ngờ, khi một cầu thủ da màu là Fabio Liverani gia nhập Lazio từ Perugia nhằm thay thế Juan Veron. Khi thi đấu trong một môi trường sặc mùi kỳ thị như Serie A, Fabio Liverani đã từng muốn là Carlton Myers của bóng đá.

(Ảnh: bbc.co.uk)

(Ảnh: bbc.co.uk)

Carlton Myers là một vận động viên bóng rổ người Italia gốc Phi trong thành phần đội tuyển bóng rổ Italia tại Thế vận hội Olympic Sydney 2000. Các cầu thủ bóng rổ nổi tiếng là biểu tượng của sự đa dạng sắc tộc trong thể thao Italia. Và không lâu sau đó Fabio Liverani chính là cầu thủ da màu đầu tiên khoác áo Azzurri mở màn cho một kỷ nguyên mới của bóng đá Italia sau này.

Những cái tên này làm tôi vô cùng ấn tượng, ấn tượng với họ không phải vì họ xuất sắc nhất của đội bóng tôi yêu mà là vì họ đặc biệt nhất. Cá tính, tinh quái và sự quả cảm vượt qua mọi chông gai của họ giúp tôi có nhiều ấn tượng hơn so với những bình lặng đến đáng sợ của cuộc sống. Đôi khi  sự bằng phẳng không giúp con người ta phát triển, bởi nó quá đơn giản, càng phức tạp và khó khăn thì con người sẽ càng trưởng thành, lớn mạnh được.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Lãng Du
3 bài viết
“”
Phát bóng lên ^