Thiên Thanh trong sắc áo hồng

bởi Thành Đỗ ·

Mùa giải 2004-2005, US Città di Palermo giành quyền thăng hạng Serie A sau hơn hai thập kỷ lặn lội ở những giải hạng dưới, và ngay lập tức, họ đã gây bất ngờ khi cán đích ở vị trí thứ sáu – một điều đáng mơ ước cho bất kỳ đội bóng mới thăng hạng nào.

Thế nhưng điều tưởng như thần kỳ này lại không đến từ sự may mắn.

Đội hình xuất phát thường thấy của Palermo mùa giải 2004-2005 (Ảnh: lineupbuilder.com)

Đội hình xuất phát thường thấy của Palermo mùa giải 2004-2005 (Ảnh: lineupbuilder.com)

Nhìn chung, Palermo của mùa giải 2004-2005 là một tập thể cực kỳ đồng đều, với một loạt những cầu thủ tài năng của bóng đá Italia thời “Hậu Cannavaro”.  Ngay từ khi trình làng đội hình hoàn chỉnh, Palermo đã được đánh giá là một đội bóng đáng gờm với sự góp mặt của những gương mặt được kỳ vọng sẽ kế thừa được lứa cầu thủ tài năng của những Alessandro Nesta, Fabio Cannavaro, Francesco Totti hay Alessandro Del Piero… Mặc dù cho đến ngày hôm nay rốt cuộc chỉ có Andrea Barzagli và Fabio Grosso là để lại được dấu ấn trong màu áo Azzurri, nhưng vào năm 2005, những cái tên dưới trướng Francesco Guidolin thu thập được sẽ khiến không ít đội ghen tị.

Vậy làm thế nào để một đội bóng mới thăng hạng như Palermo lại có thể thu hút được những nhân tài này?

Tiền? Đúng là Zamparini không thiếu tiền, nhưng đó chỉ là một phần lý do thôi. Thực tế cơ sở lớn nhất để Palermo có thể thu hút được chừng ấy tài năng chính là sự phân cấp mạnh mẽ của Calcio và sự dư thừa tài năng ở những đội bóng lớn –chủ yếu vì chính sách mở cửa tự do cho các tài năng nước ngoài.

Nhìn vào đội hình của Palermo bên trên, ta thấy rằng đội hình này gồm những cựu binh đã chinh chiến dày dạn ở Serie A trong màu áo những đội bóng nhỏ và trung bình (Matteo Guardalben, Lamberto Zauli, Eugenio Corini), những cầu thủ Italia đang vào độ chín nhưng không được các đội bóng lớn để ý (Simone Barone, Luca Toni, Fabio Grosso, Mario Santana và Giuseppe Biava) và những tài năng trẻ bị bỏ rơi vì các đội bóng lớn đã quá thừa mứa người ngoại quốc (Cristian Zaccardo và Andrea Barzagli).

Thực tế, đội hình 4-5-1 này của Guidolin có thể dễ dàng chuyển thành 3-5-2, và chìa khóa cho sự xoay chuyển đó chính là tiền vệ đa năng Lamberto Zauli. Có thể nói Zauli là một cầu thủ rất đặc biệt trong sơ đồ của Guidolin, một người học trò mà ông phải cất công kéo từ Bologna sang đến Palermo để tiếp tục áp dụng ý đồ chơi bóng của mình. Anh là một trong số rất ít cầu thủ trong lứa này có thể chơi tốt ở bất kỳ vị trí nào trên hàng tiền vệ, thậm chí có thể chơi hậu vệ cánh nếu cần, thế nhưng chính vì đặc điểm thú vị đó mà rốt cuộc cái tên Lamberto Zauli mãi chỉ là cái tên hot ở những đội yếu và trung bình ở Serie A – một giải đấu vốn đặt nặng tính chiến thuật.

Không phải Luca Toni, chính Lamberto Zauli mới là nhân tố chủ chốt trong đội hình của Palermo (Ảnh: Getty)

Không phải Luca Toni, chính Lamberto Zauli mới là nhân tố chủ chốt trong đội hình của Palermo (Ảnh: Getty)

Mặc dù thường chơi ở vị trí Trequartista, nhưng nhiệm vụ của Zauli lại không phải dẫn dắt lối chơi. Trái lại, anh tận dụng sự bền bỉ và cơ động của mình để tham gia tranh chấp bóng và hỗ trợ cho bộ não triển khai bóng thực sự là Eugenio Corini. Vai trò đầu não của cựu tiền vệ Chievo Verona được thể hiện rõ ràng hơn nhiều trong một số trận Guidolin áp dụng 3-5-2. Khi đó, Zauli sẽ được xếp đá tiền vệ trung tâm hoặc tiền vệ phải – vị trí mà sau này ở Sampdoria và khi trở lại Bologna anh thường đảm nhận.

Thực tế, chiến thuật của Guidolin rất cổ điển và phù hợp với những đội trung bình: Ông chủ trương tập trung đông người ở khu trung tuyến nhằm bóp nghẹt không gian triển khai bóng của đối phương. Từ Bologna, Palermo rồi đến cả Parma và Udinese sau này, chúng ta đều thấy sự xuất hiện của ít nhất 5 tiền vệ trong đội hình. Thậm chí Bologna trong nửa đầu mùa giải 2001-2002 thường ra sân với sơ đồ 3-6-1 và kết quả thu về khá tốt (Hòa 0-0 với Juventus và AC Milan, thua sát nút 0-1 trước Inter). Mãi đến tận vòng 25, khi chính Lamberto Zauli bị treo giò, Guidolin do không đủ nhân lực ở hàng tiền vệ mới buộc phải chuyển sang sơ đồ 3-5-2 và sử dụng lão tướng Giuseppe Signori chơi phía sau một tiền đạo cắm.

Bất ngờ thay, Bologna đánh bại AC Milan 2-0 ngay trong trận đầu tiên dùng đội hình mới, và chính Signori – cầu thủ vốn không được trọng dụng trong nửa đầu mùa giải vì tuổi tác – lại tỏa sáng rực rỡ trong chiến thắng đó với một cú sút phạt đập cột dọc (Julio Cruz đánh đầu bồi mở tỉ số) và một cú chọc khe tinh tế để Salvatore Fresi ấn định chiến thắng. Kể từ đó, Signori (lại) trở thành một phần không thể thiếu trong đội hình Bologna, và Francesco Guidolin cũng bén duyên với 3-5-2 cho đến tận bây giờ.

Giuseppe Signori - huyền thoại của Calcio và Bologna (Ảnh: Panorama.it)

Giuseppe Signori – huyền thoại của Calcio và Bologna (Ảnh: Panorama.it)

Nhờ chính sách mua người hợp lý và lối triển khai bóng đầy chặt chẽ của Guidolin, Palermo của mùa giải 2004-2005 chính là nơi chắp cánh cho hàng loạt những cái tên được khoác áo đội tuyển Italia tham dự WC 2006, và cũng nói không quá khi chính những cầu thủ mặc áo hồng này là nền móng để ĐT Italia nâng cao chức vô địch. Đáng tiếc, sau thành công của bản thân đội bóng và chức vô địch World Cup 2006 của Italia, Palermo trở thành mục tiêu bị bòn rút của những đội bóng khác.

Tuy là kẻ không chịu bỏ qua cái lợi trước mắt, Chủ tịch Zamparini đã rất khôn khéo khi không bán tháo ngay các ngôi sao của mình. Một năm sau mùa giải cực kỳ thành công đó, ông chỉ bán Luca Toni cho Fiorentina, năm sau đến lượt Barone (đến Torino) và Fabio Grosso (Đến Inter), và đến năm 2008 thì Zaccardo và Barzagli mới dọn đồ đến Wolfsburg. Trong suốt thời gian đó, Palermo tích cực đi tìm những nhân tố mới, và những cái tên đến sau lại tạo ra một Palermo còn khủng khiếp hơn vào năm 2009 với “khẩu pháo hai nòng” Fabrizio Miccoli và Edinson Cavani.

Miccoli và Cavani - "Khẩu pháo hai nòng" của Palermo (Ảnh: Zimbio.com)

Miccoli và Cavani – “Khẩu pháo hai nòng” của Palermo (Ảnh: Zimbio.com)

Trong suốt gần 10 năm liên tiếp trụ lại ở Serie A, Palermo luôn chứng tỏ mình là một đội bóng đáng gờm, và cú trượt chân xuống Serie B chỉ đơn giản là dấu chấm hết cho thế hệ của Miccoli và là lời cảnh tỉnh cho BLĐ đội bóng rằng họ phải tiếp tục đầu tư cho lứa cầu thủ tiếp theo. Thế nhưng không phải Palermo năm 2015 với Paulo Dybala hay 2009 với Fabrizio Miccoli, chính Palermo của 2005 với một “Thiên thanh thu nhỏ” mới để lại ấn tượng sâu đậm nhất trong lòng các tifosi, bởi vì đó là đội hình mang phong cách Calcio nhất, không chỉ ở số lượng người Ý trong đội hình, mà vì cái lối chơi chặt chẽ mà Francesco Guidolin đem lại.

Cũng bởi, người Italia là vậy đấy, ẩn sâu trong sắc hồng mộng mơ bên ngoài là cả một cái đầu đầy toan tính.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Thành Đỗ
48 bài viết
“Quá khứ thường không như ta mong đợi, tương lai thì mơ hồ, vì vậy hãy sống hết mình cho hiện tại.”
Phát bóng lên ^