Nước Ý chết đi, nước Ý sống lại

bởi Lực Trần ·

9/7/2006, Berlin, ánh mắt rạng ngời của Fabio Grosso sau cú sút penalty chốt hạ và hình ảnh Fabio Cannavaro nâng cao chiếc cúp vàng thế giới sẽ không bao giờ mờ đi trong kí ức của tất cả những tifosi. Những chàng trai nước Ý năm ấy, đã chiến đấu một chiến dịch trong những nỗi hoang mang tột độ về tương lai, khi những dấu vết về Calciopoli đã lan truyền rộng rãi từ trước khi cúp thế giới khởi tranh.

Thậm chí, vài người trong số họ, đặc biệt là những người Juventus, thậm chí còn có thể đối mặt với án phạt hình sự (đồng nghĩa với ngồi tù). Người ta nói, nước Đức năm 2006 ấy, những chàng trai Azzurri chiến đấu không đơn thuần để chiến thắng, mà là để sống, khi họ bị dồn đến chân tường. Liệu rằng, nếu không có chiếc cúp vàng lần thứ 4 và đêm Berlin không thể nào quên đó, những án phạt giáng lên đầu những đội bóng mà đặc biệt là Juventus có nặng hơn hay không?

Từ trái sang: Antonio Giraudo, Roberto Bettega và Luciano Moggi - Bộ ba quyền lực cũ của Juventus là tâm điểm của Calciopoli (Ảnh: Tuttosport)

Từ trái sang: Antonio Giraudo, Roberto Bettega và Luciano Moggi – Bộ ba quyền lực cũ của Juventus là tâm điểm của Calciopoli (Ảnh: Tuttosport)

Không ai biết được. Điều duy nhất chắc chắn là, không lâu sau ngày 9/7 đó, rất nhiều những người hùng đã phải đối mặt với một hiện thực hoàn toàn khác. Hàng loạt đội bóng bị trừ điểm, Juventus thậm chí tụt xuống Serie B. Những người yêu bóng đá Italia nói rằng, mùa hè 2006 chính là thời điểm giết chết nền bóng đá của họ và thủ phạm lớn nhất chính là gã khổng lồ vĩ đại nhất, Juventus F.C.

Không hoàn toàn vô lý. Calciopoli dẫn đến cuộc chảy máu tài năng diện rộng, những ngôi sao bỏ Serie A mà đi. Hình ảnh của calcio bị hoen ố nghiêm trọng, khi giải đấu được nhìn vào như là nơi dung chứa cho bạo lực, nạn phân biệt chủng tộc và dàn xếp tỉ số không phải lần đầu mới diễn ra. Và đặc biệt, nó giáng một đòn nặng nề vào sổ tài chính của các CLB vốn chỉ đang ở trong giai đoạn đầu của cuộc khủng hoảng.

Calcio và bóng đá Italia thực ra đã chết ngay từ lúc ấy, dù bốn năm sau, một đội bóng Italia khác là Inter Milan với hầu hết là cầu thủ ngoại và một HLV cũng ngoại vẫn lên đỉnh Champions League. 5 năm kể từ chức vô địch đó, không có một đội bóng Italy nào đi xa hơn vòng tứ kết cho đến trước năm nay, khi vòng quay trở lại với Juventus, đội lần đầu trở lại bán kết sau 12 năm.

Và trớ trêu thay, chính những tifosi đã từng gọi Juve là thủ phạm lớn nhất trong cái chết (có thể là tạm thời) của nền bóng đá, thậm chí đi xa đến mức đã gọi Juve là “sỉ nhục danh dự Calcio”; 9 năm sau mùa hè năm đó, lại đặt tất cả niềm hi vọng vào đội bóng ấy, với hi vọng phục hưng danh dự cho nền bóng đá đang chết dần chết mòn. Điều đó thực ra không có gì mới, khi mỗi tifosi là đan xen của tình yêu và sự thù hận. Cũng chính sự đấu đá, cấu xé của các đội bóng liên quan đã khiến họ cùng chìm xuống bùn sâu, và chôn luôn cả Calcio xuống lòng đất.

Còn Juventus, người vẫn đang đi tìm công bằng sau gần một thập kỉ, vẫn đang luôn gọi Calciopoli là một sự “oan ức trắng trợn” và đòi những bồi thường thiệt hại khủng khiếp nếu như không có vụ scandal ấy, vẫn âm thầm chiến đấu bằng đức tính kiêu hãnh và sự khiêm nhường mà chỉ Juventus cùng lúc mới có.

Del Piero, Nedved, Buffon, Trezeguet và Buffon là một số trong rất nhiều cái tên không rời khỏi Juve khi đội bóng của họ bị đánh tụt hạng (Ảnh: Tuttosport)

Del Piero, Nedved, Buffon, Trezeguet và Camoranesi là một số trong rất nhiều cái tên không rời khỏi Juve khi đội bóng của họ bị đánh tụt hạng (Ảnh: Tuttosport)

Kiêu hãnh, vì đó là Juventus, đội bóng giàu truyền thống nhất nước Ý. Ngay cả khi chìm sâu xuống Serie B, Alessandro Del Piero, một mảnh linh hồn của Juve, vẫn nói rằng anh muốn vô địch Champions League. Ngày hôm đó, họ cười nhạo anh. Sau đêm nay, dù Alex không còn ở đây nữa, nhưng chắc chắn anh sẽ là người cười tươi nhất.

Khiêm nhường, bởi vì 8 năm trước, Juve và Gianluigi Buffon vẫn đang ở Serie B. 4 năm trước, họ còn đứng thứ 7 Serie A. Năm ngoái, họ bật bãi ở một trong những bảng đấu dễ dàng nhất Champions League. Đó trở thành một trò cười mà thế giới dành cho Juve và Serie A. Khi Juve ấy của Antonio Conte, đã thống trị Serie A hai năm liền trước đó và cuối mùa, thậm chí vượt mốc 100 điểm. Người ta không nghĩ Juve khôn nhà dại chợ, mà cho rằng, Serie A đơn giản là một giải đấu tồi tàn đến mức, bá chủ ở thung lũng ấy, cũng chỉ là thằng lùn khi bước ra xã hội.

Cho đến trước Santiago Bernabeu ngày 14/5/2015. Ngày hôm nay, Juventus với đội hình ra sân gồm 5 cầu thủ người Ý, một HLV cũng Ý, đã không lép vế dù chỉ một chút so với Real Madrid- đội có doanh thu và giá trị đội hình vượt xa so với họ. Max Allegri đã không nói suông, khi phát biểu Juventus sẽ không tử thủ. Juve thậm chí không cần đá rắn như Atletico Madrid, mà vẫn kiểm soát được thế trận. Và không như ở giải quốc nội, khi trọng tài luôn là một cái bia cho những đội thua trận trước Juve. Nếu có một đội phải phàn nàn trong đêm nay, đó chắc chắn không phải là Real Madrid.

Không có gì phải nghi ngờ, đó là một chiến thắng xứng đáng. Còn hơn là một lời khẳng định. Cho dù sau chiến công này, có thể là rất nhiều cuộc giã từ. Đó là Carlos Tevez, người sau cùng rồi cũng sẽ trở về Argentina. Đó là Paul Pogba, chàng trai có lẽ cũng sẽ rời khỏi Juve trong muộn nhất là hai năm tới. Đó là Arturo Vidal, người thậm chí đã có thể ra đi từ mùa hè trước. Đó là Alvaro Morata, người sau khi ghi hai bàn thắng bằng vàng, khiến mức giá mua lại 30 triệu euro trở nên rẻ mạt hơn bao giờ hết. Và cả Andrea Pirlo, người đã nói rằng anh sẽ rời Turin nếu chiến thắng tại Berlin.

Niềm vui của các cầu thủ Juventus khi Morata ghi bàn gỡ hòa (Ảnh: The Guardian)

Niềm vui của các cầu thủ Juventus khi Morata ghi bàn gỡ hòa (Ảnh: The Guardian)

Đó có thể là sự rã đám của một thế hệ cầu thủ tài năng khác. Với những Juvetini lúc này, điều đó chẳng hề hấn gì. Có là gì, khi họ đã chiến đấu bằng tất cả sức lực, mồ hôi, và cả máu (theo đúng nghĩa đen). Ngày mai, Juvetini sẽ chào họ như những người hùng, với tất cả nụ cười và nước mắt. Ngày mai, có thể tất cả không còn tụ hội ở đây. Nhưng Santiago Bernabeu sẽ mãi là một chiến công không thể nào quên.

Berlin, Barcelona, 7/6/2015, là một câu chuyện khác, vào một ngày khác. Còn ngày hôm nay, hãy cứ vui lên đã, vì chúng ta xứng đáng với điều đó.

Nước Ý đã chết đi ở Juventus, và ngày hôm nay, sống lại cũng ở Juventus.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
13 bài viết
“Sheva, Milan, Italy...”
Phát bóng lên ^