Javier Zanetti: Tủi nhục, vinh quang, vĩ đại, và anh đi

bởi Dũng Phan ·

Anh đã nói lời giã từ vào cái ngày không thể buồn hơn, ngày mà giải VĐQG Bồ Đào Nha chỉ chờ những tiếng tích tắc của thời gian để vượt qua Calcio Serie A bên BXH 5 năm của UEFA. Anh đi, không chỉ đi mất một biểu tượng trường cửu của Calcio, mà còn đặt dấu chấm hết cho một vinh quang cũ kỹ khiến nhiều tifosi nhói lòng khi nhìn lại. Linh hồn năm xưa đó có “Thất hùng”, có anh, có vô vàn hảo thủ khác mà kể tên ra đây sẽ thật là thừa thãi. Anh đi, các Interisti bỗng chốc cô đơn. Trong muôn vàn tủi nhục, họ vẫn còn anh đứng đó để sống và chiến đấu cho ngày vinh quang. Nhưng hôm nay, chiếc lá ấy úa vàng đã phải rụng xuống.

Năm 1995, Javier Zanetti tới, cái áo vest màu vàng sữa, khuôn mặt trẻ trung và nụ cười thật hiền. Không ai nghĩ chàng trai đó sẽ ở lại sân Meazza thêm hai thập kỷ nữa. Hai thập kỷ có một chàng trai trẻ cô đơn đến khi một người đàn ông mất mẹ trong nước mắt.

Kỉ niệm về mẹ tôi? Khi chúng tôi giành được chức vô địch Coppa Italia trước Palermo, bà gửi cho tôi một tin nhắn qua điện thoại: ‘Chúc mừng con, con trai. Mẹ rất vui vì con. Mẹ yêu con.’ Bữa tiệc ở Milan kết thúc trễ. Tôi nghĩ tôi có thể gọi bà vào ngày mai, nhưng tôi không còn cơ hội vì bà mất trong giấc ngủ của mình.

Khi anh ghi bàn, anh đã chỉ tay lên bầu trời cùng khuôn mặt ứa lệ. “Yêu Inter Milan là một cách yêu cuộc sống”, và yêu Zanetti là một cách yêu cuộc đời và chiến đấu cho cuộc đời.

Năm 1995, anh mỉm cười chào tất cả, xỏ giày vào sân chiến đấu và bảo vệ màu áo Inter suốt gần hai thập kỷ sau đó. Trong đó có 12 năm tủi nhục và nước mắt cùng ác mộng 05/05/2002, trong giấc mộng đế vương là cả cuộc sống cùng dáng chạy miệt mài bên hành lang phải.

Javier Zanetti

Ảnh: Getty Images

Năm 2010, tôi nhìn về Inter như nhìn một trang sử thi được viết nên bằng một câu chuyện thần thoại. Khi lá thăm đưa Inter tới Chelsea ở vòng 1/8. Bạn tôi – một Interista đã chua chát nói “Ôi, Inter, sao lại thế?”. Nhưng rồi Inter chiến thắng, một chiến thắng trong tiếng gầm vang như “Sư tử hống” của Tạ Tốn phút giây Esteban Cambiasso “đóng” hai trái bằng bằng chân trái và chân phải vào lưới Chelsea. Tiếng gầm vang ngày hôm đó cũng là tiếng cất cao đầy ngạo nghễ cho vinh quang của Inter vào những ngày sau đó.

“Thiên thời – địa lợi – nhân hòa” đưa Inter đến chức vô địch, Diego Millito đưa Inter đến những giấc mộng. Nhưng cuộc đời vay – trả mang nhiều tính sử thi hơn thế. Để rồi khi Jose Mourinho lạnh lùng cất từng tiếng nấc nghẹn ngào trên vai của gã “ma cô” Marco Materazzi, tất cả hóa ra để xác nhận Inter là một gia đình. Gia đình ấy có Zanetti là người đàn ông của gia tộc. Và ngày anh đi, ai kế thừa?

Một hình ảnh thật đẹp bỗng chốc được tái hiện. Trong trận đấu cuối cùng mà các Interisti được thấy Zanetti trên đất mẹ Giuessepe Meazza, một cổ động viên khoác áo xanh đen bất chấp hàng rào an ninh đã nhảy xuống sân chỉ để được ôm lấy Zanetti. Lần cuối cùng rồi thôi, vì họ biết họ sẽ chẳng còn được thấy chiếc áo số 4 với dáng hình cần mẫn đó nữa.

Hình ảnh của người cổ động viên đó, cùng đôi mắt hoe đỏ và cái câu nói mếu máo như muốn chực khóc “Đừng đi”, xoáy sâu vào lòng những ai yêu mến màu xanh đen ấy. Như là biểu tượng, như là tình cảm, như là nước mắt của hàng vạn Interista cho “Il Capitano” của họ. Cũng như người cổ động viên ấy, họ quay quắt nhìn ra sau để giật mình nhận ra, người cha già Massimo Moratti và đội trưởng vĩ đại của họ đã mãi mãi lùi sâu vào sau cánh gà của lịch sử. Để lại họ với màu xanh đen và những câu hỏi ngơ ngác.

Tôi sẽ bảo vệ Inter, vinh danh màu áo này như cái cách tôi đã chiến đấu trên sân cỏ.

Anh đã hứa, lời hứa của đội trưởng với các cổ động viên ở một cương vị mới. Nhưng cuộc đời này có bao giờ đơn giản như thế? Pedrag Mijatovic – chàng trai với mái tóc “con ruồi đậu vào ngã dập đầu chết tươi”, người ghi bàn vào lưới Juventus chấm dứt 32 năm đằng đẵng của Real Madrid, thế mà khi anh đứng ở cương vị giám đốc đã phải nhận rất nhiều sự chỉ trích từ những Madridista vì các chính sách chuyển nhượng sai lầm của anh.

Muôn đời, cái gì dang dở là đẹp. Zanetti có lẽ biết vậy, nhưng vì anh là Zanetti, là “Il Capitano” vĩ đại nên anh phải ở lại, đương đầu, chiến đấu cho màu áo này. Anh gọi Inter là tình yêu đích thực của anh. Một “True Love” thật sự. Và chỉ có tình yêu ấy, mới khiến anh nói với các Interista như nói với người tình “Tôi hy vọng các bạn cũng yêu Inter như tôi đã yêu đội bóng này – mãi mãi”.

– Tại sao anh không dùng số tiền đó để giúp những người nghèo?

– Trên đời này, còn ai đau khổ hơn những Interista nữa?

Bà Moratti đã hỏi chồng như thế, và ông Moratti đã đáp lại như vậy. Cái hơn tất cả của những Interista là ở chỗ ấy. Họ đã sống, đã đau trên những tiếng chế giễu của 17 năm tủi nhục. Nhưng tình yêu của họ là trường cửu, niềm tin của họ là bất diệt. Tôi từng tâm sự, “Nếu có kiếp sau, tôi muốn làm một Interista như các bạn”.

Javier Zanetti

Ảnh: Tumblr

Zanetti đã ở đấy, đã bên tất cả. Viết về Inter, là viết về Zanetti, về một con người đã cống hiến 614 trận cho Inter (bằng đúng ½ số trận của tất cả các cầu thủ Argentina cộng lại đã đá cho Inter hiện còn thi đấu), đã dành tới 15 danh hiệu, đã ở bên Inter trong 15 năm đau khổ, đã cười chỉ trong 4 năm vinh quang, đã khóc trong đêm 5/5/2002, nhưng cũng vẫn rơi nước mắt trong ngày 23/05/2010.

Và anh đi, anh đi rồi. Cuộc sống chúng ta vốn dĩ là tuần hoàn. Zanetti rồi cũng phải giã từ. Dẫu biết ngày đó rồi cũng tới mà sao giật mình vậy? Ngàn lời muốn nói hóa ra chỉ như những câu chữ trống trải. Bởi anh đi đã là sự rung động.

Ảnh: Sempre Inter

Ảnh: Sempre Inter

Một tấm ảnh cũ xuất hiện, anh mỉm cười, một điệu cười duy nhất, một mái tóc không đổi. Ta nhảy vào trong tấm ảnh, nắm lấy anh, bước vào đó 857 trận đấu của anh trong cuộc đời anh. Có anh chạy miệt mài ở màu áo Argentina, trong một thế hệ đẹp nức nở của Gabriel Batistuta, Roberto Ayala… nhưng bị đánh cắp các danh hiệu. Có anh chạy cần mẫn trong những giấc mơ nồng nàn và khổ đau của các Interista thuở đầu thế kỷ 21. Có anh cười vẫy tay với tất cả. Có anh chỉ lên trời ứa nước mắt. Có anh khoác lấy vai Mourinho trong vinh quang diệu dàng của bao nhiêu thất bại nhìn mà bất nhẫn…

Rượu quá nồng ! Đêm nay, ai cùng ta cạn chén?

(TP.HCM, 13/05/2014)

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^