Queens Park Rangers: Làm lại từ đâu?

bởi Hoàng Bách ·

Ngày 13 tháng Năm năm 2012, Queens Park Rangers hành quân tới sân vận động Etihad làm khách trước đội chủ nhà đang tràn trề hưng phấn trước cơ hội lần đầu tiên giành chức vô địch Premier League, Manchester City. Ở chiều ngược lại, đội bóng đến từ thủ đô London bước vào trận đấu với tâm lí trĩu nặng. Họ đang xếp thứ 17, chỉ hơn Bolton Wanderers, kẻ đang giữ chỗ trên con thuyền của Charon tới thế giới của Hades, vỏn vẹn hai điểm. Hai điểm, con số nhỏ bé ngăn cách họ giữa thiên đường Premier League và địa ngục Championship.

Cái kết của trận đấu đó có lẽ ai cũng đã biết. Một kết thúc ngoạn mục.

Trận đấu ngày 13/5 ấy trên sân Etihad đã trở thành catalogue quảng cáo tuyệt vời cho sự hấp dẫn của Premier League mà người Anh luôn vỗ ngực tự hào. Tuy nhiên, người Anh hay Ban Tổ chức Premier League không là những người duy nhất được cảm nhận sự tuyệt vời ngọt ngào ấy. Bàn thắng ở phút 90+4 của Sergio Agüero, vừa là bàn thắng ấn định tỉ số 3-2 chung cuộc, vừa đủ giúp Manchester City giương cao chiếc cúp bạc ngay trước mũi kình địch cùng thành phố United. Phía bên kia chiến tuyến, kẻ chiến bại QPR cũng phụt champagne ăn mừng, như thể họ cũng là những nhà vô địch.

Ba năm sau, lại là một ngày hè tháng Năm chói chang ánh nắng tại sân Etihad, vẫn trong sắc đỏ quen thuộc của màu áo sân khách, không có điều kì diệu nào cho Rangers. Nếu như ba năm trước, Stoke City, mà cụ thể ở đây là Jonathan Walters với hai bàn thắng vào lưới Wanderers đã đưa Rangers từ địa ngục lên chốn thiên đàng thì giờ đây, không có Walters nào tới giải cứu họ nữa.

Bi kịch đã được định trước cho Queens Park Rangers ngay từ trước khi trận đấu bắt đầu, nhưng thảm bại 0-6, tỉ số làm ta liên tưởng tới giải đấu quần vợt The Queens Club nổi tiếng tại London hơn là tới câu lạc bộ bóng đá cùng tên có tuổi đời 133 năm, lại càng như xát thêm muối vào nỗi đau trong lòng các cổ động viên con cưng của Rangers.

Ba năm trước, số phận đã cứu vớt QPR vào phút chót để họ có thời gian tận hưởng bầu không khí Premier League thêm 38 trận đấu nữa trước khi buộc phải quay trở lại Championship vào cuối mùa. Tham vọng của ông chủ Tony Fernandes bị giáng một đòn chí mạng, nhưng ông cũng thừa nhận đã mắc phải những sai lầm trong quá trình điều hành và khẳng định, xuống hạng là cơ hội làm lại từ đầu cho Queens Park Rangers.

Chỉ có điều, Tony Fernandes mất có hai năm để ngậm ngùi nhắc lại những lời lẽ tương tự. Mùa này, Queens Park Rangers lại xuống hạng và có quá nhiều lí do, không chỉ nằm ở màn trình diễn tệ hại trên sân cỏ vốn đã diễn ra trong một khoảng thời gian dài, mà còn ở những nước cờ sai lầm đến từ nơi ban lãnh đạo dẫn tới kết cục cay đắng thời điểm hiện tại.

1.Hàng công yếu kém:

Để có thể hít thở bầu không khí vốn luôn khắc nghiệt tại Premier League, thứ oxygen mà mọi đội bóng cần đến chính là bàn thắng. Bàn thắng là yếu tố tiên quyết dẫn tới sự thành bại của một trận đấu hay rộng hơn, một đội bóng trong cả mùa giải. Nhưng Queens Park Rangers và bàn thắng, như hai cực chiều trái dấu, luôn lẩn tránh lẫn nhau bất chấp những nỗ lực QPR bỏ ra để gia cố mặt trận tiên phong của câu lạc bộ.

Đội bóng phía Tây thủ đô London mùa này mới chỉ ghi được vỏn vẹn 39 bàn thắng sau 38 vòng đấu, nhỉnh hơn hiệu suất trung bình 1 bàn/trận chút ít. Nếu như trên bảng xếp hạng chính thức, QPR xếp cuối cùng thì ở bảng xếp hạng tổng số bàn thắng, họ khá hơn, tăng sáu bậc, xếp thứ 14.

Bảng xếp hạng Premier League 2014-15 theo thứ tự bàn thắng

Bảng xếp hạng Premier League 2014-15 theo thứ tự bàn thắng

Trong số 39 bàn thắng này, 23/39 bàn được ghi bởi các tiền đạo, chiếm 58,97%. Thoạt nhìn, đây có vẻ coi là một tỉ lệ tạm được cho hàng công một đội bóng yếu như Queens Park Rangers. Tuy nhiên, nếu có cái nhìn sâu hơn, sự thật trần trụi mới được bộc lộ.

QPR Forwards Stats 2014-15

Thành tích ghi bàn của tiền đạo Queens Park Rangers mùa giải 2014-15

Trên đây là bảng thành tích chi tiết của các chân sút QPR cả mùa giải Premier League 2014-15. Bảy tiền đạo của Rangers có số thời gian thi đấu tổng cộng là 6603 phút, trung bình cứ 287 phút người hâm mộ QPR mới được chứng kiến chân sút đội nhà nổ súng. Chưa kể, với tổng giá trị chuyển nhượng là 23.430.000 bảng; cùng quỹ lương bỏ ra để trả cho các tiền đạo kể trên ước tính vào khoảng 13.527.000 bảng thì trung bình với mỗi bàn thắng tiền đạo The Hoops ghi được, ông chủ người Malaysia phải bỏ ra 1.606.826 bảng, tương đương 2.530.268 USD.

Giờ chúng ta hãy làm một phép toán so sánh. Giá cost (mức giá thấp nhất để đạt được doanh thu) trung bình tính trên đơn vị ghế/km của Air Asia là 0,023 USD. Khoảng cách giữa Kuala Lumpur, nơi đặt bản doanh của Air Asia và phi trường Heathrow, nơi Tony Fernandes đặt chân xuống mỗi cuối tuần để theo dõi QPR là 10.547,67 km. Suy ra, mức giá thấp nhất để Tony, hay bất kì hành khách nào may mắn mua được giá vé hời này, bay từ thủ đô Malaysia tới London là 242,6 USD. Như vậy, với mỗi bàn thắng mà tiền đạo QPR ghi được, Tony Fernandes có thể tài trợ cho 10.429 người bay từ Kuala Lumpur tới London, mà vẫn có thể để dư ra 192,6 USD. Vâng, xin nhắc lại, mười nghìn bốn trăm hai chín người.

Màn trình diễn nghèo nàn trên của hàng công Rangers vẫn xảy ra, bất chấp việc cựu tiền đạo Les Ferdinand đã được bổ nhiệm vào vị trí Giám đốc Bóng đá câu lạc bộ hồi tháng Hai. Giữa bóng tối phủ kín sân Loftus Road, rất may vẫn còn đó tia sáng le lói mang tên Charlie Austin. Nếu trừ đi thành tích của tiền đạo sinh năm 1989, Queens Park Rangers sẽ chỉ giành được 12/27 điểm và có số bàn thắng là 22. Không có Austin, không hiểu QPR đã trôi về đâu.

Gốc rễ vấn đề của The Hoops là trong đội hình của họ, không có ai đủ sức san sẻ gánh nặng cùng Austin. Đầu mùa giải năm nay, kì vọng được đặt rất lớn vào đội hình 3-5-2 mà Harry Redknapp cùng trợ lí Glenn Hoddle xây dựng sẽ giúp Rangers mang trên mình một diện mạo mới. Tuy nhiên, quyết định để cho Loïc Rémy đến Stamford Bridge vào đúng ngày cuối cùng của thị trường chuyển nhượng mùa hè đã phá hỏng tất cả. Trong khi tân binh Eduardo Vargas mới chỉ trở lại luyện tập sau một mùa hè mệt mỏi cùng đội tuyển Chile tại Brazil thì chân sút còn lại trong đội ngũ QPR, Bobby Zamora tỏ ra quá chậm chạp dưới sức nặng tuổi tác. Sơ đồ hai tiền đạo của Redknapp và cộng sự đã phá sản khi mà mùa giải mới chỉ trôi qua có ba vòng đấu.

Có thể nói việc đánh mất Rémy đã có tác động lớn tới Queens Park Rangers mùa giải này. Tiền đạo người Pháp không phải là một cầu thủ lớn, nhưng anh là mẫu tiền đạo luôn có hiệu suất ghi bàn ổn định và quan trọng hơn cả, Rémy biết cách xuất hiện đúng lúc đúng chỗ để dứt điểm thành bàn. Chỉ đóng vai kép phụ cho Diego Costa ở Chelsea mùa giải năm nay đồng thời dính hai chấn thương ở háng và bắp chân, cựu tiền đạo Olympique Marseille vẫn có được một hiệu suất ghi bàn đầy mơ ước, cứ 145 phút một bàn, thành tích ngay cả Charlie Austin cũng chưa thể chạm tới.

Sút ít hơn, thời gian thi đấu ít hơn nhưng hiệu suất tốt hơn? Nguồn: Squawka

Sút ít hơn, thời gian thi đấu ít hơn nhưng hiệu suất tốt hơn?

Mất Rémy, Redknapp đành loay hoay xoay xở từ 4-4-1-1…

Đội hình xuất phát của QPR gặp Manchester United (14/9/2014)

Đội hình xuất phát của QPR gặp Manchester United (14/9/2014)

sang 4-2-3-1…

Đội hình xuất phát của QPR gặp Stoke City (ngày 20/9/2014)

Đội hình xuất phát của QPR gặp Stoke City (ngày 20/9/2014)

Rồi rốt cuộc lại trở về với sơ đồ ‘tủ’ của ông, 4-4-2 nhằm cứu vãn tình thế. Nhưng như đã nói ở trên, không có đối tác nào có đẳng cấp tương xứng như Austin, 4-4-2 của Redknapp với cặp tiền đạo hai người như một sự gượng ép cùng cực, khi tất cả các giải pháp khác đều bất khả thi. Hai tân binh đến từ Nam Mĩ, Eduardo Vargas và Mauro Zárate chơi hời hợt và thiếu hiệu quả, chắc chắn cả hai chân sút này sẽ không có mặt tại Loftus Road trong mùa giải kế tiếp.

Đội hình xuất phát của QPR gặp Liverpool (ngày 19/10/2014)

Đội hình xuất phát của QPR gặp Liverpool (ngày 19/10/2014)

Ngoài ra, một phần nguyên nhân dẫn đến sự khô hạn bàn thắng của Queens Park Rangers nằm ở hàng tiền vệ, đặc biệt là vị trí tiền vệ tấn công.

Jordon Mutch, vốn được đặt rất nhiều kì vọng khi Redknapp đem anh về nhằm phục vụ cho sơ đồ 3-5-2, bị vứt bỏ không thương tiếc chỉ sau sáu lần đá chính và bị tống sang Crystal Palace ngay trong kì chuyển nhượng mùa đông. Đây có thể coi lại là một sai lầm nữa của ban huấn luyện QPR khi Mutch là nhân tố nổi bật nhất trong đội hình Cardiff City xuống hạng mùa 2013-14.

Việc cho Mutch quá ít thời gian để thích ứng với thay đổi chiến thuật và thay thế anh bởi những cái tên cũng không xuất sắc hơn như Niko Kranjčar và Adel Taarabt sớm khiến hàng tiền vệ Rangers rơi vào cảnh hỗn loạn. Kranjčar đã già và việc anh về với sân Loftus Road phần lớn nhờ vào mối quan hệ thân thiết với Redknapp hơn là khả năng thật sự. Còn Taarabt, không biết bao nhiêu lần nữa người ta mới có thể ngừng nói về thái độ thi đấu và luyện tập của tài năng không-bao-giờ-lớn này.

Nhìn rộng ra, ghi bàn luôn là vấn đề khó khăn với Queens Park Rangers trong các mùa giải gần đây. Ngay cả ở hai mùa giải 2010-11 và 2013-14, hai mùa QPR chơi ở Championship rồi giành quyền thăng hạng , họ cũng chỉ lần lượt xếp hạng 7 và 12 về số bàn thắng ghi được. Rất nhiều tiền đã được đổ vào đội bóng, đặc biệt là để cải thiện hàng công, nhưng xem ra, số tiền ấy vẫn chưa được sử dụng hợp lí và đúng cách. Vấn đề nhức nhối này không chỉ xảy ra ở mặt trận tiền phương, mà còn cả ở hậu phương, nơi hàng thủ.

2. Hàng thủ tệ hại:

Như đã nói ở trên, sự rối loạn ở QPR đã xảy ra ngay từ những vòng đầu tiên của mùa giải khi Harry Redknapp không thể định hình được chiến thuật cố định nào cho đội bóng phía Tây London. Sự rối loạn không chỉ xảy đến với hàng công, mà còn cả với hàng thủ.

Sơ đồ ba trung vệ khi còn chưa kịp định hình, đã sớm bộc lộ những điểm yếu chết người. Các trung vệ của QPR đều thuộc tuýp trung vệ Anh điển hình vốn đã quen thuộc với việc đá cặp hai người, không thể thích ứng kịp với sơ đồ ba người giăng ngang, vốn được áp dụng vội vàng vào Rangers. Hơn nữa, Rio Ferdinand, Richard Dunne, Clint Hill đều đã bước qua sườn dốc bên kia của sự nghiệp, họ không đủ thể lực để càn quét và bao quát toàn bộ chiều ngang mặt sân, vốn bị giảm đi một người so với hàng tứ vệ truyền thống.

Điểm mấu chốt cho sự thành bại của sơ đồ 3-5-2 là sự cơ động lên công về thủ của hai wing-back. Việc hai wing-back có xu hướng tấn công là Armand Traoré và Mauricio Isla thường xuyên dâng lên quá cao khiến càng nhiều khoảng trống phía sau hiện ra, làm cho bộ ba trung vệ vốn đã phải cáng đáng quá nhiều công việc, nay càng vất vả hơn.

Việc chuyển về sơ đồ bốn hậu vệ sau đó cũng gây ra cú sốc không nhỏ với QPR. Mauricio Isla vốn chơi rất thành công trong vai trò wing-back tại đội tuyển Chile và Juventus, nhưng Queens Park Rangers là một môi trường hoàn toàn khác. Nếu như ở Chile và Juve, phía sau anh là một hàng thủ vững chãi, tạo điều kiện thoải mái cho anh dâng cao tấn công thì tại QPR, những pha lên bóng của Isla lại là con dao hai lưỡi, gián tiếp tạo lợi thế cho đối phương.

Hãy xem xét các thông số trận thua 0-4 của QPR trước Manchester United tại Old Trafford. Isla dâng cao khiến Caulker thường phải băng ra rất xa khung thành để cản phá.

Bản đồ nhiệt của Mauricio Isla trận gặp Manchester United (14/9/2014)

Bản đồ nhiệt của Mauricio Isla trận gặp Manchester United (14/9/2014)
Bản đồ nhiệt của Steven Caulker trận gặp Manchester United (14/9/2014)

Bản đồ nhiệt của Steven Caulker trận gặp Manchester United (14/9/2014)

Man United cũng rất khôn ngoan khi khoét sâu vào điểm yếu này của The Hoops.

Bản đồ nhiệt của Wayne Rooney và Ángel di María trận gặp QPR (ngày 14/9/2014)

Bản đồ nhiệt của Wayne Rooney và Ángel di María trận gặp QPR (ngày 14/9/2014)

Có thể thấy Rooney và Di María liên tục di chuyển và tấn công vào khoảng trống tạo ra bởi Isla và Caulker. Hướng tấn công chủ đạo của Man United cũng đến từ phía cánh này.

Biểu đồ các pha tạt bóng của Man United trận gặp QPR (ngày 14/9/2014)

Biểu đồ các pha tạt bóng của Man United trận gặp QPR (ngày 14/9/2014)

11/19 các pha căng ngang của Man United đến từ phía cánh trái, hàng lang nơi Mauricio Isla trấn giữ. Ngoài ra, 8/15 cơ hội ghi bàn của Quỷ đỏ thuộc về nửa phía bên trái sân tính theo chiều tấn công của đội chủ sân Old Trafford, lại một lần nữa, chủ yếu đến từ khu vực half-space giữa hậu vệ biên và trung vệ.

Số cơ hội Man United tạo ra trận gặp QPR (ngày 14/9/2014)

Số cơ hội Man United tạo ra trận gặp QPR (ngày 14/9/2014)

Với sự hớ hênh của hàng thủ, không quá ngạc nhiên khi Rangers chính là câu lạc bộ để thủng lưới nhiều nhất tại Premier League mùa này với tổng cộng 67 bàn thua, trung bình 1.9 bàn/trận.

Tuy vậy, trong một mùa giải ác mộng với Queens Park Rangers, đâu đó vẫn hiện lên hình ảnh của một tài năng, đó là Yun Suk-young. Cập bến QPR vào mùa đông năm 2013 đầy biến động, Yun là cầu thủ duy nhất còn sót lại sau đợt bán tháo vội vàng sáu tháng sau, khi QPR phải xuống hạng. Chơi tốt cả ở vị trí hậu vệ trái và trung vệ lệch trái, sự đa năng lối đá cần mẫn của cầu thủ sở hữu tấm huy chương đồng Olympics là lí do chính khiến Armand Traoré bị đánh bật khỏi chỗ đứng sở trường. Tiếp nối truyền thống cần cù của đàn anh Park Ji-sung và dần khẳng định được chỗ đứng trong đội hình xuất phát, Yun Suk-young sẽ còn tiến xa trong tương lai.

3. Chính sách sử dụng và mua bán cầu thủ:

Đáng tiếc thay, Yun Suk-young và Charlie Austin chỉ là hai đốm sáng nhỏ trong chính sách sử dụng và mua bán cầu thủ của Queens Park Rangers. Từng là một đội bóng ngập đầu trong nợ nần những năm đầu thập niên 2000, bị bán xới, đổi chủ và thậm chí phải sống sót nhờ sự bảo hộ vào năm 2001, QPR may mắn hơn nhiều đội bóng khác khi được giang tay cứu vớt bởi những tỉ phú lắm tiền nhiều của.

Phải chăng cũng chỉ vì sự thay đổi quá nhanh chóng, từ nghèo khó tới giàu sang chỉ trong tích tắc mà QPR chưa kịp học cách tiêu tiền sao cho hợp lí? Tính cả giai đoạn từ tháng 8/2007, khi Rangers được mua lại bởi hai tỉ phú làng đua xe Công thức 1 Flavio Briatore và Bernie Ecclestone, QPR đã chi ra tổng cộng 231,560,000 bảng cho phí chuyển nhượng cầu thủ (trong đó 212,000,000 được chi dưới thời Tony Fernandes). Đáp lại chi phí đầu tư khổng lồ đó là những kết quả không hề tương xứng. Phải mất đến bốn mùa kể từ khi được Briatore và Ecclestone mua lại, Queens Park Rangers mới giành được vé tham dự Premier League. Hơn 200 triệu tiền đầu tư của Tony sau đó được đáp trả bằng ba mùa bóng tại hạng đấu cao nhất nước Anh với các vị trí lần lượt là 17 (2011-12), 20 (2012-13), 20 (2014-15). Ba mùa chơi tại Premier League ấy, Queens Park Rangers thắng có 21/112 trận, tỉ lệ 18.75%.

Ở phần phân tích phía trên, lỗi của hàng thủ và hàng công đều đã được chỉ ra, nhưng sự thật có phải chỉ nằm ở cầu thủ? Ban huấn luyện và Tony Fernandes cũng phải chịu trách nhiệm cho sự đi xuống cho QPR. Bất chấp tiềm lực tài chính mạnh mẽ hậu thuẫn bởi ông chủ người Malaysia, Rangers lại thực hiện chính sách bóc ngắn, cắn dài. Họ đem về Loftus Road số lượng lớn các cựu binh đã qua thời đỉnh cao và các cầu thủ không đáp ứng đủ yêu cầu trình độ Premier League.

Queens Park 30

Queens Park 30

25/42 cầu thủ được đem về từ khi Tony Fernandes tiếp quản câu lạc bộ đều là những cái tên tiệm cận hoặc qua độ tuổi 30, mốc tuổi của sự đi xuống trong sự nghiệp cầu thủ. Có thể thấy, vị chủ tịch hãng hàng không giá rẻ Air Asia đã áp dụng triệt để triết lí ‘giá rẻ’ vào đội bóng ông mua lại hồi tháng 8 năm 2011. Rẻ và mang trên mình cái mác ‘kinh nghiệm thi đấu Premier League’, OK, bạn đã trở thành cầu thủ của Queens Park Rangers. The Hoops tạo cho người xem bóng đá cảm giác họ tự biến mình thành một ốc đảo thiên đường giữa nước Anh cho những ông già kiếm nốt những đồng tiền cuối trong sự nghiệp. Liệu Ryan Nelsen hay Rio Ferdinand còn bao nhiêu thời gian để đóng góp cho QPR khi mà họ đã ở tuổi 36?

Mùa hè đáng lẽ ra là thời gian quý báu để ban lãnh đạo câu lạc bộ xem xét cẩn thận những cái tên xứng đáng, nhưng không. Họ đủng đỉnh, để rồi khi đội bóng thể hiện bộ mặt thất vọng sau nửa đầu mùa giải, những cái tên chất lượng mới cuống cuồng được liên hệ. Hậu quả là QPR bị ép giá, những bản hợp đồng muộn màng không đủ thời gian để hòa nhập và giải cứu đội bóng. Mùa đông 2013 là ví dụ, khi Loïc Rémy, Christopher Samba hay (suýt chút nữa) Peter Odemwingie chỉ cập bến Loftus Road khi Deadline Day đóng cửa trong vài phút nữa.

Queens Park Frenzy

Queens Park Frenzy

Xuống hạng, Tony Fernandes tuyên bố ông đã học được bài học. Nhưng câu chuyện tương tự lại diễn ra vào mùa giải năm nay. Chiến dịch thanh lí của Harry Redknapp là chưa triệt để hoàn toàn loại bỏ những ‘dead-woods’ trong đội ngũ mà ngược lại, thông qua thị trường chuyển nhượng họ còn đem thêm về những ‘cành củi chết’ khác như Rio Ferdinand hay Niko Kranjčar. Stéphane Mbia, Esteban Granero hay Loïc Rémy, những cái tên đủ khả năng giúp đội bóng bay cao không được giữ chân

Không chuẩn bị được một kế hoạch dài hơi như từng hứa khi QPR xuống hạng năm 2013, chính sách ăn xổi khiến The Hoops phải nhận kết cục xứng đáng như hiện tại.

4. Bất ổn nội bộ:

Một lí do khác dẫn tới thất bại của Queens Park Rangers chính là ở Loftus Road, người ta chưa bao giờ thấy họ chơi như một khối thống nhất. Từ thòi Neil Warnock, Mark Hughes, Harry Redknapp cho tới Chris Ramsey hiện tại, QPR thường trình diễn bộ mặt nhạt nhòa và thiếu sức sống.

Phần nào của việc này chính là bởi chính sách sử dụng và mua bán cầu thủ của câu lạc bộ đã được lí giải ở trên gây ra xung đột trầm trọng giữa các nhóm lợi ích cầu thủ. Nhóm trẻ muốn được có tiếng nói trước sự áp đảo của nhóm già. Nhóm các công thần cũ lo ngại và hiềm tị trước ảnh hưởng của các tân binh với mức lương cao ngất ngưởng.

joey barton

(Ảnh: london24.com)

Sau thảm bại 0-6 tại Etihad đẩy QPR xuống chơi Championship lần thứ hai trong vòng ba năm, đội trưởng Joey Barton lên tiếng chỉ trích những thành phần ‘bad eggs’, dịch nôm na là ‘trứng ung’ trong đội.

Có một vài người cần soi gương và nhìn lại mình. Bất kể chuyện gì xảy ra vào Chủ nhật tới hay trong hai trận đấu cuối, họ phải có gan tự nhìn vào gương và nói tôi đã cống hiến hết sức cho câu lạc bộ. Sẽ có một số kẻ không dám. Nói chung cả đội đã chiến đấu dũng cảm, nhưng một số quả trứng ung đã làm hỏng tất cả.

Joey Barton trả lời phỏng vấn kênh Sky Sports, 8/5/2015

Vài ngày sau, tờ Mirror đã chỉ mặt đặt tên những quả trứng ung mà Barton ám chỉ, đó là Armand Traoré, Adel Taarabt, Eduardo Vargas và Mauricio Isla. Không quá bất ngờ, khi mà những cầu thủ trên đều từng mang tiếng của những chú ngựa bất kham.

Khi mọi chuyện tệ đi, sẽ có những người nói “được rồi, chúng ta cần phải làm gì đó”. Nhưng không may, lại có một số cầu thủ có suy nghĩ “nếu đội bóng xuống hạng, ổn thôi, đằng nào chúng ta cũng rời khỏi đây”.

Jermaine Jenas, cựu cầu thủ QPR, BBC pundit.

Tuy nhiên, trong một phòng thay đồ mà ngay cả người đội trưởng cũng là một con ngựa bất kham khác thì thật khó lòng có thể đoàn kết được đội bóng. Trên sân, Joey Barton là kẻ nóng tính, sẵn sàng vào bóng thô bạo nhận thẻ. Trở về nhà, trên Twitter, lại là một Barton chỉ trích và phê phán dữ dội thiếu suy nghĩ . Một người đội trưởng như vậy, chưa đủ tầm và không xứng đáng được đeo băng đội trưởng trên tay.

Lên đến cấu trúc thượng tầng, sóng gió cũng không ngừng thổi. Xung đột giữa Neil Warnock và Tony Fernandes hồi năm 2011 dẫn tới việc sa thải vị huấn luyện mới chỉ vài tháng trước là người hùng đưa QPR lên chơi Premier League. Hay ngay ở mùa này, bất đồng chiến thuật giữa Harry Redknapp và trợ lí Glenn Hoddle khiến mùa giải của Rangers điêu đứng ngay từ những vòng đầu tiên.

5. Chiếc tàu bay lạc hướng:

Một năm xui xẻo cho Tony Fernandes khi hãng hàng không Air Asia do ông điều hành liên tục gặp những tai nạn khủng khiếp. Dường như vận đen ấy đã ám cả sang đội chủ sân Loftus Road. Xuống hạng, điều không mong muốn đã xảy đến với Queens Park Rangers. Nhưng điều tệ nhất vẫn chưa tới.

Theo những thông báo phát ra từ Ban Tổ chức The Football League, đơn vị điều hành Football League Championship, giải hạng nhất Anh, QPR sẽ phải trả khoản tiền phạt khổng lồ lên tới 54 triệu bảng vì đã đạt khoản lỗ lũy kế lên tới 65,4 triệu bảng vào cuối mùa giải 2012-13,

  • Tổng lỗ: 65.400.000 bảng (tăng thêm 22.600.000 bảng so với mùa 2011-12).
  • Doanh thu: 60.600.000 bảng  (giảm đi 3.400.000 bảng ).
  • Quỹ lương: 68.000.000 bảng  (tăng 16.700.000 bảng ).
  • Số cầu thủ, nhân viên, thành viên ban huấn luyện phải trả lương: 104 (tăng 23).
  • Tổng nợ câu lạc bộ: 177.100.000 bảng (tăng 65.700.000 bảng).

dựa theo Điều lệ tài chính mới nhất của The Football League.

  • Các câu lạc bộ tại Championship phải giảm lỗ theo từng mùa, mức tối đa cho phép là 5.000.000 bảng (3.000.000 bảng có thể được trả bởi các ông chủ) vào mùa giải 2015-16.
  • Các câu lạc bộ tại Championship chỉ được phép thua lỗ 8.000.000 bảng (£5.000.000 bảng có thể được trả bởi các ông chủ) ở mùa giải 2013-14.
  • 10.000.000 bảng thua lỗ tiếp theo sẽ bị phạt theo các mức tăng dần, nặng nhất là ở mức 6.681.000 bảng. Một khi tổng lỗ vượt qua mức 18.000.000 bảng , án phạt được áp dụng theo hình thức 1-ăn-1: nợ 1 bảng, nộp phạt 1 bảng.
  • Nếu tổng lỗ rơi vào khoảng 30.000.000 bảng, mức phạt sẽ là gần 19.000.000 bảng. Nếu là 50.000.000 bảng, án phạt là số tiền 39.000.000 bảng.

Nếu không chi trả, QPR sẽ không được phép tham dự Championship và một kết cục như đội bóng cùng tên ở Scotland, Glasgow Rangers, sẽ hiển hiện trước mắt. QPR sẽ phải xuống chơi tại National Conference, giải đấu hạng 5 trong hệ thống giải đấu nước Anh.

Nguồn: BBC Sport

Khó khăn chồng chất khó khăn khi mà tiền nộp phạt còn chưa biết kiếm đâu ra, QPR cuối mùa này sẽ phải chia tay với 13 cầu thủ hết hạn hợp đồng với câu lạc bộ.

Cần một cuộc cải tổ cực lớn để làm mới đội bóng, nhưng trước đó QPR sẽ vẫn phải dọn dẹp mớ hỗn độn của những tháng ngày xa hoa ở Premier League. Leeds United, hay gần nhất là Blackpool đều đã phải trả cái giá rất đắt mà chưa biết bao giờ mới có thể lành lặn. Chiếc tàu bay lạc hướng mang tên Queens Park Rangers của Tony Fernandes đã có cơ hội làm lại từ đầu khi xuống hạng hè năm 2013, nhưng giờ đây họ sẽ làm lại từ đâu?

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Hoàng Bách
37 bài viết
“Facebook: fb.com/hoang.bach.12”
Phát bóng lên ^