Ali Sami Yen – Hỏa ngục đã mất

bởi Thành Đỗ ·

So với nhiều nơi khác ở xứ Thổ Nhĩ Kỳ, Istanbul là nơi có khí hậu tương đối dễ chịu. Thế nhưng ở chính thành phố đẹp đẽ ấy lại tồn tại một nơi gọi là“Hỏa ngục”.

Được đặt móng vào năm 1944, sân vận động Mecidiyekoy (tiền thân của sân Ali Sami Yen) là chứng nhân lịch sử của thành phố Istanbul trong suốt hơn 60 năm. Ban đầu sân chỉ có sức chứa 15,000 người và chỉ là nơi tập luyện cho đội bóng Galatasaray, và 20 năm sau sân vận động này mới được vinh danh Ali Sami Yen – vị chủ tịch đầu tiên của đội bóng lừng lẫy nhất xứ Thổ Nhĩ Kỳ. Ngay từ khi được mang tên mới, sân bóng đã được chọn để tổ chức trận giao hữu quốc tế giữa ĐT Thổ Nhĩ Kỳ và Bulgaria.

Ali Sami Yen được mệnh danh là "Địa ngục" của bóng đá châu Âu (Ảnh: galatasaraymedia.com)

Ali Sami Yen được mệnh danh là “Địa ngục” của bóng đá châu Âu (Ảnh: galatasaraymedia.com)

Giống như rất nhiều đội bóng tầm trung khác ở Champions League như Celtic hay Olympiakos, Galatasaray không được đánh giá cao khi phải chiến đấu xa nhà, thế nhưng một khi đứng trên Ali Sami Yen thì dù là Real Madrid, AC Milan hay Manchester United cũng sẽ phải vất vả nếu muốn có điểm mà rời khỏi đây. Không gây khó khăn về địa hình và khí hậu như La Paz hay có sức chứa khủng khiếp như Camp Nou, sân nhà của Galatasaray chỉ có sức chứa 25,000 người (không bằng một nửa Camp Nou), nhưng không khí mà các CĐV Thổ Nhĩ Kỳ đem tới sân này có thể nói là độc nhất vô nhị.

Đó là trận lượt về trong khuôn khổ vòng sơ loại thứ hai Champions League 1993-1994. Ngay ở trận lượt đi, Galatasaray đã gây bất ngờ khi giành được kết quả hòa 3-3 tại Old Trafford sau khi bị dẫn trước 0-2. Và ở trận lượt về trên đất Thổ Nhĩ Kỳ, không nói quá khi Sir Alex Ferguson đã phải trải qua một trong những ác mộng tồi tệ nhất trong cuộc đời cầm quân của mình.

Trận lượt về là trải nghiệm mà tôi không thể nào quên. Hồi đó chúng tôi không có nhiều kinh nghiệm thi đấu ở châu Âu, và ngay khi đặt chân xuống Istanbul, chúng tôi đã bị vây kín bởi các CĐV Galatasaray. Băng-rôn “Chào mừng đến Địa Ngục” giăng khắp nơi, cảnh sát chỉ có mặt để đảm bảo không xảy ra xô xát, và mặc dù ở một khách sạn tuyệt đẹp ở Bosphorus thì chúng tôi vẫn không thể thấy an toàn. Tôi là người cuối cùng rời khỏi xe bus, khi bước qua cửa khách sạn, tôi mỉm cười chào anh chàng tiếp tân, và cậu ta đáp lại bằng hành động đưa ngón tay quẹt ngang cổ. Thế là tôi bước đi luôn, đầu nghĩ: “Ở đây không an toàn tí nào”.

– Gary Pallister

Bầu không khí trên sân nóng đến nỗi chính HLV Ferguson đã phải yêu cầu các cầu thủ ra sân để làm quen trước khi trận đấu diễn ra cả tiếng đồng hồ. Khỏi phải nói, các cầu thủ Manchester United đã cực kỳ ấn tượng với không khí xung quanh mình.

Tôi chưa từng đến nơi nào như sân nhà của Galatasaray. Còn đến hai tiếng đồng hồ nữa trận đấu mới diễn ra, thế mà khán đài chật kín chỗ. Cách họ cổ vũ cũng thật đặc biệt, một góc khởi xướng, rồi góc tiếp theo phụ họa. Sau đó tất cả cùng im lặng, và đột nhiên tiếng hò reo nổ ra từ khắp nơi. Trước trận, chúng tôi đều rất hào hứng, nhưng khi trận đấu diễn ra thì mọi thứ ngược lại hoàn toàn.

Ryan Giggs

Khắp sân toàn là cờ và khói, tôi có cảm tưởng như đang chìm trong một biển lửa.

Gary Neville

Về mặt chuyên môn, đó không phải là một trận đấu hay bởi theo lời Roy Keane, các cầu thủ Galatasaray đã “tìm mọi cách để phạm lỗi, câu giờ và gây áp lực lên trọng tài”, thế nhưng với một đội bóng như Galatasaray, một khi đã giành lợi thế lớn thì việc họ sử dụng lối chơi tiêu cực cũng là dễ hiểu. Thực tế, chính sự cuồng nhiệt và thù địch từ các khán đài đã ảnh hưởng không nhỏ đến đội khách khiến họ không thể tung ra những miếng đánh tốt, thậm chí trong trận đó chính Galatasaray mới là đội tạo được nhiều cơ hội hơn. Bầu không khí khủng khiếp đó cũng là nguyên nhân khiến những kẻ nóng nảy như Eric Cantona hay Roy Keane không giữ được bình tĩnh, và kết quả là Cantona phải nhận thẻ đỏ ở phút 77 và phải nhờ đến cảnh sát hỗ trợ để ra khỏi sân.

Nhận thẻ đỏ do nổi nóng, Eric Cantona phải rời sân dưới sự hộ tống của cảnh sát (Ảnh: Daily Mail)

Nhận thẻ đỏ do nổi nóng, Eric Cantona phải rời sân dưới sự hộ tống của cảnh sát (Ảnh: Daily Mail)

Trong quá khứ, sân Ali Sami Yen thật sự là thánh địa của người Thổ Nhĩ Kỳ và Galatasaray. Một năm sau trận hòa 0-0 trước Manchester United, đến lượt Barcelona ngã ngựa với tỉ số 1-2. Mùa giải 1999-2000, sân bóng này đã chứng kiến đội nhà đánh bại AC Milan với tỉ số 3-2 tại vòng bảng Champions League, sau đó đánh bại lần lượt Bologna, Mallorca và Leeds United trước khi đăng quang Cup UEFA ở Copenhagen. Ngoài ra, không thể bỏ qua cuộc lội ngược dòng thần kỳ trước Real Madrid với tỉ số 3-2 ở mùa giải 2000-2001.

Tôi không thể tin là chỉ có 25,000 người trong sân.

– Paolo Maldini

Tôi yêu cái địa ngục này!

– Pierluigi Collina

Ngày 12 tháng Một năm 2011, Galatasaray chơi trận cuối cùng trên sân bóng huyền thoại ấy, kết thúc mối lương duyên kéo dài suốt 64 năm. Một trận đấu trong khuôn khổ Cup Quốc gia và Galatasaray dễ dàng chiến thắng với tỉ số 3-1. Người đã vinh dự ghi bàn cuối cùng trên sân vận động huyền diệu này là Colin Kazim-Richards, một tân binh đến từ kỳ phùng địch thủ Fenerbahce. Giờ đây, Ali Sami Yen không còn là mái nhà của Galatasaray nữa. Họ đã chuyển sang một sân vận động to đẹp hơn – Turk Telekom – với sức chứa lên đến 52,000 chỗ ngồi.

Sân vận động mới là một nơi tuyệt đẹp, nơi đó sẽ đánh dấu một trang lịch sử mới của đội bóng.

– Georghe Hagi

Dù đã bị phá dỡ, nhưng hình ảnh về Ali Sami Yen sẽ còn mãi (Ảnh: Kaiser Magazine)

Dù đã bị phá dỡ, nhưng hình ảnh về Ali Sami Yen sẽ còn mãi (Ảnh: Kaiser Magazine)

Tháng 4/2011, sân Ali Sami Yen bị phá dỡ và sắp tới một trung tâm mua sắm sẽ mọc lên thay thế cho cái nơi từng là “Hỏa ngục” của bóng đá thế giới. Nhưng trong ký ức của mọi CĐV Galatasaray cũng như mọi người yêu bóng đá, cái tên Ali Sami Yen mãi đọng lại như một câu chuyện thần thoại về một “Hỏa ngục” khủng khiếp từng nhấn chìm những đội bóng mạnh nhất châu Âu.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Thành Đỗ
48 bài viết
“Quá khứ thường không như ta mong đợi, tương lai thì mơ hồ, vì vậy hãy sống hết mình cho hiện tại.”
Phát bóng lên ^