Góc Robben: Chàng trai con thần Nước Mắt

bởi Edward ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Người Ý tự hào rằng họ có những Tifosi chân thành, có những Ultra sẵn sàng hi sinh vì đội bóng, đến nỗi họ yêu bóng đá đến một cách cực đoan. Chẳng trách được cho các Ultra. Thứ tình yêu này khiến họ hạnh phúc, chắc chắn nó ngon hơn cả một đĩa mì ống, khiến người ta nghiện còn hơn cái thời người Ý mê cái chất văn của Mario Puzo trong “Bố Già”.

Bạn có thể lầm tưởng tôi sẽ yêu một CLB ở Ý. Không, bạn lầm rồi, tôi xin lỗi các Tifosi vì lỡ mượn cái vẻ đẹp góc cạnh của đất nước các bạn yêu để chứng minh cái tình yêu tôi dành cho một đội bóng ở nước Anh, đội bóng ấy mang tên Chelsea.

Chẳng hiểu tại sao hay tôi “đặc biệt”, khi The Blues ra sân, ngoài mong chờ các bàn thắng của các cầu thủ Chelsea (đương nhiên CĐV Chelsea nào mà không thích điều này) tôi còn có thói quen nhìn lên màn hình và tìm cho ra những cầu thủ đã từng thi đấu cho Chelsea bên đội bạn và tất nhiên là không muốn họ ghi bàn.

Ảnh: Phil Cole

Ảnh: Phil Cole

Đôi khi nhìn họ thi đấu, bất giác tôi vung tay để chào họ qua màn ảnh, cảm giác như họ cũng đáp lại tôi, làm như thế để tôi nhớ lại thời kì họ chinh chiến trong màu áo Xanh, nhớ những ngày thức khuya dậy sớm chiến đấu cùng họ qua chiếc Panasonic đời cũ. Nhưng người để lại cho tôi nhiều ấn tượng không ai khác ngoài cầu thủ có cái kèo trái cùng cái đôi chân trời đánh – Arjen Robben.

Dù hôm nay anh ở phương trời nước Đức xa xôi, nhưng ánh mắt của Robben ngày anh lao vào vòng tay HLV Jose Mourinho và ôm chầm lấy ông thầy trong ngày chúng tôi trên đỉnh bóng đá Anh năm 2005 trong tiềm thức tôi còn nét và rõ lắm. Tưởng chừng đó là sự khởi đầu của một ông hoàng, nhưng không!

Báo “Thể thao Văn hóa” ngày ấy đâu ngại cho ra những bài viết kiểu như “Đôi chân pha lê”, “Sự đáng sợ của Duff và Ben ở hành lang cánh”, thế nhưng trời đã định Robben đến đây để tỏa sáng chứ không muốn anh trở thành một tượng đài. Một cái kết buồn, buồn như cái cách Romeo và Juliet kết liễu đời mình. Người Ý tự hào về Mario Puzo thì người Anh có Shakespeare. Nếu đại văn hào người Anh còn sống thì có lẽ ông cũng chẳng tiếc chấm vài nét mực cho số phận đầy truân chuyên của cầu thủ người Hà Lan. Nếu nói như các nhà văn phương Đông thì anh đã trải qua đủ cái Hỉ-Nộ-Ái-Ố của cuộc đời.

Ảnh: Goal

Ảnh: Goal

Sau cái đêm Chelsea đánh bại Bayern Munich năm 2012, cảm giác tôi không diễn tả nỗi, vui cũng có, thậm chí là nhiều, mà buồn cũng không ít. Khi Robben bước lên thực hiện quả đá 11m trong hiệp phụ, tôi đã bắt đầu rơi nước mắt,chẳng ai nỡ nhìn đứa con từng thuộc về mình đâm nhát kiếm quyết định trận đấu. Anh bước lên và rồi… thất bại.

Cảm ơn Petr Cech! Cảm ơn anh rất nhiều. Nếu không tôi sẽ chết mất thôi!

Tôi ao ước cái đôi chân “trời đánh” của anh hãy chấn thương để khỏi phải ra sân và chứng kiến cái cảnh tượng hào quang của Chelsea mang chút đượm buồn của tôi. Chelsea chiến thắng trên chấm luân lưu nghẹt thở. Cả 19.000 CĐV Chelsea ở Allianz Arena làm khán đài hơn 60.000 CĐV Hùm Xám chết lặng.

Tôi đã đinh viết về anh khi anh đoạt đủ vinh quang, tôi đã âm thầm chờ anh khi anh chơi ở hai trận chung kết năm 2010, nhưng anh thất bại cả hai. Anh thất bại trước Inter Milan của Mourinho ở UEFA Champions League, anh thất bại trước Tây Ban Nha của Vincent Del Bosque ở mùa hè Nam Phi đáng nhớ. Cho đến khi anh vượt qua Mats Hummels, đặt bóng tinh tế vào lưới Roman Weiderfeller giúp Bayern đánh bại đoàn quân sọc vàng từ vùng Ruhr Borussia Dortmund để nâng Cup tại Wembley, tôi lại đợi anh nâng Cup ở Rio 2014. Nhưng anh thất bại trước Argentina của Lionel Messi ở bán kết.

Ảnh: Getty Images

Ảnh: Getty Images

4 năm nữa anh sẽ 34 tuổi. Thật khó để Robben cạnh tranh xuất đá chính với những cầu thủ trẻ, khỏe hơn anh. Và chỉ mới vài giờ trước tôi đã quyết định không đợi nữa. Xin lỗi Robben, là tôi gàn dở hay vì tại số phận của anh, số phận con trai thần Nước Mắt.

Ngày cầu thủ có mái tóc vàng hoe đến mái đầu trọc lóc len lỏi sang Real Madrid năm 2007, cuộc đời anh gắn liền với những trận chung kết toàn thất bại. Giá như anh đừng đi, tại sao vậy Ben Hói?

Bóng đá xứ hoa Tulip sinh ra những người Hà Lan bay nhưng không ban cho họ cái ADN của những nhà vô địch. Người ta nói “quá tam ba vận” nhưng Hà Lan vào chung kết World Cup đến ba lần mà toàn thua, trong đó lần thứ ba mang đậm dấu nét Robben.

Ảnh: 4231

Ảnh: 4231

Anh là người hùng khi một mình cùng Wesley Sneider mang Hà Lan qua vòng bảng và cũng là tội đồ khi bỏ lỡ quá nhiều cơ hội khi đối mặt với Iker Casillas ở trận chung kết. Để rồi Andres Iniesta dập tắt tất cả. Thế đấy,với nhiều người họ ghét cái tính cá nhân của anh trên sân, nhưng tôi yêu nó, mộng mị nó như ngày nhỏ mê tít Harry Potter.

Trời chẳng phụ ai đâu – Chàng trai con thần Nước Mắt.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Edward
3 bài viết
“Anh cứ giao bóng, còn lịch sử để em lo”
Phát bóng lên ^