Petr Cech, trên đôi tay người cận vệ già

bởi 4231.vn ·

Viết cho tuổi 33 vừa đến của anh, ngày anh sắp ra đi.

11 năm trước

Ảnh: Winner Sports

Ảnh: Winner Sports

Thuở tập tành coi đá banh, Euro chứng kiến những điều thú vị, và tình yêu dành cho Tây Ban Nha và Chelsea.

Thuở tập tành yêu Jose Mourinho, từ công việc đến con người ông, yêu sắc xanh London những chiều nắng nhạt, yêu Stamford Bridge đầy ắp CĐV, cái bàng bạc của mây trời London mùa đông cũng gieo vào lòng người chút gì xa xót.

9 năm trước

Thuở tập tành Euro, World Cup thâu đêm, thuở biết yêu ghét giận hờn, đã nhét Brazil vào một ngăn của trái tim nhiều góc cạnh, đã ngỡ ngàng chứng kiến Zinedine Zidane kết thúc sự nghiệp lẫy lừng bằng cú húc đầu gây tranh cãi.

7 năm trước

Thuở ấy, Chelsea gục ngã trước Manchester United trong trận chung kết Luzhniki đầy mưa và nước mắt. Có một John Terry vững vàng đã trượt ngã cú Penalty quyết định. Có một binh đoàn áo xanh dở dang nhưng đẹp rạng ngời hình ảnh những chiến binh. Có một Petr Cech hào hoa đã đi vào giấc ngủ của thằng nhóc lớp 8…

Và 3 năm trước

Thuở tình yêu bước lên ngai vàng chinh phục châu Âu. Có một Chelsea cực lì lợm và quyết tâm trong khốn khó. Có một binh đoàn bước đi trong rệu rã. Nhưng cất lên ca khúc khải hoàn.

Thuở ấy, một Didier Drogba luôn hừng hực khí thế, một Juan Mata hào sảng, một Frank Lampard tận tụy, một John Terry can trường và một Petr Cech vững chãi đã khắc tên Chelsea lên chiếc cúp Champions League danh giá.

Đêm Munich đầy sao, lá cờ Finish caro trắng xanh tung bay phần phật trên khán đài Alianz Arena, thánh địa của đối thủ. Bầy sư tử xanh thành London bước vào trận đấu tại Đức bằng chính bản lĩnh người Đức, chơi lối chơi phòng ngự trứ danh của Ý, ghi bàn theo phong cách Anh và ngạo nghễ gầm vang trên ngai vàng Châu Âu, bằng sự tổng hòa những phong cách ấy.

Ảnh: 101 Great Goals

Ảnh: 101 Great Goals

Đêm Munich không mưa, những giọt nước mắt lại rơi. Những giọt nước mắt hạnh phúc bù đắp cho đêm mưa Luzhniki 4 năm về trước. Và Petr Cech ăn mừng sinh nhật tuổi 30 bằng chiến công hiển hách nhất sự nghiệp.

Đêm Munich chẳng giá lạnh như Luzhniki, và một đế chế sinh thành. Đế chế màu xanh rực rỡ. Đế chế kim tiền. Đế chế Chelsea. Đế chế Roman Abramovich.

Đế chế ấy được gây dựng bởi những đồng rúp, với những tên tuổi lớn đã đến rồi đi. Nhưng trên ngai vàng tối cao, đức vua vẫn kịp giữ lại cho triều đình mình “Tứ trụ đại thần” thân tín kiên trung. Và Petr Cech xứng danh là đại tướng giữ thành lạnh lùng đầy bản lĩnh.

Thì hiện tại

Chelsea của ông chủ Abramovich đang ngự trị trên đỉnh nước Anh. Triều đại xanh vẫn chưa kết thúc. Một thời kỳ hoàng kim nữa lại đến dưới tay tể tướng đương triều Mourinho. “Tứ trụ đại thần” mất đi sự tận tụy Lampard, mất đi phần nào thuở thanh xuân khét tiếng của tiên phong Drogba. Giờ đây, tại vương triều ấy, chỉ còn “Đại tướng quân” Terry đốc thúc quân sĩ, và người cận vệ giữ thành Petr Cech. Nhưng không, người cận vệ già ấy chẳng còn hiện diện trên sân đấu nữa.

Những buổi chiều Vương quốc Anh nhạt nắng, trận đấu của Chelsea người ta chỉ thấy hình ảnh một chàng trai cao kều trẻ măng đứng trong khung gỗ với những pha ra vào hợp lý. Họ ngỡ mình đã gặp người lính già thuở đôi mươi. Nhưng không. Trên sân là hình bóng của anh, nhưng không phải là thân xác của anh. Anh ở đâu? Chàng trai trẻ ấy là ai mà dám tranh giành vị thế của anh trong lòng họ? Họ kiếm tìm người lính già năm xưa với mũ bảo hiểm trên đầu đã tả xung hữu đột, mang về ngai vàng châu Âu. Và họ thấy anh trên băng ghế dự bị, với ánh mắt buồn xa xăm. 3 năm trước, anh là anh hùng. 3 năm sau, anh chỉ là người đóng thế.

Ảnh: 90min

Ảnh: 90min

Chẳng ai trách được anh. Anh không có lỗi. Chẳng trách được Thibaut Courtois. Chằng trai trẻ người Bỉ ấy chỉ đang hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình, và phần nào cho thấy dáng dấp anh thuở đôi mươi. Chẳng trách được Mourinho, người đã mang anh về với nơi đây đúng 11 năm trước. Ông không thể để mất anh phiên bản trẻ hơn đúng số năm ấy. Nhưng ông cũng chẳng muốn mất anh, người lính hiền hậu trung thành mà ông may mắn có được. Và thế là anh làm bạn với ghế dự bị, nơi trước giờ trừ những khi chấn thương còn lại không hề là chỗ quen thuộc với anh.

Những trận ra sân của anh vô cùng hiếm hoi. Nhưng đó là những trận Chelsea sạch lưới. Là những trận anh vẫn cho thấy sự ổn định một cách đáng sợ. Họ lại buồn. Những người đã trót cho anh vào một góc trái tim và khóa lại. Họ chẳng biết làm gì. Khi người đàn ông Trung Âu ấy vẫn bình thản đón nhận mọi điều và chẳng một lời than. Nhưng anh buồn. Anh muốn ra đi.

Anh muốn ra đi. Họ hốt hoảng. Người anh hùng hào hoa năm xưa giờ đây đang dần cách xa họ. Người anh hùng năm xưa gánh gồng cả một Chelsea rệu rã. Người anh hùng năm xưa đánh bại đội bóng mạnh nhất châu Âu để mang chiếc cúp danh giá về phòng truyền thống CLB. Bây giờ họ nhớ anh.

Ảnh: Daily Mail

Ảnh: Daily Mail

Chẳng có gì mãi mãi. Thời gian sẽ xóa mờ những giá trị. Nhưng vẫn có cái gì bất nhẫn nếu anh ra đi. Vẫn biết đẳng cấp của anh chẳng bao giờ cho phép anh đánh bóng ghế dự bị. Nhưng đau lắm, anh biết không? Mourinho biết không? Chelsea biết không?

Đành thôi, vì anh, người đã cho tôi những xúc cảm tuyệt vời nhất về những năm tháng hào hùng Chelsea. Dù anh có đến nơi nào, anh vẫn thộc về đây, thánh Petr.

Tuổi 33 biến động anh nhỉ?

Nguyễn Trần Khải Duy – 20/5/2015

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
4231.vn
180 bài viết
“”
Phát bóng lên ^