Tình yêu ấy đến với tôi như thế nào?

bởi Đoàn Trần ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Niềm tin của tôi vào bóng đá lớn đến đâu nhỉ? À! Lúc đầu tôi nghĩ đó là nơi sở thích chung được bộc lộ và cảm nhận, về sau có lẽ nó vĩ đại đến mức tôi tin nó có thể mang mọi người xích lại gần nhau hơn, hơn trên hết, nó mang đậm tính nhân văn.

Còn tình yêu? Biết nói sao nhỉ? Bây giờ cho tôi ngồi hai quán cà phê: một quán ngồi uống cà phê nghe một chút acoustic, một bên đang chiếu trận derby Manchester. Bảo tôi không được xem bóng đá, chỉ được nghe acoustic. Hình dung ra trông nó thật nực cười. Nó giống như một đôi yêu nhau, tối ấy, chàng trai đang hạnh phúc đến tột cùng khi được chung đôi dạo bộ với người yêu mình, rồi tự dưng, cô gái buông tay, kết một lời ngắn gọn:

Anh à, mình đến đây thôi, mình chia tay anh nhé!

Ảnh: Fanpop

Ảnh: Fanpop

Cảm giác ấy, tự dưng mọi thứ vô nghĩa, giống bạn đang chạy trên con đường quốc lộ thẳng tắp mà chẳng ai nói trước cho bạn đằng xa kia là cái vực thẳm sâu. Khi đến nơi: Ôi, thốn!

Hồi mùa giải 1998-99 gì đấy, tôi đã biết đến bóng đá rồi. Gọi là biết thôi, biết theo nghĩa là hơn hai mươi người tranh nhau một quả bóng tròn tròn trong một khoảng thời gian được quy định. Hồi ấy chưa có cái rì mót hay tivi màu ấn ấn hiện đại như bây giờ. Hơn thế nữa, quê tôi sống là một vùng quê đúng theo “chất quê”. Đó, vậy là cứ cái tivi đen trắng mà vặn. Vặn cạch cạch suốt cả ngày để tìm cái mà “hơn hai mươi người dan díu đến một trái gì tròn tròn” ấy!

Vài năm sau, tôi cũng đi học tiểu học. Tôi quen nhiều bạn hơn, và ở đó, tôi tìm được những người cùng chung sở thích với tôi. Và thế là cả nhóm họp nhau lại và tìm bóng để chơi. Nói trái bóng chứ thực ra lúc ấy tiền đâu để mua bóng, rồi ai đó bảo đá bóng bưởi. Quê tôi nhiều bưởi, mà ai cho ngắt, bưởi là để trồng và bán thôi. Vậy là tụi nhỏ chúng tôi mỗi đứa về nhà nhặt nhạnh hết những bì ni-lông, hết bao tải, rồi dây dù, dây bao tải phân… Xúm lại, kết làm sau đó cho thành một cục tròn tròn và lăn được.

Và rồi, giữa trưa nắng, bất kể đứa nhóc nào, cả bản thân tôi cũng vậy, bị bố mẹ cấm đoán phải ngủ trưa đều đợi thời cơ, kéo nhau xuống rừng bạch đàn thân thẳng tắp, cao vút, và xám ngắt, chim chìa vôi kêu riên ran mỗi trưa nắng. Ở đó, những trận bóng đầu đời của tôi, những trận bóng mà cả đời tôi chẳng bao giờ quên dù rằng: tôi bị ăn đòn khá nhiều vì cái tội láu cá không ngủ trưa ấy.

Ảnh: Kênh 14

Ảnh: Kênh 14

Tôi cũng không phải dạng vừa đâu, đợt ấy đá xong, tôi còn nhớ tôi đã giấu trái bóng tự làm ấy vào một bụi cây rậm. Tôi giả vờ bảo mất, mấy đứa đấy tìm rồi không thấy. Tụi nó về và thế là tôi tiếp tục làm “cái trò bẩn thỉu” kia: đem trái bóng ấy về, thủ làm của riêng. Tôi cất nó cẩn thận dưới gầm giường ngủ, và vừa cảm thấy vui mừng, vừa lo sợ về việc mình làm. Hồi đó cứ nghĩ chuyện đó hệ trọng lắm, để chúng bạn phát hiện ra thì chắc cả xóm bo-xì mình, và rồi sẽ cô đơn. Nhưng mà đổi lại được ngắm nhìn trái bóng kia mỗi ngày thế là bất chấp cả chuyện hệ trọng như vậy để liều mình.

Rồi đến năm 2003-04, hồi đấy lớn hơn một chút, biết nhận thức hơn: biết được vài câu lạc bộ nổi tiếng, vài chút gọi là tinh tướng về bóng đá. Mà nếu nói ai mang tôi lại với bóng đá, tôi xin thưa, ở giai đoạn này đây. Đi đâu người ta cũng Thierry Henry, Thierry Henry. Arsenal hồi ấy giống như “MU vô đối” bây giờ vậy. Chính Henry là người mang tôi tới gần hơn với việc xem bóng đá chuyên nghiệp.Bây giờ. Lớn rồi, tôi đã hiểu vì sao lúc ấy người ta hay nhắc tới Henry, nhắc tới Arsenal.

arsenal legend thierry henry

Ảnh: El Pais

Năm 2006, năm ấy World Cup diễn ra. Có một kỷ niệm chắc mãi không phai trong tôi được. Chả là, đêm đó vào 1h45 là trận tứ kết giữa Brazil và Pháp. Bác với bố hồi ấy cũng mê bóng đá lắm, nhưng mà lớn rồi nên họ sẽ đi ngủ và dậy xem: một phần vì sức khỏe không cho phép, một phần vì ngày hôm sau còn phải làm việc. Trước lúc đi ngủ, bác còn dặn rõ: – Anh em mày xem tivi tí rồi ngủ đi, tối tao gọi dậy.

Thế rồi canh cho bác và bố say giấc, hai anh em đâu chịu ngủ. Lôi tivi ra, cắm  vào đầu điện tử, rồi ghim vào tay cầm, ngồi chơi nấm lùn Mario với đánh Contra. Thỏa thuận với nhau rằng, chơi cho đến lúc đó rồi xem đá bóng luôn. Kết quả thật bất ngờ, lúc trận bóng gần diễn ra thì hai anh em đang mơ màng trên thiên đường mà trong tay vẫn cầm cái tay cầm điện tử, còn tivi thì… thì cháy rồi. Bác dậy thấy bực mình quá nên đã lôi hai đứa dậy. Đánh cho vài roi đau điếng, van xin mãi bác mới tha. Rồi sau đó bác và bố đi xem bóng đá ngoài quán, hai anh em cũng không chịu thua, lững thững theo sau, nước mắt giàn giụa, quẹt ngang quẹt dọc, trông mặt thật đần. Ôi, thật là thê thảm!

Còn cái ngày mà tôi khóc vì bóng đá chính là cái đêm Moscow băng tuyết lạnh giá ấy. Hồi ấy tôi rất yêu Chelsea. Yêu vì màu áo mang đầy biểu tượng hòa bình, yêu anh chàng Makelele: người sau này được phong là “hủy diệt số 10 cổ điển”. Tôi đã lặng người đi khi anh chàng đội trưởng trượt chân ở quả sút penalty quyết định. Thế rồi tôi bật khóc khi Chelsea gục ngã trước ngưỡng cửa thiên đường. Cảm giác cứ như mất một ai đó mình yêu thương, mất cái gì đó nó làm lòng trống vắng hơn.

Ảnh: Bob Thomas/Getty Images).

Ảnh: Bob Thomas/Getty Images

Thấm thoắt rồi mọi thứ cứ trôi đi. Cái gọi là thời gian, cái thứ mà có người cho rằng không biết được giới tính thật của nó là gì nữa: lúc ẻo lả nữ tính, lúc mạnh mẽ như hiệp sĩ bóng đêm. Đấy, chính cái thứ ấy làm thay đổi mọi thứ, chỉ duy có một thứ mà nó chẳng thể đổi dời được: đó là tình yêu bóng đá trong tôi!

Về sau nhất định tôi phải làm cho cả gia đình tôi yêu bóng đá, mẹ tôi thì do bố huấn luyện nhiều nên cũng gọi là xem cho biết được rồi.

Nếu bây giờ bạn có người yêu, cô ấy đặt cho bạn hai trường hợp và bắt bạn phải chọn: được ở bên cô ấy một tháng và cấm không được xem một trận bóng đá nào; bạn được xem tất cả các trận bóng đá và cô ấy sẽ rời xa bạn một tháng, không gặp mặt. Chỉ một trong hai trường hợp, không có do dự.

Câu trả lời của tôi sẽ là:

Anh chọn cái thứ hai, điều đặc biệt hơn nữa, em có thể xa anh hẳn hai tháng được không, anh sẽ trả lương cho em tháng còn lại kia, được chứ?

Còn bạn, bạn chọn cái nào?

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Đoàn Trần
1 bài viết
“Bóng lăn, thời gian trôi...”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^