Thắng – là đẹp

bởi 4231.vn ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Ba năm trước, lớp đại học tổ chức đá giải PES. Hồi ấy vòng bảng cho tới chung kết, ai thích cầm đội nào thì cầm. Đại đa số chọn Real Madrid! Phải thôi, chả những hồi ấy mà cả bây giờ vẫn vậy.

Real Madrid

Hơn hai năm trước, dần dà có người chọn Chelsea và dĩ nhiên là Manchester City nữa. Có điều, dù cho thời nào, mấy đội này đều có một điểm chung là: khỏe vô đối!

Tôi hay cầm Real, vì thích, và vì trâu bò. Đội hình đá vui vui thì vẫn cứ 4-2-3-1, hoặc 4-4-2, tùy cảm hứng. Lắm khi nổi điên, chơi theo kiểu cả đội làm hậu vệ, hoặc cả đội làm tiền đạo. Nhưng đại loại, cứ bình thường mà đá thì không sao, nổi máu điên mà thắng, kiểu gì cũng bị chửi loạn xì ngậu hết cả lên. Với Real là dựa hơi hàng phòng ngự có Pepe và Sergio Ramos trâu bò. Đặc biệt là Pepe.

Phía giữa sân có Xabi Alonso là kép chính, chỉ làm mỗi nhiệm vụ chọc, chọc và chọc. Chọc sệt, chọc bổng đều chỉ số đỏ lừ. Trước khi Mesut Ozil đi, gã này cũng lắm pha chọc ảo diệu. Sau chọc, tất cả phần việc là của Cristiano Ronaldo. Ha ha, tì đè, tốc độ, lực sút, độ chuẩn… tất cả đều bá đạo lúc bấy giờ.

Ở Man City, khi Sergio “Kun” Aguero lên tầm khủng, có David Silva chơi bài chọc chéo từ cánh vào. Yaya Toure, Fenandinho hay bất kỳ tiền vệ nào đều có thể làm nhiệm vụ đơn giản nhất là đưa bóng ra hai cánh, rồi hai tiền vệ cánh chọc vào khu vực half-space – vùng giữa hậu vệ biên và trung vệ, vùng dễ bị tổn thương nhất ở PES.

Cristiano Ronaldo

Ảnh: Alex Grimm/Getty Images

Lối đá ấy thông dụng và dễ chơi. Khi hướng dẫn bất kỳ ai, họ đều gật gù là dễ làm và hiệu quả. Bởi khi bạn chơi rườm rà, luẩn quẩn chuyền bóng rồi đẩy đội hình lên từ từ, chỉ cần một khắc mất bóng, Kun hay Rô có thể trừng phạt bạn như bỡn.

Ấy thế mà kiểu đá này bị ghét ghê gớm!

Đại đa số những đứa đá với tôi lần đầu, khi bọn nó đang cố ép, ép mãi, ép nữa, ép cho bằng được, thì tự dưng trong vài giây, thủng lưới. Chúng nó thường hét ầm lên mấy câu đại loại:

Cái … gì thế? Ro ở đâu ra vậy?

Vãi … , quả ấy không việt vị à?

Nhiều khi bất lực, có đứa bảo:

Lối đá chả có cái … gì ngoài chọc khe.

Ha ha, nếu như chẳng có gì đặc biệt, xin mời bạn làm lại đúng y những gì tôi đã làm. À mà chẳng quan trọng, vì đằng nào tiền máy tôi cũng không phải trả. Cả tiền nước nữa! Thế đấy, lúc ấy thì chỉ có… cuộc đời là đẹp, lối đá nào có ý nghĩa gì.

Trận cầu dù đúng dù sai, người chủ quán vẫn cứ nhận đều tiền lãi!

Năm 2009

Có ai nhìn ngắm trận đấu bán kết lượt về giữa Inter Milan và Barcelona? Hiểu cảm giác ấm ức khi Thiago Motta bị thẻ đỏ, trong khi Sergio Busquet nằm trên sân thư giãn và hé mắt trông coi. Hiểu cái cảm giác ngộp thở trùng trùng điệp điệp như sóng vỗ bờ mỗi khi Barca dồn ép. Cảm giác trái tim nhưng ngừng đập mỗi khi Lionel Messi sút bóng hiểm, và thở phào khi Julio Cesar dùng đầu ngón tay cản bóng.

Barca của năm ấy vẫn tấn công đẹp! Họ đan bóng, chạy chỗ, ban bật thỉnh thoảng mắt bạn còn không phản xạ kịp. Nhưng có ai thấy cái cách mà Inter kiên cường chống trả? Họ giống như một kẻ đường cùng, bị dồn ép vào tận lồng ngực, nhưng cứ cố gắng đều đặn, sóng vỗ bờ, rồi lại đẩy ra xa. Cú quặt bóng của Pique, chỉ thêm gia vị cho một trận đấu kịch tính đến đỉnh điểm, để rồi khi kết thúc, người xem thấy như thể vừa bước ra từ rạp chiếu phim Fast 7 vậy. Đủ mọi dư vị!

Năm ấy Inter vô địch, nhiều người vẫn bảo xấu tệ!

Năm 2012

Hẳn bạn còn nhớ trận chung kết Champions Leaguage năm ấy. Một Chelsea già cả gặp một Bayern Munich chín muồi ngay chính trên hang hùm. Gã Thomas Muller đáng ghét lại ghi bàn. Toàn bàn thắng “xấu xí”. Toàn chạy chỗ quá khôn rồi chỉ đệm bóng hay đánh đầu đơn giản. Vâng! Tôi ghét cái gã này phát điên lên được, đặc biệt là vì cái vẻ mặt ấy. Nhưng có ai đã nghe người ta nhận xét vễ Muller “trước khi vụ nổ Bigbang xảy ra, thì Muller đã ở đó rồi”.

Chelsea của Roberto Di Matteo năm ấy được nhiều người ủng hộ. Không phải vì họ có gì đặc biệt. Chỉ là người ta vẫn còn mong chờ vào những điều cổ tích, vẫn mong một đội bóng đầy bất ổn, thay tướng giữa dòng, chật vật thắng Napoli, lết qua cửa ải Barca (lại là Barca). Vào chung kết đã là thành quả ngoài mong đợi.

Thế mà gần như là cơ hội duy nhất của cả trận, Didier Drogba đánh đầu gỡ hòa phút 84. Rồi ngay sau đấy, anh đá như một… hậu vệ. Người ta lại thấy ngập tràn cái cảm giác dập dồn, nghẹt thở (dù mới nếm trải trước đấy chưa lâu ở Nou Camp). Nhắm mắt lại khi Arjen Robben bước lên chấm phạt đền, và hú hét như thể đã vô địch lúc gã đá trượt. Vào khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác mãnh liệt rằng họ sẽ vô địch. Và họ vô địch thật.

Đầu tư để thành công thì có gì sai? (Ảnh: Getty/Christof Koepsel)

Ảnh: Christof Koepsel/Getty Images

Năm ấy, màu kẻ sọc của áo đấu Chelsea có đổi sang màu trắng, nhìn sáng hơn hẳn. Rồi đêm chung kết, lúc nâng cúp lên, thứ màu sắc ấy hòa quyện cùa đèn hoa, ánh sáng, trở nên đẹp hơn bao giờ hết. Roman Abramovich cuối cùng cũng mỉm cười mãn nguyện. Và không còn ai nhắc lại chuyện họ đã từng xấu xí thế nào!

Và chuyện 2015

Thật nực cười là khi người ta xúm đen xúm đỏ lại chê bai một đội bóng vô địch đá nhạt! Dù cho nó có nhạt thật đi chăng nữa! Nhưng làm sao phủ nhận, Chelsea đã đứng đầu bảng xếp hạng suốt từ trận đấu đầu tiên, cho tới trận đấu cuối cùng. Manuel Pellegrini có thể trách họ đá xấu, và khen đội mình ghi nhiều bàn. Nhưng có một sự thực là hiện tại, Manchester City đang kém Chelsea tới 13 điểm. Arsenal tự hào rằng họ đá đẹp, chỉ có điều, thua đẹp vẫn chẳng bao giờ cùng mâm với thắng xấu được. Bởi thắng làm vua, thua làm giặc.

Có một câu chuyện nhỏ về Mourinho thế này: hồi còn làm ở Barcelona dưới trướng Bobby Robson, trong một trận đấu với Sao đỏ Belgrade ở Serbia, mọi người có bông đùa rằng Mou là bạn trai của Robson vì họ cứ kè kè bên nhau suốt. Mou cười bảo “mang chị gái của cậu đến đây và cậu sẽ biết sự thật”. Nhưng điều mà các cầu thủ vẫn nhớ mãi về người đàn ông này là khi Mou nói:

Tôi không lãng phí thời gian nghĩ xem người ta yêu tôi hay ghét tôi.

Mourinho vẫn luôn đóng vai ác trong bóng đá

Mourinho vẫn luôn đóng vai ác trong bóng đá

Thỉnh thoảng, khi tranh cãi lúc đá PES, tôi có bật lại cái đứa càu nhàu “mày đá xấu vãi” rằng “thế nào là đẹp?”

Thắng – là đẹp!

Trung Duong

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
4231.vn
180 bài viết
“”
Phát bóng lên ^