Chuyện Việt Nam: Hãy để nỗi ám ảnh dưới bàn chân

bởi Du Đãng ·

Con trai!

Khi mọi nỗ lực đều bất thành, con phải ngửa mặt lên trời thán rằng “Trời ơi, làm ơn giúp tôi bớt bớt đẹp trai đi một chút có được không?”, lúc đó con sẽ biết rằng có những thứ không thể nào thay đổi được, vì con là con của ta. Nhưng con trai, cuộc sống muôn màu muôn vẻ bởi cạnh bên những điều bất biến hữu hạn là muôn vàn vô tận những thứ luôn đổi thay, có thể đổi thay. Chỉ cần con khác đi, mọi thứ sẽ khác đi.

Ta bắt đầu học môn Hóa từ năm lớp 8. Có hai trường hợp sẽ xảy ra khi lần đầu con gặp một cô gái, hoặc cô ta thấy con trong bộ cánh lịch thiệp mời cô nàng một điệu nhảy êm nhẹ hoặc con vấp phải Radamel Falcao rồi đổ ly cafe sữa lên chiếc đầm trắng mới tinh của nàng. Ta làm quen môn học mới theo cách thứ hai, ta không còn nhớ điều tồi tệ gì đã xảy ra, nhưng nhiều đêm sau đó ta đều nguyền rủa Hóa học trước khi đi ngủ.

Nó là một quy trình tâm lý dùng chung cho mọi thứ, bắt đầu bởi ác cảm, sau đó là sự ghét bỏ, sự trốn tránh và cuối cùng là nỗi ám ảnh. Vì ghét bỏ, ta không tha thiết, vì không tha thiết nên không dành sự tập trung và rồi ta tụt hậu, ta mù tịt. Kiến thức Hóa học là con số không tròn trĩnh, ta bắt đầu sợ hãi 15 phút kiểm tra miệng, sợ hãi, trốn tránh, càng trốn tránh lại càng sợ hãi. Đó là nỗi ám ảnh thực thụ.

Ảnh: PORNCHAI KITTIWONGSAKUL/AFP/Getty Images

Hóa học, ta phát điên vì ngươi! – Ảnh: PORNCHAI KITTIWONGSAKUL/AFP/Getty Images

Mọi chuyện chỉ thay đổi ở lớp 11, thời điểm mà ta bắt đầu hướng đến kỳ thi đại học. Ở tuổi đó ta chưa có những triết lý sống nào quá phức tạp, chỉ đơn giản là cần phải cải thiện khả năng môn Hóa của mình. Ta lao vào học như cách Antonio Valencia chạy dọc đường biên, tập trung giải thật nhiều bài tập, trong quá trình giải bài tập các vướng mắc sẽ có ở phần lý thuyết. Cứ miệt mài như thế rồi thành tựu đã đến.

Chỉ trong thời gian ngắn vài tháng, học lực môn Hóa của ta đã ngang ngửa những đứa sừng sỏ nhất trong lớp. Lớp 12 thậm chí thầy phụ trách đã thuyết phục ta đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh, nhưng ta yêu môn toán hơn. Dù vậy ta luôn tự hào về mấy tháng ngắn ngủi đó, cảm giác thật tuyệt vời khi chúng ta có thể tự mình vượt qua những nỗi ám ảnh để trở nên mạnh mẽ hơn.

Người Việt Nam thời của bọn ta, khi vừa bước ra từ những ngày tháng khó khăn gian khổ để mở cửa tiếp nhận những sản phẩm công nghệ tiên tiến đến từ các nước phát triển, họ mang một nỗi ám ảnh sâu đậm trong tâm trí. Lẽ dĩ nhiên khi con cởi trần bắn bi với chiếc quần đùi hai miếng vá, một đứa khác mặc quân áo sạch đẹp cầm trên tay bộ đồ chơi điện tử đi ngang qua, con sẽ thấy một chút tự ti. Giống như một gã trai Hàn Quốc nhìn một nam thanh niên Công Gô vậy.

Người Việt choáng ngợp với thế giới khi mở cữa, hội nhập, họ trở nên tự ty với khả năng của mình, “Messi làm sao có thể cao 1m7?”, “Rooney làm sao để tóc kiểu Fellaini?”, “người Việt làm sao sản xuất được những sản phẩm tốt như nước ngoài?”. Ai cũng tôn sùng Apple, Samsung, chỉ Nguyễn Tử Quảng không nghĩ vậy. Nhưng người ta lại không tin anh, người ta thà bỏ 1000 USD để mua một chiếc Smartphone gia công ở Trung Quốc dán mác Mỹ hơn là bỏ 1/2 số đó cho một sản phẩm Việt.

Chuyện Trung Nguyên Cafe, Bphone, TH True Milk… hãy còn dài, chí ít họ đã vượt qua nỗi ám ảnh của riêng mình, nhưng bài toán của họ là giúp hàng triệu người Việt khác ngừng chê bai, ngừng sợ hãi. Chúng ta đến với câu chuyện bóng đá quen thuộc, và tất nhiên, lại cũng có một nỗi ám ảnh. Một nỗi ám ảnh hàng chục năm trời của những người yêu bóng đá Việt Nam.

Đó là Thái Lan.

Lịch sử đối đầu từ năm 1995 khi VN chúng ta vừa quay lại đấu trường khu vực đến 2015, trong hàng chục cuộc chạm trán lớn nhỏ, chúng ta chỉ có hai lần được nở nụ cười vinh quang khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, bán kết Tiger Cup 1998 và chung kết AFF cup 2008. Còn lại chúng ta thúc thủ trước họ như một thói quen, đến nỗi chẳng ai còn thèm mổ xẻ lý do của thất bại, đơn giản là ngực Elly Trần thì to hơn Ngọc Trinh và người Thái đẳng cấp hơn chúng ta một bậc.

Tiger Cup 1996, 2002, AFF cup 2004 và Sea Games 1997 họ hạ ta ở bán kết. Sea Games 1995, 1999, 2003, 2005, họ hạ ta ở chung kết. Đó là cảm giác khi mà căn hộ của con ở tầng 99, thang máy bị hỏng, con leo thang bộ đến tầng 98 thì phát hiện quên chìa khóa ở trên xe, không chỉ một ngày mà ngày này qua ngày khác. Cứ chuẩn bị lên đỉnh thì cảnh sát ập vào, kẹp tay vào cổ và giật con ra phía sau.

Ừ thì ức chế, nhưng riết rồi thì quen, quen rồi thì nó trở thành một chế độ mặc định, bài ca “Hòa là ngon lắm rồi, mong gì Minzy” được hát lên trước mỗi lần đụng độ với Thái Lan, và khi thua dĩ nhiên lại là đẳng cấp ở dưới họ một bậc. Câu nói “khi bạn bắt đầu trận chiến bằng nỗi sợ hãi thì bạn không cần đánh nữa, bạn đã thua”, nghe thì có vẻ sến súa nhưng nó là thực tế.

Khi con sợ hãi, con không chuẩn bị nguồn lực để chiến thắng, con làm mọi thứ để cầm hòa hoặc thua ít hơn. Khi con sợ hãi, con đánh mất chính mình, đánh rơi sức mạnh của mình. Khi con sợ hãi, chẳng ai đặt niềm tin vào con cả. Ta đã thấy điều đó khi tuyển QGVN gặp Thái Lan trong khuôn khổ năm vòng loại World Cup 2018. The Golden Star câm lặng.

Nếu Januzai lạc giữa rừng mông, cậu ta sẽ không biết phải làm gì cả, vỗ từng cái một hay cùng lúc, cậu ta ngơ ngác. Đội tuyển của chúng ta trong trận đấu đó cũng như vậy, họ không biết phòng ngự, họ chẳng có bài tấn công. Chỉ Tô Vĩnh Lợi biết thể hiện sức mạnh cá nhân còn sức mạnh của tập thể đã bị để lại đâu đó trên đường băng Nội Bài. Họ sợ hãi.

Con trai!

Thể thao cũng như cuộc sống, không phải việc cải thiện thể chất, khoảng phải những thành tựu vật chất đạt được mà chính việc vượt qua trở ngại tâm lý là thước đo của thành công. Ta mong con luôn mạnh mẽ, hãy nhớ rằng dưới dấu chân của người chiến thắng là những nỗi ám ảnh.

Ảnh: PORNCHAI KITTIWONGSAKUL/AFP/Getty Images

Ảnh: PORNCHAI KITTIWONGSAKUL/AFP/Getty Images

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^