Kể từ nay, Voi rừng Drogba đã có ngai

bởi Du Tử ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Có một điều thú vị trong thế giới bóng đá nói riêng (và thế giới thể thao nói chung), đó là những biệt danh (nickname) đầy đặc sắc mà người hâm mộ nghĩ ra và truyền tai nhau nghe, dần trở nên phổ biến để rồi mặc nhiên trở thành những “cái tên” hết mực thân thương cho cầu thủ hoặc đội bóng con cưng. Biệt danh, đôi khi chỉ là một cách đọc trại âm đầy thú vị, nhưng cũng có khi là tổng hoà nhận xét về lối chơi, nguồn gốc của một cầu thủ hay đội bóng. Tuỳ thuộc vào ngôn ngữ, văn hoá của từng quốc gia mà biệt danh luôn được biến đổi một cách đầy màu sắc. Chắc hẳn các CĐV Chelsea ở Việt Nam chẳng còn xa lạ gì với những cái tên từ nghiêm túc như Marazola (Zola), Đá Tảng (Desailly), Người Không Phổi (Lampard)… đến ít nghiêm túc hơn như Củ Tỏi (Courtois), Pi-tơ Sếch (Petr Cech) hay Ivan Đít-bự (Ivanovic)…

Và người tôi muốn nhắc đến có biệt danh là Voi Rừng.

Quê hương của Didier Drogba là nước Cộng hoà Côte d’Ivoire, hay còn có cái tên thuần Việt là Bờ Biển Ngà – một đất nước luôn bất ổn định về kinh tế chính trị. Biểu trưng trên quốc huy của Bờ Biển Ngà là hình ảnh con voi cùng cây cọ dầu, voi và đặc biệt là ngà voi luôn là biểu tượng cao quý tại đất nước nằm ở Tây Phi này. Nhưng tuổi thơ của Drogba lại gắn liền với nước Pháp khi mà ngay từ nhỏ anh đã chuyển đến sinh sống tại đất nước lãng mạn này. Cũng tại đây mà kỹ năng chơi bóng của Drogba được mài dũa bài bản để rồi vào năm 2004, anh chuyển đến chơi cho CLB thành London với cái giá chuyển nhượng kỷ lục của CLB vào thời điểm đó.

Didier Drogba ngày ra mắt Chelsea (Ảnh: Squawka)

Didier Drogba ngày ra mắt Chelsea (Ảnh: Squawka)

Lúc còn ở Marseille, Drogba được tôn sùng và yêu mến, nhưng khi đến London chỉ có những lời xì xào: Drogba là ai? Tại sao lại chi quá nhiều tiền cho một cầu thủ như vậy? phong phong và vân vân… Gạt qua những lời nhận xét thiếu thiện cảm, ngay mùa giải đầu tiên, Drogba cùng đồng đội đã đem về chiếc Cup Premier League cho Chelsea sau 50 năm đợi chờ. Không những vậy anh còn lập công trong những phút bù giờ của trận chung kết Carling Cup (League Cup ngày nay) khi đối đầu với Liverpool trên sân vận động Millennium.

Dù gặp vấn đề về sức khoẻ và chưa thích nghi hoàn toàn với cuộc sống ở Anh nhưng Drogba đã kịp đóng góp 16 bàn thắng trên khắp các mặt trận cho Chelsea. Tuy vậy người hâm mộ và giới báo chí thời điểm đó vẫn có thái độ khá dè dặt với Drogba. Đã có thời điểm áp lực từ bên ngoài khiến anh muốn rời Chelsea, nhưng anh chọn ở lại chiến đấu, khẳng định mình và dần chiếm lấy tình cảm của người hâm mộ. Trong 8 năm đầu tiên của anh tại Chelsea, anh đã ghi tổng cộng 157 bàn thắng, đoạt danh hiệu vua phá lưới hai lần vào các mùa giải 2006-2007, 2009-2010, đứng thứ tư trong danh sách các chân sút dội bom xuyên lịch sử Chelsea.

Voi Rừng là mẫu tiền đạo biết đánh hơi bàn thắng cực tốt, bên cạnh đó là nền tảng thể lực và khả năng làm tường cho đồng đội vô cùng hiệu quả. Tuy không phải mẫu tiền đạo có kỹ thuật cá nhân điêu luyện cùng khả năng ghi nhiều bàn thắng đều đặn mỗi mùa giải, nhưng tinh thần thi đấu máu lửa và biết toả sáng đúng lúc khiến cho anh trở thành chân sút hàng đầu tại sân Stamford Bridge. Đã không biết bao nhiêu lần anh ghi bàn đem lại chiến thắng cho Chelsea trong các trận chung kết Cup (Carling Cup 2004, Community Shield 2005, League Cup 2006, FA Cup 2006, FA Cup 2009…. và đặc biệt là Champion League 2012). Có thể thấy dù có nhiều nguyên nhân cả về khách quan lẫn chủ quan, nhưng không phải ngẫu nhiên, kể từ khi xuất hiện tại Stamford Bridge vào năm 2004, Voi Rừng đã từng bước khẳng định vị thế tiền đạo số một của mình, đánh bật biết bao tiền đạo hàng đầu từng lăm le ý định “chiếm ngôi”.

Ngài chủ tịch Roman Abramovich mua lại Chelsea và biến đội bóng thành một thế lực mới, đồng thời cũng biến sân Stamford Bridge trở thành một “lò xay” cầu thủ và huấn luyện viên. Nhưng Voi rừng đứng bên ngoài cái “cối xay” đó, cùng với những Cech, Terry hay Lampard… Liệu chỉ bằng tài năng thôi là đủ? Nếu luận về tài năng và đẳng cấp, những kẻ đã từng “bắt cặp” với anh trên hàng công của nửa xanh thành London chỉ có bằng hoặc hơn, vậy mà anh vẫn luôn ở đó. Drogba đã cống hiến những gì tinh tuý nhất của đời cầu thủ cho Chelsea, kể cả đến khi chạm tới cái mốc cuối cùng của đời cầu thủ thì anh vẫn (kịp) dũng mãnh đánh đầu đem về chiếc Cup Champions League mà ngài Chủ tịch hằng mơ ước.

Nụ cười khi Drogba nâng cao chiếc cúp vô địch (Ảnh: imgsoup.com)

Nụ cười khi Drogba nâng cao chiếc cúp vô địch (Ảnh: imgsoup.com)

Sau khi giành Cup Champion League cùng đồng đội, anh quyết định ra đi, khi đó anh đã 34 tuổi. Anh ra đi không phải để tìm thử thách mới, anh chỉ muốn được tận hưởng bóng đá mà thôi. Trước khi rời Cobham (khu tập luyện của Chelsea) anh đã để lại dòng chữ “Blue Till I Die” và kí tên. Với Drogba, với người hâm mộ Chelsea dòng chữ đó là minh chứng cho tình yêu, như những ổ khoá trên cây cầu Pont des Arts bắc qua sông Seine hay những lời yêu dấu trên bức tường tình yêu ở quảng trường Abbesses, Montmartre của Pháp. Cũng bởi vì yêu mà anh dứt khoát ra đi, bởi vì anh hiểu mình không còn đủ sức gồng gánh hàng công Chelsea như trước nữa, thể lực đã mài mòn, bản năng đã cùn nhụt, chỉ còn nhịp đập của trái tim nóng…

Blue Till I Die! (Ảnh: Northtexasblues.com)

Blue Till I Die! (Ảnh: Northtexasblues.com)

Người để lại dấu ấn đậm nét xuyên suốt sự nghiệp của Drogba chính là Jose Mourinho. Jose không chỉ là một người thầy mà là người cha thứ hai, như anh từng thừa nhận. Thậm chí vào năm 2007, khi người thầy bị sa thải một cách oan nghiệt, Drogba đã nghiêm túc nghĩ tới chuyện rời khỏi Stamford Bridge. Thật may mắn khi điều đó không xảy ra! Để rồi gần 4 năm sau, số phận cũng mỉm cười, họ lại được tái hợp tại Chelsea trong “nhiệm kỳ” thứ hai của cả hai người.

Đó là một quyết định dễ dàng, bởi tôi không thể từ chối cơ hội được một lần nữa làm việc cùng với Jose Mourinho. Mọi người hẳn cũng biết mối quan hệ đặc biệt giữa tôi và Chelsea nên tôi luôn cảm thấy nơi đây như là nhà của mình.

– Didier Drogba

HLV người Bồ Đào Nha đã có một quyết định vô cùng sáng suốt khi mời gọi Drogba trở lại. Nhiêm vụ lần này của Voi Rừng không phải là lĩnh xướng hàng công của Chelsea, mà là để truyền tình yêu, niềm tự hào trong màu áo xanh tới thế hệ các cầu thủ trẻ.

Kì lạ thay! Chẳng có ai phù hợp hơn một tiền đạo lão tướng da màu hết thời, lại còn không phải là người Anh ư?

Kể từ nay, "King" Drogba đã có ngai (Ảnh: bluechampion.com)

Kể từ nay, “King” Drogba đã có ngai (Ảnh: bluechampion.com)

Chính xác như vậy! Làm gì có ai phù hợp hơn anh, người đã dành tình yêu cho Chelsea trong phần lớn cuộc đời, người đã gạt bỏ mọi tình cảm cá nhân để khích lệ đồng đội tiến bước, người đã từng chịu đựng biết bao sự kì thị để rồi vươn lên thống lĩnh binh đoàn áo xanh chinh Tây phạt Bắc. Ví thử Chelsea trước kia như một quân đoàn, thì Drogba chính là vị tướng tiên phong, là người hoặc bỏ mạng trước tiên trên xa trường, hoặc mở ra một con đường máu trên trận địa địch để “trung quân” Lampard tiếp tục xuyên phá, để “hậu quân” Terry và Cech an tâm củng cố lực lượng.

Một lần nữa, Drogba lại có trận đấu cuối cùng chia tay và tri ân. Kể cả những người lạc quan nhất cũng thầm hiểu rằng từ nay trở về sau vĩnh viễn không còn được thấy Drogba khoác lên mình màu áo xanh, tung hoành trên mặt cỏ sân Stamford Bridge. Những người đồng đội – cũ có, mới có, đã cùng nhau kết thành một cái “ngai” để “rước” chú Voi Rừng rời sân. Đó là sự thừa nhận lớn lao nhất dành cho anh.

Và như Jose Mourinho đã từng tuyên bố:

Didier Drogba là bản hợp đồng giá trị nhất mà Chelsea từng có được.

– Jose Mourinho

Ảnh: dailymail

Ảnh: dailymail
Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
1 bài viết
“Ma Cà Bông.”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^