Tự truyện David Beckham: Thế giới của tôi (phần 1)

bởi David Nguyen ·
Tôi luôn nhớ mái tóc vàng lãng tử ấy, nhớ nụ cười hiền lành ấy, sải tay dang rộng khi anh chạy ăn mừng bàn thắng. Tôi tin rằng đó chính là phong thái của một nhạc sỹ sau khi viết lên một bản nhạc tuyệt vời.
Người ta đã kể hàng ngàn câu chuyện về David Beckham, cả trong lẫn ngoài sân cỏ. Và với cuốn tự truyện mang tên “My World”, chúng ta sẽ cùng xem biểu tượng một thời của bóng đá Anh đã trải qua những gì trong suốt cuộc đời đã qua và cũng như những năm tháng sự nghiệp của anh.

Chương 1: Niềm đam mê và tài năng bóng đá

Sau này, tôi sẽ dạy các con tôi niềm đam mê chơi bóng và niềm đam mê học hỏi kỹ năng chơi bóng

Bóng đá là tất cả niềm đam mê của tôi. Hầu như tôi không quan tâm đến điều gì khác. Có lẽ trong chừng mực nào đó, cha tôi cũng có ảnh hưởng phần nào. Tôi biết ông muốn tôi trở thành cầu thủ và ngay từ khi tôi còn rất bé, ông ấy đã khuyến khích tôi chơi bóng. Tôi tận hường niềm vui chơi bóng cho dù là chơi trong sân nhà hay chơi với đội bóng vào Chủ nhật. Tuy nhiên có một điều may mắn là không ai bắt ép tôi phải chơi bóng.

Tôi có một người bạn trước kia cũng thường hay chơi bóng ở công viên với chúng tôi và cha của anh ta luôn thúc giục, bắt ép anh ta phải làm được như một cầu thủ chuyên nghiệp. Ông thường to tiếng quát tháo khi theo dõi con trai mình:”Không được làm như thế. Phải làm như thế này”. Lẽ ra bạn tôi cũng đã có thể trở thành cầu thủ, nhưng do bị ép buộc quá đáng, anh ta không chơi bóng và cũng không tham gia vào bất cứ việc gì liên quan đến bóng đá nữa. Rất may mắn là tôi không gặp phải những điều đó nhưng tôi nhận ra một điều rằng sự ép buộc quá đáng sẽ làm hỏng mọi việc.

Ảnh: pinterest

Ảnh: pinterest

Có một điều là khi bạn thực sự ham muốn một điều gì, bạn sẽ không còn nghĩ đến thứ khác nữa. Từ nhỏ tôi đã ước mơ được chơi cho Manchester United và tôi chẳng biết được điều gì sẽ xảy ra nếu như tôi không có được cơ hội chơi cho MU. Có thể tôi đã không có sự nghiệp bóng đá như ngày nay. Tôi yêu bóng đá, nhưng cơ hội chơi cho MU là một điều hoàn toàn khác biệt. Khi phải quyết định đi Manchester hay ở lại London để chơi cho Tottenham hoặc Arsenal, cha tôi gọi tôi vào và nói:

Con có những khả năng sau đây. Hoặc con về chơi cho MU với những điều kiện này hoặc chơi cho Tottenham với những điều kiện này.

Chúng tôi đã cùng nhau đi đến Manchester , Tottenham và Arsenal, sau đó ông nói:

Nếu con muốn đi Manchester, cả nhà sẽ cùng đi Manchester mỗi tuần để xem con thi đấu và động viên con. Con hãy tự mình quyết định.

Đối với tôi, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ thi đấu cho câu lạc bộ nào khác. Tuy vậy, nếu như không có sự động viên hỗ trợ từ cha mẹ, chắc tôi cũng không đủ can đảm xa nhà lúc mới 16 tuổi. Lẽ ra tôi đã có thể trở thành một kẻ nổi loạn, cho dù tôi không phải là loại người đó.

Có lẽ cha mẹ tôi đã tìm ra được sự cân bằng thích hợp và cha tôi đã tạo cho tôi một nhận thức rõ ràng về những sự đam mê và khát vọng của cuộc đời, nhưng không phải lả những tham vọng quá tầm tay. Sự hỗ trợ, động viên từ cha mẹ là một điều vô cùng quý giá đối với tôi. Họ luôn luôn có mặt những khi tôi cần đến họ. Trong vòng tám năm qua, cha tôi gần như chỉ bỏ sót một hoặc hai trận của Manchester United có tôi tham gia, kể cả những trận chúng tôi thi đấu trên sân khách. Ông làm thợ sửa ống ga tại nhà nên có thể thu xếp công việc để không bỏ sót một trận đấu nào. Cho dù điều này cũng có gây ra một số khó khăn về mặt tài chính cho gia đình nhưng ông chưa bao giờ bỏ qua một trận đấu nào vào thứ bảy.

beckham

Ảnh: daily express

Tôi vẫn nhớ rằng khi còn bé, cha mẹ tôi luôn mua cho tôi một quả bóng vào dịp giáng sinh. Mỗi năm tôi đều có bộ đồ thi đấu của Manchester United do cha tôi tặng và một bộ đồ của Tottenham do ông ngoại tặng. Khi đến thăm nhà ông, tôi phải mặc bộ đồ của Tottenham vì đây là quà giáng sinh của ông. Điều này làm ông rất vui nhưng cha tôi lại không mấy hài lòng. Trong nhà tôi luôn có sự bất đồng về việc ủng hộ cho đội bóng nào. Ông nội tôi ủng hộ Arsenal còn cha tôi lại rất ghét Arsenal, thế nên hai người chẳng mấy khi đồng ý với nhau khi bình luận về bóng đá. Tôi không nghĩ rằng mình bị ép buộc nhưng cha tôi đã lái tôi về với Manchester United. Có lẽ điều ông lo sợ nhất trên đời là tôi sẽ trở thành một cổ động viên của Arsenal.

Bản thân cha tôi cũng thường chơi bóng đá. Ông luôn dẫn tôi đi theo mỗi khi ông tham gia một trận đấu và sau khi kết thúc trận đấu, ông thường ở lại khoảng một giờ để hướng dẫn tôi chơi bóng. Khi tôi được 10 hay 11 tuổi, tôi vô cùng mong muốn được cùng chơi bóng với ông và các bạn ông, nhưng ông không cho phép vì tôi còn quá bé. Sau cùng, tôi cũng được cho phép tham gia khi ông thấy rằng tôi thật sự cũng biết chơi chút ít.

Sự huấn luyện của ông khi tôi còn bé đã mang đến cho tôi những gì tôi có hôm nay. Từ khi biết chơi bóng cho đến nay, tôi đã luyện tập rất nhiều. Zinedine Zidane và Luis Figo là hai cầu thủ có thể coi là xuất sắc nhất thế giới, nhưng cho dù họ có năng khiếu bẩm sinh tuyệt vời, họ không thể đạt đến đỉnh cao mà không phải mất nhiều năm luyện tập.

Khi tôi ghi bàn từ ngoài vòng cấm địa, mọi người cho rằng đó là một bàn thắng kì diệu và may mắn, thực ra tôi không nghĩ thế. Tôi đã luyện tập sút xa từ lúc bé. Khi còn chơi cho Ridgeway Rovers trong hội bóng chủ nhật, tôi đã từng ghi bàn từ xa. Ngay cả khi tôi chỉ mới 13 tuổi, tôi cũng đã có thể đá bóng đi xa hơn nhiều so với các bạn cùng lứa, và đã hai lần tôi ghi bàn từ giữa sân. Lần đầu tiên tôi nhận được sự chúc mừng nồng nhiệt từ bạn bè là khi tôi khi bàn thắng đầu tiên từ khoảng cách xa. Chúng tôi đã luyện tập những cú sút thần tốc như thế khi ở MU và tôi đã vài lần ghi bàn từ khoảng cách như thế trong trận đấu cho đội hình dự bị.

Chỉ có con đường luyện tập gian khổ, bạn mới có thể ghi được những bàn thắng tuyệt vời. Bàn thắng nhờ cú sút từ xa trên sân Wimbledon là kỷ niệm không bao giờ quên của tôi. Tôi còn nhớ lúc đó tôi nhìn thấy Neil Sullivan rời khỏi vị trí và chợt nghĩ mình hãy thử sút từ xa xem sao. Thậm chí lúc đó tôi cũng không kịp nhìn xem mình đang đứng ở vị trí nào trên sân. Mãi đến sau này, khi xem lại băng ghi hình trận đấu, tôi mới biết mình đứng ở khoảng cách rất xa. Cuốn băng đó đã gây cho tôi một áp lực tâm lý nặng nề. Tôi vẫn còn giữ đôi giày thi đấu trong trận đó, nhưng tôi không bao giờ mang lại nó lần nữa.

Ảnh: footballboots.co.uk

Ảnh: footballboots.co.uk

Bạn có nhớ bàn thắng từ cự ly 60 yard không? Trước đó 10 phút, cậu ấy đã thử một quả tương tự và tôi quay sang nói với trợ lý Brian Kidd: “Thằng nhóc mà đá kiểu đó nữa, tôi sẽ thay nó ra ngoài”

– Sir Alex Ferguson.

Tôi tin rằng kỹ thuật chơi bóng tôi có được ngày nay là nhờ vào những năm tháng cùng tập luyện với cha tôi ở công viên gần nhà. Những tài năng khi lớn lên đều bắt đầu từ cách giáo dục của cha mẹ. Có khi trong lúc xem các đội bóng chuyên nghiệp thi đấu, bạn có thể thấy các cầu thủ cố va chạm nhau, nhưng cha tôi đã dạy cho tôi các kỹ thuật chơi bóng để tránh cuốn theo những tình huống ấy. Nếu sau này tôi có dạy các con tôi, điều quan trọng nhất tôi sẽ dạy cho chúng là niềm đam mê chơi bóng và niềm đam mê học hỏi kỹ năng chơi bóng. Đó là điều tuyệt vời nhất khi cùng chơi bóng với cha tôi. Chúng tôi cùng nhau luyện tập các kỹ năng dẫn bóng, chuyền bóng và sút bóng hàng nhiều giờ liên tục. Ông là người có tầm ảnh hưởng lớn nhất đối với tôi và đã dạy tôi mọi điều cần thiết.

Sau giờ học, tôi thường đến công viên Chase Lane ở gần nhà và chơi bóng đến 11 giờ đêm. Nếu chỉ có một mình, tôi tập rê bóng, dẫn bóng hàng giờ liền. Mẹ tôi cũng rất vui vì bà có thể quản lý được tôi. Tôi chẳng đi đâu ngoài chơi bóng. Tôi biết rằng mình phải tập luyện cật lực nếu muốn có được vị trí hàng đầu ở Manchester United. Đến giờ phút này, sau nhiều năm chơi cho MU, tôi vẫn giữ nguyên suy nghĩ ấy.

Chị gái Lynne của tôi rất ghét bóng đá, nhưng em gái Joanne lại thích nó. Chị Lynne giờ đã có gia đình, một đứa con hai tuổi còn Joanne vẫn đang sống cùng gia đình và làm việc ở Vidal Sasson. Joanne chưa bao giờ bỏ qua một trận nào, và thậm chí khi cô ấy đã chán bóng đá, cô ấy vẫn đến xem vì thích các bạn bè của tôi. Tôi luôn luôn cảm thấy mình có trách nhiệm che chở cho Joanne và tôi cho rằng Lynne luôn che chở cho tôi theo cách của chị ấy. Chúng tôi học cùng trường và khi có đứa bạn nào định bắt nạt tôi, chi ấy luôn sát cánh bên tôi.

Giờ đây Lynne đã có gia đình riêng, cuộc sống riêng, chúng tôi cũng ít khi gặp nhau. Trước đây tôi vẫn gặp Joanne vào mỗi thứ bảy khi đội của tôi thi đấu, nhưng bây giờ cô ấy lại đang sống ở Vidal Sassoon, nơi ngày thứ bảy là ngày quan trọng, nên cô ấy thường khó thu xếp đến xem tôi thi đấu. Tôi nhớ cả hai người vì anh chị em chúng tôi rất thân nhau, Joanne có bạn bè riêng và cuộc sống riêng của cô ấy. Tôi chỉ khó chịu một điều là cô ấy thường hay gặp các cầu thủ trong những CLB ở London và thật là chán ngắt khi nghe cô ấy kể chuyện về họ. Tuy vậy tôi vẫn phải để cho cô ấy tiếp tục vì không thể khóa cửa nhốt cô ấy ở nhà suốt ngày. Điều duy nhất tôi có thể làm là báo cho cô ấy biết tôi không thích nghe những câu chuyện đó.

Beckham trong đám cưới chị gái. Ảnh: daily mail

Beckham trong đám cưới chị gái. Ảnh: daily mail

Khi còn bé, phần thưởng mà tôi thích nhất là khi cha tôi có vé xem bóng đá. Lúc đó, vé rất dễ kiếm và cha tôi thường dẫn tôi đi xem, thường là ở sân White Hart Lane. Khi tôi đã trở thành cầu thủ, West Ham, Tottenham và cả Arsenal đều muốn tôi về chơi cho họ nên tôi thường được họ tặng vé, và cha tôi có thể đi xem bóng đá bất cứ lúc nào.

Niềm vui lớn nhất cho gia đình là đi chơi ở Southend. Thông thường, vào một ngày nào đó trong tuần, cha mẹ tôi sẽ quyết định: “Thôi được, thứ bảy này ta sẽ đi chơi”. Thế rồi cả nhà chất đồ đạc lên xe và đi Southend chơi suốt ngày. Thời đó cách đây khoảng vài năm, khi mà vấn đề ô nhiễm biển chưa phải là quan trọng lắm, nên chúng tôi có thể đi bơi. Rất vui, nhưng thật ra tôi không thích lắm vì tôi chỉ muốn ra công viên chơi bóng hoặc xem các đội khác thi đấu.

Mỗi sáng thứ bảy, tôi thường đi thăm ông bà ngoại với mẹ và các chị em của tôi. Có khi chúng tôi đi mua sắm nhưng phần lớn là tôi đi chơi bóng ở công viên. Công viên ở ngay cạnh nhà ông bà ngoại cho nên mẹ tôi có thể vừa làm công việc nhà vừa trông chừng chúng tôi. Tôi chơi bóng đến chưa sau đó vào nhà xem chương trình Grandstand.

Bóng đá ăn sâu vào trong huyết quản của tôi và nó là tất cả niềm đam mê, là lẽ sống của tôi. Tôi cho rằng đó là cách dễ nhất để có được sự chấp thuận của cha mẹ tôi, một sự chấp thuận có ý nghĩa quan trọng đối với tôi. Thậm chí tôi còn lo sợ cha mẹ tôi không tán thành việc tôi cắt tóc. Lúc đầu hai ông bà không thích vì từ trước đến nay tôi là một cậu bé có mái tóc vàng bồng bềnh và họ muốn tôi giữ mãi hình ảnh đó. Nhưng rồi hai người cũng quen nhau đi và thậm chí mẹ tôi còn hài lòng khi thấy tôi không phải vén tóc ra sau tai khi thi đấu nữa. Bà không thích tôi làm như thế.

beckham hair

Tôi bắt đầu sinh hoạt cùng đội thiếu nhi và sau đó là các hoạt động hướng đạo sinh cho thiếu niên. Tất cả những nơi này đều có hoạt động thể thao, đặc biệt là bóng đá nên tôi phải tham gia một cách vô cùng hào hứng. Chúng tôi cũng hay đi cắm trại, vui chơi với các bạn bè cùng trang lứa. Ta sẽ tự hiểu biết thêm về mình khi đi xa nhà. Tôi cũng thích đi cắm trại với Victoria nhưng có lẽ giờ đây điều này không an toàn cho lắm. Tuy vậy, đến lúc nào đó chúng tôi cũng sẽ có cơ hội đi.

Tôi rất thích các buổi tập vào thứ tư hàng tuần với đội bóng mình trong hội chủ nhật. Có một lần, vì một lỗi, cha mẹ tôi quyết định phạt tôi bằng cách không cho tôi đi tập. Đối với tôi, đó là hình phạt đáng sợ nhất. Lần nào tôi đi chơi, cha mẹ tôi cũng răn đe đủ điều, thường là vì tôi hay về nhà trễ, khoảng 10 giờ hay 10 giờ rưỡi, trong khi cha mẹ tôi muốn tôi về nhà lúc 9 giờ. Tôi vẫn làm theo điều cha mẹ muốn, nhưng cũng như những đứa bé khác, thỉnh thoảng tôi vẫn làm trái ý cha mẹ.

Tôi không uống rượu bia nhiều vì tôi vẫn còn nhớ lần đầu mình say rượu. Năm đó tôi 15 tuổi, đi dự tiệc giáng sinh với một số bạn bè. Ở độ tuổi đó, tôi không được đi nhiều nơi nhưng lần đó mẹ cho tôi đi. Tôi đã say xỉn, gọi tên cả “Huệ” và “Lụa” trước khi về đến nhà, cho nên khi vào nhà thì trông tôi cũng không đến nỗi tệ quá. Tôi nói dối cha mẹ mình là đã ăn phải một thứ gì đó không hợp. Cha mẹ tôi không nhận ra rằng tôi say rượu, nhưng từ đó về sau tôi không bao giờ say rượu nữa.

Khi còn học tiểu học tôi có một người bạn thân, rất thân tên là John. Nhưng khi lớn lên, chúng tôi học khác trường và chia tay nhau. Chúng tôi không còn gặp lại nhau nữa. Tôi có thêm các bạn bè mới ở trong trường cũng như ngoài trường, nhưng chẳng bao giờ có được người nào như John. Cũng có thể một phần là tôi quá ham mê chơi bóng. Tối thứ bảy, khi các bạn bè tôi tụ tập nơi quán rượu hay tham gia tiệc tùng ở nhà này, nhà khác, tôi chỉ ở nhà xem chương trình Match of the day và đi ngủ sớm vì sáng hôm sau tôi phải thi đấu có khi tôi cũng muốn cùng đi chơi với họ, nhưng tôi thích ở nhà hơn. Trận đấu sáng chủ nhật mới là điều tôi quan tâm, và điều đó có nghĩa là tôi phải nghỉ ngơi thư giãn vào tối thứ bảy.

Ngoài bóng đá ra, công việc duy nhất mà tôi từng làm là đi gom ly ở trường đua chó Waltham năm tôi 11, 12 tuổi. Tôi nhận công việc này vì tôi muốn có thêm tiền tiêu vặt. Đối với tôi lúc đó, đây là số tiền lớn và cũng là công việc vui vẻ vì cùng làm với một số bạn bè khác.

Khi tôi còn đi học, tôi tham gia mọi hoạt động thể thao của trường, từ bóng Rounders (một dạng bóng chày), bóng chày, bóng mềm, kể cả điền kinh và bóng rổ. Thỉnh thoảng chúng tôi chơi bóng bầu dục và đi bơi. Có thể nói tôi là người khá đa năng trong thể thao. Tôi không thích ngồi mãi trong lớp học. Tôi tin rằng sự giáo dục là vô cùng cần thiết, nhưng bóng đá đã chiếm hết tâm trí tôi. Bóng đá là tất cả mọi thứ đối với tôi. Tôi không thích học cho lắm, cho nên cũng không nhớ gì nhiều về những thứ mình đã học, chỉ trừ những giờ học về nghệ thuật là môn tôi thích. Tôi không muốn đứa con trai Brooklyn của tôi cũng như thế. Chúng tôi đã bắt đầu đọc sách cho cháu nghe, cho dù cháu còn quá nhỏ, chẳng bao giờ chịu ngồi yên được lâu. Tôi mong rằng thói quen gặm sách hoặc đá tung sách lên sàn nhà của cháu không làm cháu có thói quen học tập giống tôi.

beckham

Ảnh: pinterest.

 (còn tiếp)

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
David Nguyen
1 bài viết
“Impossible is nothing...”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^