Hãy cẩn thận với những cú cắn ở bắp chân

bởi Du Đãng ·

Con trai!

Điểm chung trong tuổi thơ của tất cả mọi người là nó đã trôi qua nhưng lại là những câu chuyện bất tận. Đó là nơi chúng ta học được những bài học đầu đời, tỉ dụ như bài học về “những cú cắn ở bắp chân”. Có một thời gian dài người ta đấu tranh mạnh mẽ để kêu gọi người khác đừng ăn thịt chó, một vài khẩu hiệu khá hòa nhã kiểu như “Nếu chân bạn dính phân, yên tâm đã có chó”, đôi khi là cả một bài dài dằng dặc để mô tả sự mọi rợ khi cho thịt chó vào mồm.

Chuyện đời có lúc chả đúng, chả sai, điều quan trọng là ta đặt góc nhìn ở đâu. Họ – những người hô hào nói không với thịt chó – nuôi những chú chó cảnh làm thú cưng, và dĩ nhiên, đem thui những chú chó đẹp đẽ ấy thật là gớm ghiếc. Trừ gái đẹp ra thì đôi khi người ta không nỡ ăn một món ăn được trình bày ưng mắt vì sợ làm nó xấu đi, huống hồ là làm thịt một con vật bé bỏng, thân thiết.

Chó

Ngược lại, họ quên mất, chó trong mắt người khác đơn giản chỉ là vật nuôi với nhiệm vụ trông nhà. Lý do một chú chó bị làm thịt hoặc bị bán để làm thịt đơn giản lắm, vì hay bắt gà, vì hay sủa khan, vì hay cắn người, cũng có thể là vì biết quá nhiều. Ta có lẽ không phải là người duy nhất bị chảy máu từ những dấu răng rất sâu của những con chó hung dữ.

Khi con bị gái đá lần thứ nhất, chuyện đó bình thường, nhưng nếu con bị gái đá lần thứ hai thì hãy cẩn thận với cái mông của mình trong cuộc nói chuyện với gái lần sau. Ta từ vài lần kinh nghiệm, thì luôn cảnh giác và có cảm giác rờn rợn phía sau khi vào nhà một ai đó. Bọn chó đột xuất thông minh đến nỗi kiềm chế tiếng sủa bản năng, nấp vào bụi cây rồi lao ra đánh dấu vào bắp chân con khi con đang hớn hở khoanh tay chào chủ nhà. Lúc con thốt lên “Đồ chó chết!” thường là quá muộn.

Thô sơ vậy thôi nhưng là bài học lớn đấy con trai. Câu chuyện cuộc sống khi con lớn lên, tưởng chừng như đa dạng, đa sắc màu, nhưng cứ thử chọn một quán cafe yên tĩnh, châm một điếu thuốc, gác tay lên đùi Ngọc Trinh và ngẫm nghĩ con sẽ thấy mọi thứ là một vòng xoắn ốc, nó chỉ trở tinh vi hơn, quy mô lớn hơn mà thôi.

Những bài toán tìm X sẽ giúp con giải những nan đề, những lần vấp ngã trên đường đi học sẽ giúp con mạnh mẽ trên đường đời, những lần làm kế hoạch nhỏ sẽ dạy con biết sẽ chia và bài học về những cú cắn ở bắp chân chỉ con cách đề phòng và phớt lờ. Sẽ luôn có một ai đó nấp sau lưng con, nhảy bổ ra khi con không ngờ nhất.

Ảnh: Zing

Ảnh: Zing

Sea Games 2015, U23 Việt Nam chạm trán Brunei trong trần đầu tiên, chúng ta có chiến thắng nhẹ nhàng 6-0. Khi một đội bóng ghi được sáu bàn thắng vào lưới một đội bóng khác, người ta sẽ chạy ào ra đường ăn mừng như cách mà Ác-si-mét tìm ra lực đẩy của nước. Nhưng không một ai thấy thỏa mãn, họ đổ dồn ánh mắt lòng sọc vào cú phạt đền hỏng ăn của Công Phượng.

Người ta bảo Panenka là con dao hai lưỡi, khi thành công bạn là anh hùng và là thằng khùng khi bạn thất bại. Thực ra thì chẳng có cái quái gì trên đời này lại không có hai tác dụng tương tự. Thử ra đường và vỗ vào mông gái mà xem, hoặc ả sẽ cười hí hửng hoặc ăn trọn năm dấu tay trên má. Công Phượng có cơ hội đứng trước chấm 11m50 trong trận đấu đó, cậu ta không đưa được bóng vào lưới. Chuyện chỉ có thế. Nhưng…

Báo chí tấp nập giật tít và ở đó Công Phượng là một gã hề, hình ảnh đó nhiều hơn cả tin Việt Nam thắng trận. Con biết tại sao ta chán ngán truyền thông không? Bởi ở đấy những kẻ không mấy tử tế cũng có đất để cất lên tiếng nói, thỉnh thoảng họ còn đấu tranh về quyền tự do phát biểu những điều ngớ ngẩn. Trước đó con phải nhớ rằng, người ta theo chân Công Phượng đến cả phòng vệ sinh để viết bài khen ngợi vẻ đẹp của chất thải.

Dù sao thì với ta chuyện ấy không thực sự quan trọng. Quan trọng là U23 đang đại diện cho cả đất nước để tranh tài trong đấu trường khu vực. Logic mà một con người bình thường sẽ hiểu là trong tình huống đấy, tất cả những người khác cần cỗ vũ tinh thần để họ có ý chí, tâm lý cao nhất khi bước ra sân và dành về vinh quang.

Kể từ khi quay trở lại Sea Games, VN chưa bao giờ được đứng trên đỉnh cao, đó là nỗi khắc khoải khôn nguôi. Người lạc quan sẽ nghĩ rằng, cứ hết mình reo hò trên khán đài, trước màn hình tivi rồi một ngày sẽ vỡ òa hành phúc, người bi quan thì chẳng còn niềm tin và hi vọng để dù chỉ là ghé mắt trông qua, người thực tế thì không quá vui mừng với những chiến thắng vòng bảng. Còn những gã không ngần ngại móc máy, xỉa xói cầu thủ trong lúc giải đấu đang diễn ra thì ta không biết họ thuộc loại nào.

Ảnh: Vietnamnet

Ảnh: Vietnamnet

Làm sao họ vừa mong chiến thắng, vừa tìm cách làm tâm lý cầu thủ trở nên bất ổn? Nếu Công Phượng trong giờ giải lao của những buổi tập, cầm điện thoại lên và lướt báo, cậu ta cười và buột miệng “Mấy thằng xàm!” sau đó lại tung tăng tập luyện, điều đó thật tuyệt vời và không thể tin được. Nhưng nếu là chiều ngược lại, ai sẽ kết tội những kẻ cầm bút thiếu tử tế khi đội nhà thua trận?

Con trai!

Những kẻ như thế tồn tại trên đời như một lẽ tất yếu để làm ví dụ cho bài học những cú cắn ở bắp chân. Sẽ một vài lần con gặp chúng trong cuộc sống, hãy cứ bước đi, bỏ chúng lại với những bản năng của chúng và đề phòng vì trong trường hợp thông minh đột xuất, chúng sẽ lao tới từ phía sau.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^