Rio Ferdinand – Người bảo vệ giấc mơ của nhà hát

bởi Du Đãng ·

Trên một khía cạnh nào đấy, chúng ta có thể chia cầu thủ thành hai loại, loại chơi bóng chỉ là chơi bóng và loại không chỉ chơi bóng mà còn đặt cả tâm hồn vào đội bóng. Tôi luôn thích mẫu cầu thủ thứ hai, may mắn thay Manchester United của tôi lại có nhiều cầu thủ như vậy. Mẫu cầu thủ thứ hai có ít nhất ba lý do để bạn yêu quý họ, vì họ chơi tốt, vì họ đang chơi cho câu lạc bộ bạn yêu và vì họ yêu nồng say đội bóng của bạn. Tôi yêu quý Rio Ferdinand với đủ ba lý do đó.

Khi Patrice Evra nói rằng “Carlos Tevez cũng như tôi, vẫn mang trong mình dòng máu United, dóng máu vô địch”, thì bạn cần hiểu rằng anh ấy thuộc mẫu cầu thủ thứ hai, để dòng máu của CLB chảy trong huyết quản, thấm vào từng tế bào. Xem Rio những ngày còn chơi ở Old Trafford, chúng ta cũng thấy điều đó trong từng hơi thở, từng bước chạy của anh. Một cầu thủ dành cả tâm hồn mình cho đội bóng, anh ta sẽ trình diễn nhiều hơn những gì anh ta có, không chỉ kỹ năng mà còn là ý chí, là tinh thần, là tình yêu.

Những người cũ của Manchester United tiếp tục là nhân tố quan trọng cho chức vô địch Serie A của Juventus (Ảnh: Golazoargentino.com)

Những người cũ của Manchester United tiếp tục là nhân tố quan trọng cho chức vô địch Serie A của Juventus (Ảnh: Golazoargentino.com)

Cũng như Rio chuyển đến Man United từ Leeds, Alan Smith thực sự bán mình cho quỷ. Tôi luôn luôn yêu Alan. Anh ấy khát khao chơi bóng cho United, và khi điều đó thành hiện thực anh ấy trở thành một chiến binh trong từng nano giây. Songoku chỉ biến thành Siêu Saiyan khi muốn chiến đấu thực sự, còn Alan làm điều đó trọn 90 phút, trọn một mùa giải, trọn quãng thời gian trong màu áo đỏ.

Rio lại khác Alan ở chỗ anh không có khát khao ấy ngay từ đầu. Anh không phải ngựa chứng, nhưng là một gã ngạo mạn không dễ dàng gì thu phục được. Mùa giải đầu tiên, anh thì đấu không mấy nổi bật vì chưa thể hòa nhập được, mùa giải thứ hai 2003-04, anh cùng Mikael Silvestre tạo nên một màn trình diễn tuyệt vời đưa United vươn lên dẫn đầu bảng xếp hạng trước khi FA mở một cuộc kiểm tra doping. Anh vắng mặt trong buổi kiểm tra đó, lý do rất đơn giản là đưa bạn gái đi mua sắm.

Dù sau đó anh đã cho FA thấy thành ý của mình nhưng tám tháng cấm thì đấu là quyết định không thể thay đổi. Án phạt có hiệu lực từ 20/1/2004, đến tháng Chín anh trở lại thì đúng bảy tháng sau đó, tức là vào cuối tháng 4/2005, một cuộc thương lượng cho bản hợp đồng mới với United đã đặt dấu hỏi với sự tức giận của nhiều người về lòng chung thủy của Rio khi anh đòi mức lương 120.000 bảng/tuần. Thậm chí anh còn có cuộc gặp gỡ người đại diện Pini Zahavi và giám đốc điều hành Peter Kenyon của Chelsea.

Khi bạn vắng mặt trong một buổi kiểm tra doping, bị cấm thi đấu tám tháng, làm câu lạc bộ đánh mất nhiều điểm số rồi khi bạn trở lại bạn không chỉ đòi hỏi yêu sách mà còn đi lại với đối thủ cạnh tranh, bạn biết không? Cảm giác bạn gây ra cho người ta giống như việc thằng tiêu chảy đợi thằng táo bón đi cầu vậy. Thằng ở ngoài chân run, mắt đỏ, tay bụm đít, còn thằng kia ngồi nghêu ngao hát “Chờ người nơi ấy…”. Chỉ muốn lao vào tẩn cho một trận rồi ném ra đường.

Sir Alex Ferguson không làm vậy. Ông vẫn luôn coi Rio là một phần quan trọng trong các kế hoạch của mình. Chúng ta đều biết kế hoạch ấy, để Old Trafford tiếp nối những giấc mơ, United phải thay đổi, phòng thủ chặt chẽ hơn, tấn công mạnh mẽ hơn. Rio là cầu thủ đầu tiên trong kế hoạch cải tổ của ông, nếu đó là một điệp vụ, hẳn bia hồ sơ của anh sẽ có tên “Người bảo vệ”. Đưa anh về với mức chuyển nhượng kỷ lục 29 triệu bảng, tức là bằng Lilian Thuram cộng với 7 triệu, rồi bỏ qua cho anh hết lần này đến lần khác.

Bị treo giò 8 tháng, rồi còn đòi tăng lương, nhưng Sir Alex Ferguson vẫn kiên quyết giữ Rio ở lại, bởi ông biết rõ giá trị của anh (Ảnh: Ian Hodgson/Dailymail)

Bị treo giò 8 tháng, rồi còn đòi tăng lương, nhưng Sir Alex Ferguson vẫn kiên quyết giữ Rio ở lại, bởi ông biết rõ giá trị của anh (Ảnh: Ian Hodgson/Dailymail)

Những điều Fergie làm đã khuất phục được sự ngạo mạn trong con người Rio, anh từ đó trở thành một Quỷ Đỏ đích thực. Sẽ không phải bàn cãi nhiều khi nói Rio Ferdinand là trung về số một nước Anh, ở phía sau hòn đá tảng Nemanja Vidic, anh như một cuộn băng keo nhôm cương lực bịt mọi khoảng trống, có mặt ở nhưng thời điểm cần thiết, tinh quái đến khó chịu. Anh là chuyên gia chống bóng bổng, nhưng điểm đặc biệt là khả năng giữ bóng và phát động tấn công, phất bóng dài với nhãn quan của một tiền về trung tâm.

Cũng dễ hiểu khi Rio xuất thân là tiền vệ, nhưng tiền vệ thì ít ai có khả năng thay thủ môn khi cần. Bạn nhớ kỷ niệm đó chứ? Tôi thì nhớ nhất hai khoảnh khắc về anh, đó là khi một đồng xu được ném từ khán đài và mặt anh chảy máu, nhưng không làm anh ngừng ăn mừng bàn thắng nâng tỷ số lên 3-2 của Robin van Persie với thái độ thách thức trước cổ động viên đội bóng cùng thành phố Man City.

Thứ hai, là khi Fernando Torres vấp phải một ngọn cỏ khá cứng, anh ta ngã ra và anh ta muốn một quả phạt đền. Rio tiến lại xốc nách Torres:

Nào đứng lên đi, những con côn trùng dưới lớp cỏ này không làm hại cậu đâu, đừng sợ hãi.

Nếu tôi là phụ nữ chắc hẳn đã chảy cả nước khi chứng kiến hai khoảnh khắc này, đàn ông đến một cách lạ lùng.

Một Rio cứng rắn và máu lửa như vậy là bởi anh đã mang trong mình dòng máu United. Chúng ta quá quen với cảnh Rio, Vidic, Evra lao vào những điểm nóng khi có va chạm, luôn sẵn sàng ưỡn ngực, huých vai và quát tháo để bảo vệ đồng đôi:

Đừng đụng đến đồng đội của tao, nếu mày không muốn ngày hôm nay kết thúc với một vết bầm.

Đó là những gì tôi thấy trong mắt chàng trung vệ số 5.

Giáo lý nhà Phật có một logic nghe rất ngược tai như sau:

Khi tôi bố thí, không phải tôi mang của cải của tôi cho người khác, mà là nhờ họ tôi có niềm vui của hạnh bố thí.

Cũng như vậy, hạnh phúc đích thực của một gã đàn ông là có gì đó để anh ta chờ che, bảo bọc. Rio dường như muốn ôm cả thế giới vào lòng. Và Rio đã hạnh phúc.

Con đường tình yêu của Rio và United là như thế, khởi đầu trắc trở nhưng rồi lại thắm đượm, nồng say, cháy bỏng. Nghe cứ hao hao như cặp đôi hoàn cảnh Hàn Quốc thế quái nào ấy nhỉ? 12 năm gắn bó, sáu Premier League, một Champions League, Rio chính là đại diện cho một thời đại chói sáng của United. Chính anh là người khởi đầu và chính anh là người khép lại trọn vẹn với bàn thắng vào lưới Swansea. Chẳng ai đòi hỏi thêm được gì ở anh nữa, ở Old Trafford anh bảo vệ khung thành, anh bảo vệ những giấc mơ của nhà hát, bây giờ là lúc anh dành tất cả cho gia đình mình. Tôi biết anh sẽ luôn mạnh mẽ.

Tạm biệt anh, Rio (Ảnh: Telegraph)

Tạm biệt anh, Rio! (Ảnh: Telegraph)

Tạm biệt anh. Chúng tôi sẽ không quên đêm mưa Luzhniki, Moskva.

Tạm biệt anh. Chúng tôi sẽ khắc ghi Bô Đôi Trung Vệ Hoàn Hảo Nhất Rio – Vida.

Tạm biệt anh. Tên anh sẽ được nhắc đến như một huyền thoại, với những chiến công huyền diệu đã làm lên một vùng ký ức tuyệt vời trong tôi.

Tạm biệt và hẹn gặp lại.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^