Tản mạn Manchester City: Bài hát buồn Hey Jude

bởi Ngọc Minh ·

Những ai thưởng thức âm nhạc hẳn sẽ biết đến bài hát “Hey Jude” của The Beatles. Được tạp chí âm nhạc Billboard bầu chọn vào top 10 bài hát lớn nhất của mọi thời đại, “Hey Jude” mang đến cho người nghe một cảm giác đầy yên bình và xúc động.

Bài hát được nhạc sĩ – ca sĩ, Ngài Paul McCartney viết dành tặng cho cậu bé Julian Lennon. Là con trai của cặp vợ chồng John và Cynthia Lennon, Julian chứng kiến bố mẹ mình chia tay khi mới chỉ 5 tuổi. John li hôn với Cynthia khi mối tình vụng trộm của ông với Yoko Ono bị phát hiện. McCartney nghe tin này đã lập tức lái xe đến nhà người bạn cùng ban nhạc của mình. Ông đã viết nên bài hát “Hey Jude” trên đường đi và dành tặng nó cho Julian, như là một món quà an ủi vậy.

Jude này, đừng làm cho điều đó xấu thêm đi nữa,
Hãy lấy một bài hát buồn và làm cho nó trở thành vui hơn
Hãy nhớ rằng khi hình bóng nàng có trong tim anh,
Là anh có thể làm cho điều đó tốt hơn lên rồi đó.

Câu chuyện này xảy ra vào năm 1968. Cùng năm đó, Manchester City đã giành chức vô địch giải First Division, tiền thân cho Premier League sau này. Đó là lần thứ hai trong lịch sử CLB mà City đoạt chức vô địch quốc gia kể từ khi được thành lập vào năm 1880. Càng ngọt ngào hơn khi họ vượt qua đối thủ cùng thành phố Manchester United với khoảng cách hai điểm để đoạt ngôi vương.

Không lâu sau đó, đội bóng bắt đầu xuống dốc. Chính xác là từ năm 1981, sau khi thất bại tại chung kết FA Cup, City đã sa sút thảm hại, rớt xuống giải hạng ba nước Anh. Phải rất lâu sau, họ mới trở lại Premier League nhưng cũng thường xuyên phải chiến đấu để trụ hạng.

Thế rồi vào năm 2008, City được tập đoàn Abu Dhabi United Group mua lại. Với số tiền khổng lồ lên đến hàng tỷ bảng Anh, City nhanh chóng trở thành một trong những CLB giàu nhất hành tinh. Đi kèm với đó, tất nhiên, là những lời sỉ vả về đội bóng “chỉ biết mua danh hiệu”.

Mặc cho những lời giễu cợt về việc sở hữu những cầu thủ đắt giá như Robinho mà vẫn không được dự Champions League, City dần khẳng định vị thế của mình. Đến năm 2011, họ trở lại sân chơi Champions League, lần đầu tiên kể từ năm 1968, và một năm sau đó, đội bóng giành chức vô địch Premier League bằng bàn thắng vào phút 93:20 của Sergio “Kun” Agüero.

Khắp các khán đài của City luôn đầy ắp tiếng hát “na-na-na-na, hey Jude”. Trước mỗi trận đấu và giữa mỗi giờ nghỉ, ca khúc “Hey Jude” lại vang lên trên sân City of Manchester Stadium, hay còn được biết đến là Etihad Stadium. Các CĐV của City, người ta hay gọi là các Cityzens, đã đồng thanh hát lên đầy tự hào.

Quay trở lại một chút vào ngày 30/4/2012, khi Vincent Kompany đánh đầu ấn định chiến thắng 1-0 trên sân City of Manchester Stadium. Sau khi tiếng còi chung cuộc vang lên, 45.000 Cityzen đã ở lại để cùng hát vang “Hey Jude”. Họ biết cuối cùng sau 44 năm, họ có thể vượt qua Manchester United.

Khoảnh khắc đó thật đẹp, kể cả với những CĐV trung lập. Sự thống trị của United cuối cùng cũng bị hạ gục. Không còn cái cảnh nhàm chán, cán cân quyền lực đã trở nên cân bằng. Nhưng ẩn chứa trong cuộc vui đó là một tương lai u ám.

Mùa bóng đó, Luật Công bằng Tài chính (FFP) của UEFA chính thức đi vào hoạt động, không cho phép các CLB tiêu quá số tiền họ kiếm được. Và vì thế, không một đội bóng nào có thể được một ông chủ giàu có mua lại rồi vung tiền biến nó thành một đại gia. City đã lách qua khe cửa hẹp, và là một trong những đội bóng cuối cùng làm được điều ấy.

Các thương vụ có phí chuyển nhượng đắt đỏ nhất của Sheikh Mansour - Ảnh: Goal

Các thương vụ có phí chuyển nhượng đắt đỏ nhất của Sheikh Mansour – Ảnh: Goal

Sẽ không còn nàng Lọ Lem nào được Bà Tiên vung đũa thần để trở nên lộng lẫy được nữa. UEFA muốn các đội bóng có thể đảm bảo được tài chính, thay vì phải phụ thuộc, tiêu số tiền mà họ không sở hữu để rồi có nguy cơ sụp đổ bất cứ lúc nào. Malaga là một ví dụ.

Nhưng tiêu tiền thì có gì không ổn? Một ông chủ hào phóng muốn tung tiền cho một CLB mà không kì vọng sẽ thu hồi lại số vốn đó, thế thì có gì sai?

Nếu loại đi những đội bóng được ông chủ giàu có hỗ trợ thì Premier League sẽ còn gì? Không có Chelsea và City cạnh tranh, United sẽ mãi vô đối ư? Không, đừng đưa Arsenal hay Liverpool vào. Họ có thể có những mùa giải thành công đây và kia, nhưng nhìn tổng thể, Premier League sẽ là của United để mất. Điều tương tự đang xảy ra ở Serie A với Juventus, ở Bundesliga với Bayern Munich và phần nào đó, ở La Liga với Real Madrid và Barcelona. Điều đó thật nhàm chán biết bao.

Từ đây, những CLB lớn nhất sẽ vô cùng thuận lợi trong việc thống trị giải vô địch quốc nội. Không còn một đội bóng nào có thể bất ngờ lên hàng đại gia, việc thống trị với nền tảng tài chính vững vàng từ trước trở nên đơn giản hơn bao giờ hết.

Tiêu tiền thì có gì sai? - Ảnh: Rb/4231

Tiêu tiền thì có gì sai? – Ảnh: Rb/4231

Vậy phải chăng mọi thứ đã hết rồi ư?

Ồ không. Chắc chắn là không. Sẽ thật khó để lật đổ những đế chế hùng mạnh, nhưng không gì là không thể.

Southampton đã gây bất ngờ cho tất cả trong mùa giải 2014-15 khi có lúc đứng vững ở vị trí thứ ba và tưởng như có thể vượt qua những Arsenal, Liverpool hay Man Utd cho một tấm vé dự Champions League. Đáng tiếc một chút khi họ hụt hơi, nhưng cơ hội cho họ vẫn còn nhiều, không phải mùa giải này thì mùa giải sau.

Atlético Madrid cũng đã làm được điều không tưởng là vượt qua hai gã khổng lồ Barcelona và Real Madrid để giành chức vô địch La Liga 2013-14. Họ cũng chỉ cách chức vô địch Champions League vài chục giây, nếu như Sergio Ramos không đánh đầu ghi bàn phút chót.

Olympique Lyon cũng đang ở trên đỉnh của Ligue 1, bất chấp việc không có 50 triệu bảng để chi cho một trung vệ như David Luiz. Lazio hay Sampdoria gây bất ngờ tại Serie A, dù không được đầu tư như Napoli.

Tất cả những CLB đó, ngoài những HLV xuất sắc, họ đều có một hệ thống đào tạo trẻ ổn định và những mầm non xuất sắc. Southampton đang sở hữu James Ward-Prowse – “Xavi” của nước Anh, hay những Sam Gallagher, Ryan Seager. Atlético sở hữu “thiên thần” Ángel Correa ở đội B. Lazio có một Felipe Anderson đầy tiến bộ còn Lyon nắm trong tay Alexandre Lacazette trưởng thành từ lò đào tạo của CLB.

Ảnh: Paul Thomas/Getty Images

Tương lai của City liệu có nằm ở học viện đắt giá của họ? – Ảnh: Paul Thomas/Getty Images

Còn về Man City, họ cũng đã cho xây một học viện bóng đá trị giá 200 triệu bảng. Không chỉ tạo việc làm cho hàng trăm lao động ở Manchester, học viện này còn mang tới những cơ sở vật chất hàng đầu, thu hút hàng trăm học viên. Đội bóng cũng đang sở hữu những viên ngọc thô như Jose Angel Pozo, người đã có ít phút ở đội một trong mùa giải này; Marcos Lopes, người được Chủ tịch Lille khen ngợi “tốt hơn cả Hazard”; José Ángel “Angelino” Tasende, hậu vệ trái từng lập hat-trick vào lưới U21 Leicester City trong tháng 4/2015; Thierry Ambrose, người được mệnh danh là “Henry mới”…

Mùa giải 2014-15 của City có lẽ là vứt đi. HLV Manuel Pellegrini có thể bị sa thải, có thể không. Điều tương tự cũng có thể xảy ra với giám đốc thể thao Txiki Begiristain và giám đốc điều hành Ferran Soriano. Nhưng không hề gì. Tương lai của CLB này là vô cùng sáng sủa, với lớp trẻ đang thèm khát danh hiệu sẵn sàng nối tiếp thế hệ đàn anh.

Một thế hệ của City sắp đến ngày ra đi. Một cuộc chuyển giao sắp đến. Và cứ tin rằng, điều xảy ra sau đó sẽ là rất tuyệt. Bài hát buồn của City trong mùa giải này, rồi sẽ trở nên vui hơn.

***

Bài viết sử dụng tư liệu từ Daily Mail và Wikipedia.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Ngọc Minh
46 bài viết
“It's better to have a good heart than fast legs.”
Phát bóng lên ^