“Thế hệ Vàng” của bóng đá Việt Nam

bởi 4231.vn ·

Q: Trước tiên cho mình gửi lời cảm ơn đến các ad đã lập ra page để mọi người có thể hiểu rõ hơn về bóng đá. nay minh muốn hỏi các bạn về bóng đá Việt Nam mà điển hình là giai đoạn 95, 96, 97 về các cá nhân xuất sắc thời đấy như Hồng Sơn, các trung vệ Đỗ Khải, Tiến Dũng, Hữu Thắng và Hậu Vệ Trái Trần Công Minh.

Trước khi trả lời, xin được đính chính 1 chút là Trần Công Minh là hậu vệ phải, chứ không phải hậu vệ trái.

Để trả lời cho câu hỏi chính, có thể nói những năm năm 95 – 96 – 97 là thời kỳ đỉnh cao của bóng đá Việt Nam, với thành phần cầu thủ được xem là Thế Hệ Vàng.

Đội tuyển Việt Nam cuối những năm 90 (Ảnh: baomoi.com)

Đội tuyển Việt Nam cuối những năm 90 (Ảnh: baomoi.com)

Nếu như ở SEA Games 17 (1993), tuyển Việt Nam đá rất mờ nhạt, bị loại ngay vòng bảng, dù trong thành phần tham dự có gần như đầy đủ các gương mặt chính như Nguyễn Mạnh Cường, Hồng Sơn, Huỳnh Đức… thì ở SEA Games 18 (1995), tuyển Việt Nam đã làm nên kỳ tích khi đoạt Huy chương Bạc (thua Thái 4-0 trận Chung Kết). Sở dĩ có sự thay đổi chóng mặt này là do sự thay đổi trong khâu huấn luyện. Tôi muốn nhấn mạnh đến yếu tố HLV ngoại, chính những người như Weigang, Tavares đã đặt nền móng cho sự thành công của tuyển Việt Nam cho những năm tiếp theo. Có 2 yếu tố chính:

1. Tư duy chiến thuật: các cầu thủ VN vốn nhỏ con, kỹ thuật cá nhân khéo, thường đá phối hợp nhỏ, chính Weigang đã đem những miếng đánh chuyền dài vượt tuyến, phản công nhanh cho tuyển Việt Nam. Khi Tavares lên thay, chỉ trong 1 thời gian ngắn, ông đã xây dựng cho tuyển VN lối đá xoay quanh Hồng Sơn, được duy trì cho đến tận những năm sau này.

Chủ trương của 2 ông này cho tuyển Việt Nam đi cọ sát với các đội châu Âu (cả nghiệp dư lẫn chuyên nghiệp) đã giúp cho các cầu thủ có nhãn quan chiến thuật tiến bộ rõ rệt, đặc biệt là việc tiếp cận các chiến thuật của bóng đá hiện đại. Tuyển Việt Nam ở những năm đó, thi đấu tùy theo đối thủ, tùy thời điểm đã có những thay đổi chiến thuật phù hợp, chứ không chỉ lẩn quẩn với lối đá rê rắt, phối hợp nhỏ vốn đã ăn vào máu….

Ông Tavares - Cựu HLV của ĐTQG Việt Nam (Ảnh: vnxtag.net)

Ông Tavares – Cựu HLV của ĐTQG Việt Nam (Ảnh: vnxtag.net)

2. Thể lực: Có thể nói nền tảng thể lực của tuyển Việt Nam được xây dựng chủ yếu nhờ công của HLV Tavares, chỉ với thời gian vài tháng ngắn ngủi nắm quyền. Các bài tập của ông hiệu quả đến độ hầu như các CLB ở giải vô địch Việt Nam đều áp dụng. Nó trở nên phổ biến đến mức dù CLB thi đấu, khi khởi động, khán giả có thể dễ dàng nhận thấy cầu thủ hai bên có những bài tập khởi động mà động tác giống nhau đến từng milimet, dù HLV thể lực hai đội khác nhau và có phương pháp huấn luyện khác nhau…

Sau này khi nắm quyền, Weigang đã kế thừa nền tảng này và tiếp tục áp dụng các bài tập của bóng đá châu Âu để Việt Nam có thể lực tốt hơn hẳn các đội vốn được xem là trâu bò của khu vực Đông Nam Á như Myanmar, Indonesia, Mã Lai. Điển hình như trận Bán kết, Việt Nam thắng Indonesia bằng bàn thắng của Minh Chiến ở hiệp phụ và chứng tỏ họ hơn hẳn Indo về thể lực sau 90’ thi đấu chính.

Và hiển nhiên, để có thể tiếp thu được những thay đổi do các HLV ngoại đưa vào, chúng ta phải có yếu tố con người, cụ thể là những Mạnh Cường, Hồng Sơn, Nguyễn Hữu Thắng, Trần Công Minh, Đỗ Khải, Huỳnh Đức, Hữu Đang, Hoàng Bửu….

Nguyễn Hồng Sơn là một trong những cầu thủ tài năng nhất trong lịch sử bóng đá Việt Nam (Ảnh: Zing.vn)

Nguyễn Hồng Sơn là một trong những cầu thủ tài năng nhất trong lịch sử bóng đá Việt Nam (Ảnh: Zing.vn)

Xin nói về các cầu thủ được đề cập trong câu hỏi:

• Hậu vệ: trong 3 cái tên Mạnh Cường – Đỗ Khải – Hữu Thắng, có thể nói Mạnh Cường nổi bật hơn cả. Mạnh Cường và Đỗ Khải có lối đá giống nhau, nổi bật ở khả năng đọc trận đấu, phán đoán tình huống và quan trọng hơn cả là thủ lĩnh tinh thần không chỉ ở hàng thủ mà còn cho cả đội. Tuy nhiên, xét tổng thể, Mạnh Cường không chỉ hơn hẳn về bản lĩnh ở độ lì và cái đầu lạnh, mà còn ở khoản lên tham gia tấn công (Mạnh Cường ghi được nhiều bàn thắng từ đánh đầu khi thi đấu cho CLB Thể Công). Hữu Thắng đã từng nói anh khá may mắn khi có hai đồng đội ở tuyển Việt Nam có lối đá bọc lót rất chắc chắn.

Sau khi Mạnh Cường giải nghệ, Đỗ Khải đã thay thế rất xứng đáng (trừ pha nóng đầu dẫn đến thẻ đỏ trận gặp Indo, rất may trận này Việt Nam hòa 2-2). Theo quan điểm riêng của người viết, Đỗ Khải “khôn bóng” hơn Mạnh Cường, nhưng điều này cũng dễ hiểu vì 2 cầu thủ này có tư duy bóng đá cách nhau cả một thế hệ (Mạnh Cường sinh 1965, còn Đỗ Khải sinh 1974).

Ngược với 2 trung vệ có lối đá điềm tĩnh, bọc lót tốt, Việt Nam sở hữu 1 trung vệ dập có thể nói hay nhất Đông Nam Á ở Nguyễn Hữu Thắng. Chính anh đã góp phần “làm nhẹ” công việc cho người trung vệ đá cặp khi giành thắng lợi ở hầu hết các cuộc đối đầu với tiền đạo đối phương. Tuy nhiên, do dính nhiều “nghi án” bán độ, nên tiếng tăm Hữu Thắng không được trọn vẹn như 2 trung vệ kia.

HLV Hữu Thắng từng là tiền vệ trụ xuất sắc của ĐT Việt NAm (Ảnh: vietnamnet.vn)

HLV Hữu Thắng từng là tiền vệ trụ xuất sắc của ĐT Việt NAm (Ảnh: vietnamnet.vn)

Hậu vệ phải Trần Công Minh là hậu vệ có lối đá công thủ toàn diện nhất Việt Nam thời điểm ấy, và nếu nói không ngoa, đến tận bây giờ cũng chưa có ai hơn… anh đã xuất sắc dành vị trí hậu vệ phải từ Chí Bảo (Công An TP. HCM) do khả năng tấn công sắc bén. Thêm 1 chi tiết quan trọng hơn nữa là anh vốn không phải cầu thủ chuyên nghiệp, được đào tạo bài bản mà do có năng khiếu tự nhiên, đi lên từ phong trào bóng đá của sinh viên. Anh nổi tiếng với các pha đi bóng dọc biên tốc độ, các quả tạt rất hiểm và khả năng dứt điểm tốt nếu có cơ hội…

• Tiền vệ Hồng Sơn: Đã có thời, Hồng Sơn được nói đến như 1 cầu thủ có lối chơi kỹ thuật, hào hoa nhất Đông Nam Á. Các HLV ngoại của tuyển Việt Nam quả không nhầm khi xây dựng lối chơi xoay quanh anh. Hồng Sơn không chỉ nối tiếng bởi khả năng cầm trịch, điều phối nhịp độ trận đấu mà còn ở khả năng đá phạt cũng như sút xa. Tuy nhiên, nhắc đến sự thành công của anh, chúng ta không thể quên sự đóng góp thầm lặng của tiền vệ trụ Hoàng Bửu, người làm chốt chặn vững chắc và có khả năng phân phối, thu hồi bóng rất tốt để Hồng Sơn mặc sức “tung hoành”.

• Huỳnh Đức được nhắc nhiều ở vị trí tiền đạo chủ chốt của tuyển Việt Nam với thành tích ghi nhiều bàn thắng nhất. Ngoài tài năng, có lẽ phần nhiều vì thể hình lý tưởng của 1 tiền đạo mà Việt Nam chưa bao giờ có (1m79). Huỳnh Đức là mẫu tiền đạo cắm, thi đấu phạm vi hẹp, tì đè tốt, dứt điểm gọn, không cần đà và không chiến hoàn hảo. Nhiều khi tuyến hai bị phong tỏa, Huỳnh Đức có khả năng tự săn bóng, tự tạo cơ hội cho mình chứ không phụ thuộc các vị trí khác. Không thể phủ nhận khả năng ghi bàn rất tốt của Huỳnh Đức nhưng nếu xét về độ nguy hiểm, sắc bén, người viết sẽ thiên về tiền đạo “kém may mắn” Minh Chiến hơn. Tuy nhiên, nói cho cùng thì những năm tháng đỉnh cao của tuyển Việt Nam không thể tách rời tên tuổi của anh, và thành tích 3 lần đoạt danh hiệu quả bóng vàng Việt Nam cũng tự nó nói lên khả năng của anh…

Huy Bùi (Phóng viên TalkSPORT)

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
4231.vn
180 bài viết
“”
Phát bóng lên ^