Tạm biệt Vinci, tạm biệt Lorca, cám ơn các anh vì tất cả…

bởi Thành Đỗ ·

Đêm nay, trận Chung kết Champions League sẽ diễn ra, và ở đấy, có hai người nghệ sĩ vĩ đại tranh đấu để giành được món quà chia tay quý giá cho đội bóng của mình.

Xavier Hernandez Creus – cái tên anh đọc lên mà người ta cứ ngỡ đang phát âm cái tên Francisco Garcia Lorca theo tiếng Catalan. Đời anh bằng phẳng, gắn bó với Tây Ban Nha như Garcia Lorca gắn bó với vùng thôn quê Tây Ban Nha, tên anh được điền vào đội hình Barcelona là lẽ tự nhiên như thể người Việt Nam thường ăn cơm cùng với canh rau muống vậy.

Hơn 20 năm gắn bó với Barcelona, có thể nói Xavi chính là hiện thân cho thời kỳ hoàng kim nhất của “Gã khổng lồ xứ Catalan”. Để rồi đột nhiên, chúng ta phải thốt lên “Ô thế cậu ta đã 35 tuổi rồi sao?”

Tạm biệt anh, Garcia Lorca của FC Barcelona (Ảnh: Bleacher Report)

Tạm biệt anh, Garcia Lorca của FC Barcelona (Ảnh: Bleacher Report)

Ừ Xavi giống Lorca lắm, anh sống, lao động và hy sinh cho Barcelona tự nhiên như thể anh sinh ra để làm thế, và người ta cũng quen với việc đấy đến mức nó trở thành cái gì đấy “tất nhiên”. Nhưng rồi người ta giật mình khi biết rằng sau đêm nay sẽ không còn Xavi nào ra sân nữa, giật mình như cái ngày người Tây Ban Nha nhận được tin Garcia Lorca qua đời vậy.

Xavi không làm các CĐV Barcelona say đắm như người tình, bởi với họ, Xavi với Cules giống như một người yêu lâu năm, một người bạn đời đến bên chúng ta một cách tự nhiên như thể duyên phận đã sắp xếp và trở thành một thói quen trong cuộc đời. Để rồi đến khi người bạn đời ấy không còn nữa, chúng ta giật mình và lạc lõng, bởi nhận ra một gương mặt quen thuộc đã không còn nữa, một thói quen đã mất đi, và chúng ta thấy trống trải…

Nhưng tôi biết rằng, những Cules sẽ không tiễn biệt Xavi bằng nước mắt, họ sẽ vỗ tay, những tiếng vỗ tay thật tâm và nhiệt thành để cảm ơn anh, bởi họ còn có những nghệ sĩ thiên tài khác như Messi hay Iniesta ở đó.

Nhưng với Juventus, ngoài Pirlo ra thì họ còn ai?

Tạm biệt anh, Da Vinci của Calcio (Ảnh: Bleacher Report)

Tạm biệt anh, Da Vinci của Calcio (Ảnh: Bleacher Report)

Đúng vậy, sẽ thật thiếu sót nếu chúng ta quên đi đối trọng của Xavi đêm nay, một người cũng đi tìm kiếm món quà chia tay cho người tình của mình. Andrea Pirlo – những gì mà anh đã làm chứng tỏ mình xứng đáng được gọi là “Da Vinci” của bóng đá. Đơn giản mà vẫn đẹp mắt, hoa mỹ mà vẫn hiệu quả, và đêm nay sẽ là đêm cuối cùng để anh rực sáng, trước khi chính thức rời khỏi bóng đá đỉnh cao.

Vì vậy dù chiến thắng hay thất bại đêm nay, thì các tifosi cũng sẽ khóc, bởi sau trận đấu này, họ sẽ không còn thấy Andrea “Da Vinci” Pirlo bước chân lên thảm cỏ Serie A hàng tuần nữa. Nhưng tôi tin nếu Juventus chiến thắng, họ sẽ còn khóc nhiều hơn, và đó chắc chắn không phải những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa như Arjen Robben, mà đó là giọt nước mắt của ly biệt, như một cô gái Ý vỡ òa nức nở trước món quà chia tay của người tình.

Cuộc tình nào rồi cũng tàn, các Juventini đã chứng kiến biết bao những huyền thoại đến và đi, từ Pavel Nedved, Alessandro Del Piero năm nào, hôm nay là Andrea Pirlo, và vài năm nữa sẽ đến lượt Gianluigi Buffon, chẳng ai ở lại mãi, nhưng điều đó không khiến những đôi mắt từng nhỏ lệ khi Del Piero rời Juventus trở thành nước mắt cá sấu khi chúng một lần nữa ướt nước vì Andrea. Họ đã đau đớn, đã cô đơn biết bao cái ngày Alex ngừng khoác chiếc áo sọc trắng-đen, và Pirlo đã đến khỏa lấp đi nỗi cô đơn ấy.

Ai sẽ là người giành được món quà chia tay quý giá đêm nay? (Ảnh: fcbarcelona.com

Ai sẽ là người giành được món quà chia tay quý giá đêm nay? (Ảnh: fcbarcelona.com

Hôm nay, Hà Nội đón những cơn mưa tầm tã, tiễn biệt cả Leonardo Da Vinci lẫn Garcia Lorca của bóng đá trong một đêm cuối cùng.

Xin cám ơn các anh, vì tất cả.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Thành Đỗ
48 bài viết
“Quá khứ thường không như ta mong đợi, tương lai thì mơ hồ, vì vậy hãy sống hết mình cho hiện tại.”
Phát bóng lên ^