Đừng khóc, Andrea

bởi Dũng Phan ·

Tay tôi nâng lên rồi đặt xuống, ngập ngừng muốn gõ rồi lại thôi. Như một anh chàng mới lớn lần đầu tiên viết thư tình cho cô bạn cùng lớp. Viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết. Mong manh như xác phượng rơi trên sân trường.

Trên sân trường ấy, có tà áo dài trắng thật đẹp, có hoa phượng thật rực rỡ, và có cả nước mắt của lưu bút mùa hạ. Đêm qua, tự nhiên tôi nhận ra rằng, Andrea Pirlo đã chơi trận chung kết Champions League như lời chia tay mùa hè của người học sinh cuối cấp.

Ảnh: Getty Images

Ảnh: Getty Images

Đó là trận đấu đỉnh cao cuối cùng của anh trước khi đi về một nơi xa xôi nào đấy, mang theo nét duy mỹ trong bóng đá, và rơi nước mắt ở phút cuối cùng.

Anh lại khóc, tôi đã quen với những giọt nước mắt ấy. Giọt nước mắt có cả hạnh phúc lẫn đau buồn. Mỗi giọt nước mắt có một thông điệp. Tám lần anh khóc là tám hoàn cảnh khác nhau. Hôm qua giọt nước mắt thứ tám là giọt nước mắt chia tay trong dang dở. Khi mà trước trận chung kết diễn ra, anh đã phát biểu:

Nếu tôi kết thúc mùa giải này bằng chức vô địch Champions League thì sự nghiệp của tôi cùng Juventus nên dừng lại vì nó đã quá đẹp. Màu áo này là màu áo cuối cùng ở nước Ý mà tôi muốn khoác nên. Tôi sẽ ra nước ngoài thi đấu.

Vài tuần sau, một bản hợp đồng từ New York City FC được gửi đến. Pirlo hiểu, người hâm mộ hiểu. Họ dồn cả niềm tin nơi anh, còn anh dồn hết trái tim và khối óc cho trận đấu đỉnh cao cuối cùng này. Vậy mà kết thúc bằng nước mắt.

Tôi biết rằng không ai có thể cho thời gian ngưng đọng mãi mãi, nhưng tôi vẫn nghĩ rằng Pirlo có thể giữ nó lại để dành cho một đêm cuối cùng. Trên Berlin huyền thoại, Andrea sẽ có một buổi biểu diễn huyền thoại cuối cùng trong đời anh. Nhưng không, cuộc đời tàn nhẫn không cho tôi có giấc mơ ấy. Tôi thấy anh lạc lõng trong trận đấu đầy khủng khiếp bạo tàn mà Barcelona tạo dựng nên.

Và anh đứng giữa, như con thuyền độc mộc trong mưa sa bão táp, văng lên và quật xuống. An ngã xuống, Juventus cũng ngã xuống, anh khóc và hàng triệu tifosi khóc. Cuộc sống này có những vòng quay như là định mệnh, như trêu ngươi nghiệt ngã. Anh cùng khóc trên một sân đấu. Nhưng dư vị của hai giọt nước mắt thì ngược nhau.

Ảnh: Salvatore Giglio/Grazianeri Ag

Ảnh: Salvatore Giglio/Grazianeri Ag

Vinh quang lớn nhất của anh là ở Berlin, nơi anh giành chức vô địch World Cup 2006. Thất bại đau đớn nhất của anh cũng ở Berlin, nơi anh thua chung kết Champions League ở trận đấu chia tay cuối cùng.

Ngày anh chính thức chơi trận đầu tiên trong màu áo Juventus bằng cuộc đối đầu với Parma tại vòng một Serie A mùa giải 2011-12, là ngày anh trở thành cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu hôm đó. Và kết thúc với màu áo trắng-đen tại cuộc so tài mà anh là người bị chấm điểm thấp nhất trong 22 cầu thủ có mặt trên sân. Anh mở đường cho sự phục hưng của Juve, và kết thúc bằng nét lụi tàn của chính mình.

Ôi, Andrea! “Grazie, Andrea!” Tiếng cảm ơn anh được vang lên từ các Milanisti bốn năm về trước, và giờ là đến lượt các Juventini của ngày hôm nay.

Trong cay đắng, trong lầm than, anh nhận được sự tôn trọng tuyệt đối từ mọi fan hâm mộ trên thế giới này. Gia sản anh để lại tại Milan là cuộc cách mạng của sơ đồ cây thông mà anh là “viên đá khóa” quyết định chiến thuật cho đế chế đỏ đen hùng bá Châu Âu những năm đầu tiên thế kỷ XXI; là “Trái tim Đanko” dẫn đường cho Juventus bước qua bùn lầy đau khổ của Calciopoli, để hôm nay họ có lại vị thế của mình sau bao năm thất lạc. Andrea Pirlo, anh chiến đấu lặng thầm, và đi lặng lẽ.

Những hình ảnh Pirlo đổ lệ tràn ngập trên các mạng xã hội nhiều không kém hình ảnh Barca đăng quang. Ở đây, ta nhận ra rằng, nào chỉ mỗi vẻ đẹp bóng đá là những pha bóng. Pirlo còn chạm đến tận cùng trái tim của người hâm mộ bằng giọt lệ trên khóe mắt. Để phút cuối ta ngơ ngác nhìn, nghẹn lòng và nhận ra rằng môn túc cầu giáo này luôn có những cầu thủ không đi vào danh hiệu, nhưng đi vào trái tim, không mỉm cười vinh quang, nhưng đã là nhà vô địch vĩnh cửu trong lòng người hâm mộ. Pirlo là người như thế.

Chao ôi. Tôi muốn giữ anh lại vô cùng, giữ lại chút ánh sáng tuyệt mĩ đang lụi tàn đó. Giữ lại trên thảm cỏ xanh mướt có bóng hình anh. Nhưng đời cầu thủ bóng đá có đến và có đi theo quy luật của cuộc sống. Tôi và những người yêu mến anh chỉ còn biết lặng nhìn những gì đẹp đẽ nhất của người họa sĩ trên sân cỏ đang phôi phai dần dần. Như gã tình si bước trên sân ga nhớ người yêu đến điếng người mà tự nhủ lòng:

Em đừng đến, để tình không viên mãn.

Ở nơi đây, nét đẹp của dở dang.

Chào anh nhé, Andrea vĩ đại!

***

Tản mạn: 

Tôi khi viết về Pirlo. Tôi không bao giờ nói anh đẹp. Anh chỉ lãng tử, có cái chất quý ông người Ý. Nhưng đẹp trai thì không. Cái đẹp nhất của anh, chính là đôi mắt. Một đôi mắt buồn xa xăm. Người đàn ông này sở hữu một đôi mắt u buồn.

Sophia Loren nói rằng: “Nếu bạn không khóc, đôi mắt bạn không thể đẹp.” Đó là định mệnh với anh.

“Bạn đi tìm hành khúc kẻ chiến thắng, tôi đi tìm nước mắt trên môi kẻ chiến bại. Bóng đá là nơi đàn ông khóc nhiều nhất trên đời.” BLV Anh Ngọc đã nói như vậy. Nơi ấy, có Andrea Pirlo của tôi.

Tạm biệt, Andrea của tôi. Đi đi anh và đừng khóc nữa. Tôi yêu anh đến tận cùng của cuộc đời yêu bóng đá của mình.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^