Bạn thích dài, to hay ngắn, nhỏ?

bởi Rb ·

Sau khoảng một nửa hiệp đấu đầu tiên với Indonesia cuối năm ngoái tại Mỹ Đình, tôi đã giật mình và viết ngay một status gọi tên Riedl. Hình bóng của ông thầy người Áo, cái lối chơi mà nhiều người hâm mộ nước nhà vẫn muốn nhớ lại, muốn tái hiện ở các đội Việt Nam là đấy chứ đâu. Khác biệt, có chăng là ở ca-bin chỉ đạo, nơi đó là một người Nhật Bản với tư duy bóng đá đến từ châu Âu.

Đội Việt Nam của Riedl ngày đó có món đặc sản đá bao sân với những pha đảo cánh và chồng biên trước khi đưa bóng vào trong hoặc trả ngược lại phía sau. Và khi HLV Mai Đức Chung lần đầu tiên để đội U23 chơi 4-5-1 với những pha phản công bằng bóng dài kết hợp với thứ đặc sản kia của Riedl, chúng ta thậm chí đủ sức chơi sòng phẳng với các đối thủ Tây Á. Cú phất dài của Công Vinh cho Huỳnh Phúc Hiệp kết liễu Lebanon, hay bàn thắng của chính CV9 trước UAE ở Asian Cup là những pha bóng điển hình như thế.

Ai đó nói rằng lối chơi dựa trên phối hợp ngắn và nhỏ đánh vào trung lộ mới phù hợp với thể hình và kỹ thuật của cầu thủ Việt. Vớ vẩn. Cách đá này, ngoài kỹ thuật cơ bản thì còn đòi hỏi tư duy chiến thuật rất cao và cả thể lực nữa. Khi trong tay HLV không có đủ những con người như thế, thì lối đá này có hiệu quả không? Câu trả lời quá rõ ràng, ngay khi thầy Tô mất đi một, và chỉ cần một vị trí trên hàng công ở AFF Cup 2010. Và trong 3 năm sau đó, thứ mà người ta gọi là tiki taka nửa mùa đó biến đội Việt Nam thành một đội bóng nhạt nhẽo thiếu sức sống và đánh mất niềm tin của người hâm mộ.

Nhiều người nói rằng gã người Nhật mới đến chỉ biết dạy học trò bóng dài và tạt cánh. Và thế là người ta chẳng cần để ý tới những pha đảo cánh mở ra cả một cánh đồng trước mặt người nhận bóng, những tình huống làm tường của tiền đạo cắm hay những cú cắt vào trong bất ngờ của các cầu thủ đá biên. Đấy là chưa kể, U23 Việt Nam cũng không hề thiếu các pha đan bóng hoặc chọc khe để tạo ra những pha xẻ nách bất ngờ. Ở SEA Games lần này, những miếng đánh ấy được hoàn thiện qua từng trận. Có trách, thì chỉ trách điểm rơi của cả đội lại không trúng vào buổi trưa hôm đó.

u23 viet nam

Ai đó nói với tôi rằng, những người xem bóng đá chia làm 3 loại, kẻ thưởng ngoạn, nhà phân tích và người đồng hành. Nhưng có nhiều người thật lạ.

Họ mong muốn hình ảnh năm xưa của đội truyển. Toshiya Miura đơn giản chỉ mang những thứ trước đây trở lại, với một vài sự thay đổi để phù hợp với thời cuộc. Nhưng họ không thích ông.

Họ nói “thua cũng được, miễn là thua đẹp”. Sau trận bán kết mà chúng ta chơi hay nhất nhiều năm qua, họ đổ hết lỗi cho ông.

Họ quay lưng với đội tuyển vì chúng ta đã trắng tay ở 3 giải đấu liên tiếp. Người đàn ông Nhật Bản, vẫn với những cầu thủ như vậy, mang tới một kỳ ASIAD đáng nhớ, 2 chiếc huy chương đồng và chiếc vé tới đấu trường châu lục. Và họ, vẫn không thích điều đó.

Một vài người khác còn lạ hơn thế. Họ chờ tới khi đội Việt Nam ra sân, không phải để cổ vũ, mà để đi khoe với tất cả rằng “tôi không xem bóng đá Việt Nam”. Khi bạn đã không muốn quan tâm, thì những điều bạn nói sau đó chỉ đáng quăng vào sọt rác!

Xem bóng đá vì tình yêu và cảm xúc. Bạn bỏ thời gian ngồi theo dõi từng bước chân cầu thủ, bạn vỡ òa khi đội nhà chiến thắng và rơi nước mắt sau mỗi thất bại. Nếu chừng đó chưa đủ đưa bạn quay trở lại, vậy bạn còn mong điều gì? Bạn sẽ tự thắp lấy niềm tin cho mình, hay chờ đợi để ăn mừng trên niềm tin của người khác?

Chọn to dài hay ngắn nhỏ, chẳng quan trọng. Đã yêu, đã ghét thì đâu cần đến lý do!

CDV viet nam

Ảnh: Zing

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Rb
19 bài viết
“Victoria Concordia Crescit!”
Phát bóng lên ^