Tyrone Mings: Chàng trai bước ra từ câu chuyện cổ tích

bởi 4231.vn ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

* Lược dịch từ bài viết gốc của nhà báo Stuart James đăng ngày 8/12/2014 trên theguardian.com

The_Guardian

Ngồi trong căng tin trường Sheldon ở Chippenham, nơi Tyrone Mings thường xuyên quay trở về để trò chuyện với các em học sinh và cựu giáo viên “đã giúp tôi có được như ngày hôm nay”, cầu thủ trẻ người Anh nói một cách dứt khoát cùng với sự chín chắn vượt bậc như phản chiếu trong vụ chuyển nhượng đã thay đổi rất nhiều cuộc đời nhưng bản chất bên trong thì vẫn không hề đổi thay của anh. Anh nói:

Tôi đấu tranh để thấy được bản thân mình với tư cách là một cầu thủ Tyrone Mings của Ipswich. Tôi rốt cuộc chỉ là Tyrone đến từ Chippenham.

Câu chuyện đầy cảm hứng của anh được bắt đầu từ việc Mings bị loại khỏi Southampton vào năm cuối cùng tại Sheldon – nơi mà anh đã gắn bó từ năm lên tám tuổi. Cùng là một cầu thủ trong đội bóng các học viên nam Southampton giống như Alex Oxlade-Chamberlain, Mings được cho hay “thiếu sự phát triển về mặt thể chất” là một những những lí do anh bị thải hồi. Năm năm sau Mings cao đến 6 feet 5 (khoảng 1,96m) và vẫn chưa ngừng phát triển.

Tyrone Mings - hậu vệ tài năng của Bournemouth (Ảnh: Dailystar)

Tyrone Mings – hậu vệ tài năng của Bournemouth (Ảnh: Dailystar)

Cầu thủ sinh năm 1993 này đã thử việc ở Bristol Rovers, Swindon Town, Cardiff City và cả Portsmouth nhưng không một đội bóng nào muốn trao cho anh cơ hội. Vào cuối mùa hè năm 2009, Mings ghi danh vào một học bổng bóng đá tại trường Millfield. Chàng hậu vệ này “yêu từng phút giây” tại Millfied, nơi nổi tiếng là có chất lượng thể thao, nhưng vẫn chưa có tiến triển gì tới việc trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp khi anh rời đi.

Mings kí hợp đồng với Yate Town vào năm 2011, đội bóng đang chơi ở Evo-Stik Southern League Division One South & West, thấp hơn ba cấp so với Conference. Sau quãng thời gian rửa bát và thu nhặt chai trong quán rượu White Hart gần Chippenham, Mings đã thử và thất bại trong việc kiếm một công việc tại cửa hàng địa phương One Stop – “Tôi bị từ chối vì thiếu kinh nghiệm” – trước khi xin việc thành công để trở thành một cố vấn cho vay thế chấp của văn phòng London & Country’s Bath.

Bạn phải làm việc một trong hai ngày cuối tuần nhưng tôi không thể tới văn phòng vào những ngày thứ bảy vì bóng đá, do vậy, tôi ở lại muộn hơn vào các ngày thứ hai, thứ tư và thứ sáu, khi không phải tập luyện, rồi sau đó tôi đi làm vào ngày chủ nhật để thử và sẵn sàng đón khách hàng vào thứ hai. Tôi làm việc 80-90 giờ một tuần. Tôi nhận được 15.000 bảng một năm với vị trí một cố vấn cho vay thế chấp và 45 bảng một tuần từ Yate, đó là chưa bao gồm cả vé tàu – tôi chưa đủ tiền để mua một chiếc xe ô tô để đi lại.

Vào mùa hè năm 2012, năm Mings gia nhập Ipswich, anh đã từng xem xét nghiêm túc về việc từ bỏ nghiệp bóng đá.

Tôi vẫn chưa thể lái xe và tôi nghĩ rằng mình chẳng còn cách nào có thể đến sân bóng giai đoạn trước mùa giải ngoài việc sử dụng phương tiện giao thông công cộng. Vì vậy nên mùa hè ấy tôi không muốn trở lại Yate nữa, tôi muốn tập trung làm công việc tư vấn cho vay thế chấp mà tôi vẫn đang hoàn thành tốt. Tôi nói với mọi người trong gia đình: “Con không muốn chơi bóng nữa. Con đã hoàn tất một mùa giải nhưng vẫn chẳng có gì diễn ra cả. Chẳng có sự tiến triển nào cả.”

Tuy nhiên, ngay trước ngày mùa giải bắt đầu, Mings đã vượt qua bài kiểm tra lấy bằng lái xe. Anh mua cho mình con xe Saxo khét tiếng lúc bấy giờ với giá 100 bảng, và mọi thứ bắt đầu đi theo đúng quỹ đạo của nó khi anh được kí hợp đồng với đội bóng quê hương Chippenham vào tháng chín năm 2012. Đó là nơi Mings được chơi cùng đội với Toby Osman, con trai của Russell, rồi được hậu vệ một thời của Ipswich này nhận ra được tài năng của mình. Sau đó, Russell đã đề xuất với Ipswich về việc theo dõi và chú ý đến Mings.

Trận đấu thử việc của tôi là vào ngày thứ hai. Tôi đến Ipswich đêm trước đó để nghỉ trong một khách sạn. Ở đó có tôi, một thủ môn chuyên nghiệp đến từ Paris và một hậu vệ của Manchester City. Vì vậy, cả ba chúng tôi đều cùng đến tiệc chiêu đãi. Lúc ấy tôi nghĩ: “Wow, mấy tay này là ai nhỉ?” Họ đến buổi tiệc trong chiếc xe Mercedes và mặc những bộ quần áo được thiết kế riêng. Tôi thì lại tới với bộ trang phục Chippenham Town. Chắc hẳn họ phải đang nghĩ thầm: “Sinh vật lạ nào trên Trái Đất đây?”

Đối thủ trong trận đấu thử việc là Học viện Nike. Huấn luyện viên trưởng của Ipswich, Mick McCarthy đã nhận được nhiều hơn so với sự quan sát của mình.

Huấn luyện viên liên tục chỉ đạo tôi trong suốt hiệp một của trận đấu. Rõ ràng là tôi biết ông ấy là ai và tôi có một chút lo sợ khi phải cố gắng thể hiện mình với người đàn ông đang đứng ở đây. Phút 60 của hiệp hai, tôi cảm thấy khá đau ở đầu gối, vì vậy tôi phải di chuyển khập khiễng một chút rồi họ đưa tôi ra khỏi sân. Khi tôi đi bộ rời sân, huấn luyện viên tiến lại gần vạch giữa sân. Tôi nghĩ chắc là mình sắp phải cút xéo đi rồi. Rồi ông ta lại gần và nói: “Tôi đưa cậu ra ngoài không phải vì tôi cho là cậu đá tệ, tôi để cậu ra nghỉ là bởi tôi muốn kí hợp đồng với cậu.”

Tâm trí Mings đang quay cuồng.

HLV Mick McCarthy là người đã nhìn ra tài năng của Mings (Ảnh: eadt.co.uk)

HLV Mick McCarthy là người đã nhìn ra tài năng của Mings (Ảnh: eadt.co.uk)

Tôi ngồi xuống băng ghế dự bị và nghĩ: ‘Ý của ông ta là sao cơ? Liệu huấn luyện viên sẽ kí hợp đồng với mình vào kì chuyển nhượng tháng Giêng hay sau khi kết thúc mùa giải? Thế mình có phải nghỉ việc bây giờ không nhỉ?’ Có hàng triệu suy nghĩ đang lởn vởn trong đầu của tôi. 30 phút còn lại của trận đấu là nửa giờ đồng hồ lâu nhất mà tôi từng xem một trận đấu bóng đá.

Sau trận đấu, khi tôi đang ăn trưa thì huấn luyện viên gọi tôi vào trong văn phòng. Ông ta bảo: ‘Cậu có việc làm chứ?’ Tôi trả lời: ‘Vâng, tôi là một cố vấn cho vay thế chấp.’ Ông ấy tiếp tục: ‘Vậy cậu có thể nghỉ việc được không?’ Tôi đáp: ‘Vâng, dĩ nhiên là được rồi.’ Huấn luyện viên lại hỏi tôi: ‘Nghỉ sớm chứ?’ Tôi nói: ‘Vâng, tôi không cần phải báo cho họ đâu.’ Tôi có thể sẽ làm – nhưng tôi sẽ không nói cho ông ta điều đó.

Mick McCarthy bảo với tôi ông ta đã nói chuyện với Chippenham và câu lạc bộ đã trả cho họ 10.000 bảng cùng với một trận giao hữu trước mùa giải để đổi lấy chữ kí của tôi. Ông ấy dặn tôi ‘về nhà, nói với văn phòng của cậu rồi trở lại đây với cha cậu vào thứ tư rồi chúng ta sẽ kí hợp đồng vào thứ năm’. Tôi đã không nói với họ là mình sẽ tham gia một trận đấu thử việc mà lấy lí do nghỉ ốm vào ngày thứ hai. Vì vậy, tôi đến cơ quan hôm thứ ba trong bộ trang phục của mình, cười toe toét đến tận mang tai và nói: ‘Tôi sẽ kí hợp đồng với Ipswich.’

Mings phải chờ đến tận sau tháng năm để được ra mắt trong màu áo đội một, ở trận đấu cuối cùng của mùa giải, nhưng trước đó anh đã trở thành một chủ đề nóng, sau sự bàn tán trên các tweet vào tháng ba của những cổ động viên Ipswich không có khả năng đến sân nhà cổ vũ trong trận đấu với Bolton.

Tôi ngồi ăn tối cùng bạn gái của mình, Samantha, sau đó tôi kể với cô ấy rằng một vài người đã tweet  cho tôi với nội dung họ không có tiền để tới sân xem tôi thi đấu. Tôi hồi âm và trả lời là nếu anh ấy có thể tới Portman Road thì tôi sẽ tặng vé cho anh ta. Đó cũng là lần cuối cùng tôi để ý. Hiển nhiên là tôi sẽ phải tới trận đấu. Sau đó, khi đang ngồi trên ghế sofa thì bạn tôi gọi và hỏi rằng liệu tôi đã thấy chuyện gì đang xảy ra trên twitter chưa. Dòng tweet  tôi hỏi liệu người đàn ông ấy có thể đến Portman Road đã lan nhanh như một con vi rút. Đã có 5.000 lượt retweet. Từ 2.000 lượt người theo dõi, tài khoản của tôi đã tăng lên thành 15.000 lượt chỉ sau đó. Ian Wright cũng tweet về chuyện đó, đề tài này cũng được chọn vào Huffington Post và trở thành tin tức được đọc nhiều nhất trên trang web của BBC. Thật không thể tin nổi.

Chưa bao giờ trong giấc mơ điên cuồng của mình tôi có thể nghĩ ra viễn cảnh mọi người sẽ quan tâm đến nó. Tất cả những điều tôi đã làm chỉ là trao tặng một cặp vé. Tôi không nghĩ rằng đó là một tin tức đáng giá. Và cho đến bây giờ tôi vẫn còn chưa thể tin vào mắt mình. Sky Sports News gọi điện cho câu lạc bộ và muốn được thực hiện một cuộc phỏng vấn trực tiếp để nói về vấn đề đó. Tôi trả lời: ‘Không, cảm ơn.’ Tôi không muốn làm mất đi những ý nghĩa ban đầu của việc tặng những chiếc vé – đó chỉ là một việc làm nhỏ chứ không phải là một hành động gây chú ý công khai. Và tôi cũng không muốn trả lời các bài phỏng vấn về việc tôi chưa được thi đấu một phút nào.

Tôi cùng bạn gái không có người thân nào ở Ipswich, chính vì vậy, chúng tôi đã nghĩ xem mình có thể làm gì đó để lấp đầy thời gian vào ngày lễ Giáng sinh. Chúng tôi nghĩ tới việc đem thức ăn đến cho những người vô gia cư nên đã gọi điện đến nhà thờ để tới đó và hỏi xem liệu chúng tôi có thể giúp được gì cho họ không. Họ không biết chúng tôi là ai cũng như việc tôi là một cầu thủ bóng đá. Vậy nên, chúng tôi đến nhà thờ vào ngày hôm ấy, giúp họ chuẩn bị những món ăn và phân phát chúng. Tôi và bạn gái vô cùng hào hứng và muốn lại được làm điều đó thêm một lần nữa.

Câu chuyện vẫn chưa dừng lại ở đây. Mùa hè năm ngoái, Mings lại một lần nữa được tán dương bởi hành động nghĩa hiệp của mình. Sau khi biết rằng một số người hâm mộ Ipswich tỏ ra thất vọng về việc thay đổi số áo sang con số 3, ngay sau khi họ vừa tậu chiếc áo với số 15 của anh trên lưng. Mings đi tới cửa hàng của câu lạc bộ và trả tiền cho những chiếc áo đó bằng tiền túi của mình, rồi đãi họ một bữa tiệc dành riêng cho các cổ động viên.

Hành động ấy, nói một cách ngắn gọn, không thể không dành cho Mings một cái nhìn đầy thiện cảm. Quãng thời gian chơi cho đội bóng non-league cùng việc làm full-time đã mang lại cho anh một cái nhìn rộng hơn về cuộc sống, nhưng được như ngày hôm nay phần lớn là nhờ công dạy dỗ của gia đình. Mings kể về sự hi sinh của mẹ mình, Dawn, từ những ngày đầu tiên, khi bà đưa đón anh đến sân bóng bằng xe buýt; và còn cả cha mình, Adie, một tuyển trạch viên của Chelsea, người luôn động viên anh phải “tiếp tục cố gắng và không được nản chí” khi anh muốn bỏ cuộc.

Adie Mings, cha của Tyrone Mings (Ảnh: BBC)

Adie Mings, cha của Tyrone Mings (Ảnh: BBC)

Tuy vậy, nguồn cảm hứng lớn nhất trong cuộc đời của Mings lại là Ercil, người bà đã qua đời cách đây bốn năm của anh. Mings nói:

Tôi dành phần lớn thời gian lớn lên cùng bà. Bà thường rất tích cực đến các nhà thờ ở Chippenham, vì vậy nên tôi thường tới đó cùng bà vào các buổi sáng chủ nhật trước mỗi trận đấu tại Southampton. Tôi muốn nói rằng, bà là một trong những tấm gương trong cuộc đời của tôi, bởi cái cách đáp lại trong đôi mắt sau khi mọi người nhìn bà. Tôi nghĩ rằng ba việc làm nêu trên của tôi ở Ipswich chắc hẳn sẽ khiến bà rất tự hào và nếu được đặt vào hoàn cảnh ấy, bà cũng sẽ làm như vậy.

Có lẽ lí do tôi đã không từ bỏ bóng đá khi không muốn quay lại Yate một phần không nhỏ là do bà tôi đã chứng kiến tôi chơi bóng cho Southampton suốt nhiều năm tháng và đó sẽ thực sự là một nỗi hổ thẹn nếu tôi bỏ cuộc khi mới gặp đôi chút khó khăn. Tôi nghĩ rằng giờ đây bà vẫn đang luôn dõi theo tôi khi tôi được trao những cơ hội. Tôi thực sự cảm thấy như vậy. Bởi lẽ tôi không nghĩ rằng có một huấn luyện viên nào ở Football League sẽ phù hợp hơn với cách tôi chơi bóng trong trận đấu thử việc như Mick McCarthy.

Tôi như được bước vào một thế giới khác vậy. Nó đã thay đổi cuộc đời tôi cũng như cuộc sống của gia đình và bạn gái tôi, người đã bỏ lại công việc tuyển dụng tài chính đang làm rất tốt để đi cùng tôi. Nhưng sau cùng, tôi vẫn là Mings của ngày hôm qua. Và nếu trong suốt sự nghiệp cầu thủ của mình, tôi vẫn có thể giữ được cho mình những nét tính cách vốn có, mọi người xung quanh vẫn nói rằng tôi vẫn không khác gì hồi xưa, thì đó mới chính là lời khen ngợi lớn nhất đối với bản thân tôi.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
2 bài viết
“”
Phát bóng lên ^