Tạm biệt, Andrea của chúng tôi

bởi Nhựt Đoàn ·

Tôi đọc được tin anh sẽ rời khỏi Serie A, một đêm tháng Bảy.

Rót cho mình một ly whisky J&B với đá, tắt đèn, mở một list các bài nhạc yêu thích, nơi mà Billy Joel trẻ trung của những năm 1985 sẽ hát cho tôi nghe bản Piano man, còn Jeff Buckley tiếp nối với Hallelujah.

Máy vi tính đã mở sẵn Microsoft Word, tôi muốn viết gì đó cho anh, cho nỗi mất mát dường như lơ lửng trong không khí. Trời đêm nay không mưa, Sài Gòn ở đâu đó bên ngoài căn phòng nhỏ của tôi vẫn nóng hâm hấp, có thứ mùi cũ kỹ gì đó đã đi qua trong không gian lành lạnh của điều hòa, tất cả những thứ cũ kỹ đều phải đi qua chúng ta, như Paolo Maldini, như Alessandro Del Piero, như Alessandro Nesta và như Andrea Pirlo.

Tôi không thể nhớ lại ngày đầu tiên tôi được nhìn thấy Andrea Pirlo chơi bóng, cũng chẵng thể nhớ hết những đường bóng của anh, những cái ngẩng đầu đầy kiêu hãnh, cái vẻ thong dong trước quả bóng. Trong men rượu, tôi chỉ nhớ mang máng về nhiều năm trước, bóng từ chân Pirlo xuyên qua các cầu thủ Đức rồi Fabio Grosso cứa lòng tuyệt đẹp, tôi cũng chỉ nhớ mang máng cũng từ đôi chân ấy, bóng đập vai Pippo Inzaghi ở một đêm Athens nào đó, tôi cũng nhớ về một tối nào đó ngồi bên TV, cảm xúc vỡ òa trong câm lặng từ quả Panenka vào lưới tuyển Anh. Rồi, tôi cũng nhớ mang máng, một đêm nào đó gần đây, tôi thấy anh khóc.

Ảnh: Getty Images

Ảnh: Getty Images

Pirlo, Pirlo của tôi. Quá mạnh mẽ để trở thành nghệ sĩ. Quá đẹp để làm một chiến binh. Anh trở thành một kẻ dị loại giữa thế giới bóng đá hiện đại. Tôi vẫn nhớ lâu lắm rồi, tôi so sánh hình ảnh của anh, vòng hai tay trên vai Fabio Cannavaro là hình ảnh của nước Ý, nơi mà Leonardo da Vinci thiên tài đứng cạnh Julius Caesar bất bại.

Rồi nhiều năm sau, tôi thấy anh, không còn Cannavaro, anh lạnh lùng với pha Penenka như một bố già Mafia đưa người Ý vào trận bán kết. Anh là chúa trời của chúng tôi, những người yêu bóng đá Ý, là nơi mà chúng tôi đặt niềm tin trước những trận đấu lớn, dù bên cạnh anh là Claudio Marchisio, là Antonio Candreva, là Daniele De Rossi, là Marco Veratti, nhưng chúng tôi vẫn gọi tên anh. Andrea, Andrea.

Tôi thấy anh trên đỉnh cao, nơi mà mỗi trận đấu được xem anh trên sân là một món quà của Chúa. Tôi thấy anh chơi bóng bên cạnh Gennaro Gattuso, bên cạnh Massimo Ambrosini, bên cạnh Clarence Seedorf. Tôi thấy anh mừng bàn thắng cùng Maldini, cùng Ricardo Kaka, cùng Filippo Inzaghi. Và rồi Milan không cho anh một ngày chia tay và điều đó khắc trong lòng tôi một nỗi buồn mãi mãi.

Và chúng tôi, những Milanista, mãi nợ anh một tràng vỗ tay. Rồi tôi thấy anh mang bóng đá Ý vào những ngày tháng Phục Hưng với Juventus. Rồi tôi chợt thấy Pirlo của tôi đã không thể chống lại cơn gió của thời gian, những trận đấu mà anh để lại dấu ấn ít dần đi, rồi bất chấp anh vẫn rất quyết tâm trong những lần xỏ giày vào sân nhưng đuối sức dần với những cầu thủ trẻ hơn, khỏe hơn, rồi tôi thấy anh gục ngã trước Barcelona. Và tôi thấy anh khóc.

Ảnh: Pinterest

Ảnh: Pinterest

Hôm nay, anh bỏ chúng tôi để bước vào một cuộc phiêu lưu mới, nước Mỹ. Nước Mỹ, như Mario Puzo viết: “Xứ sở của vô vàn những điều phi thường.” Ở đó, tôi khó có thể xem anh thi đấu nữa, hoặc chỉ là một vài bản tin vắn, hoặc một vài video ngắn, khi anh làm những điều phi thường ở đó. Và một mùa Serie A mới sẽ lại đến, và bầu trời nước Ý vẫn xanh.

Tôi uống thêm một ngụm whisky. Thứ rượu mạnh không quá phù hợp cho những cuộc chia tay, nhưng nó hoàn hảo cho nỗi buồn. Tôi nghe có giọng Freddie Mercury hát, tôi nhớ Freddie cũng từng hát: “Show must go on” (“Chương trình vẫn phải tiếp diễn”)…

Một lần nữa, tạm biệt, tạm biệt Andrea, Andrea của chúng tôi…

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Nhựt Đoàn
1 bài viết
“Milan sempre”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^