Nếu cả thế giơi chống lại United, Neville sẽ trở thành khủng bố

bởi Du Đãng ·

Đại loại khi tham gia một khảo cứu khoa học tâm lý, đa số phụ nữ đã chọn một gã thông minh, nhưng nhếch nhác và biết đánh rắm thay vì một người đàn ông thông minh, lịch lãm, chỉn chu, hài hước, ga lăng và không bao giờ trung tiện.

Chúng ta luôn ao ước, thần tượng những ai, những gì vẹn tròn, hoàn hảo, lung linh nhưng lại luôn bị cuốn hút bởi những gì còn thiếu khuyết, chỉ đơn giản rằng thiếu khuyết thì gần hơn, thật hơn, đời hơn.

Ảnh: baobongda.net

Ảnh: Daily Star

Gary Neville là một huyền thoại rất đời. Anh là đã cùng United viết nên những bản hùng ca tráng lệ trên đỉnh vinh quang. Nhưng chúng tôi lại soi thấy mình trong anh, gần gũi, sờ chạm được, bởi anh yêu, anh ghét, anh thù hận, anh đau và anh đáp trả. Như chúng tôi.

Có lẽ vì thế mà không nhiều người viết về anh, hay nói cách khác không nhiều người có thể viết về hình ảnh chính mình trong anh bằng những lời hoàng nhoáng. Nửa cuộc đời đã qua Neville cống hiến trên sân cho United, nhưng cả cuộc đời anh lại là cổ động viên Quỷ Đỏ. Như chúng tôi.

Tôi không viết về anh như một ngôi sao sân cỏ ngập tràn huy chương, không viết về anh như một hậu vệ phải xuất sắc nhất với những pha ban bật hoàn mỹ bên cánh và những cú tạt thần sầu. Tôi viết về con người của những xúc cảm mãnh liệt, một cá tính bén nhọn, góc gai.

Nếu ai đó gây gổ trong quán bar, nhét burger vào miệng một gã dám xem thường United và dọng cho gã một cú thôi sơn, tôi tin đó là Gary. Nếu ai đó trong phút giây sau cùng, gượng mình viết vào di chúc “Hãy rải tro của tôi lên Old Trafford”, tôi tin đó là Neville.

Ảnh:  sportjournalists

Ảnh: Sportjournalists

Gary Neville dường như không phải là cầu thủ, anh là một cổ động viên được vinh hạnh chơi bóng cho câu lạc bộ mình yêu. Vì là một cổ động viên, anh để cảm xúc của mình bùng cháy rực lửa mọi lúc, mọi nơi. Lăn xả trên sân, băm bổ lao về phía trọng tài, ghì lấy cổ Paul hôn như người tình 1001 ngày xa nhau gặp lại trong phút giây chiến thắng. Hay như khi ăn mừng một cách đầy khiêu khích sau bàn thắng ở phút cuối của Rio vào lưới Liverpool và nhận án phạt 5000 Uero từ FA. Dĩ nhiên không một chút hối hận:

Tôi tin đó là một quyết định (xử phạt) tệ hại. Không phải cho riêng tôi mà cho mọi cầu thủ. Không cảm xúc, không đam mê, không tinh thần, thì khác gì một con robot. Tôi muốn hỏi các quan chức: ở chỗ quái nào thì bóng đá thực sự (được ăn mừng bàn thắng) mới được diễn ra?

Gặp lại Peter trong màu áo Man City ở derby 2002, Gary là tảng băng trơ lạnh, trong mắt Neville bạn đã chết khi rời United. Anh chỉ trích thậm tệ Tevez vì những phát ngôn không đẹp về MU. Anh bộc lộ không ngần ngại sự thù địch với Liverpool.

Người ta chỉ trích, nhạo báng, chế giễu anh, vì những phát ngôn gai góc như vậy, nhưng anh chả quan tâm có ai đồng ý hay không. Mọi thứ rạch ròi được chia làm hai, United và phần còn lại, mà anh thì chỉ quan tâm đến United. Hồng cầu của anh, tôi đã thấy, có sừng và cây đinh ba.

Ảnh: guardian.

Ảnh: Guardian

Nếu bạn chống lại United, bạn có 1 kẻ thù khác là Gary Neville. Nếu cả thế giới chống lại United, Neville sẽ trở thành khủng bố. FA đã nếm trải cảm giác này khi mà Neville cầm đầu phong trào đinh công phản đối sau khi cấm thi đấu 8 tháng đối với Rio được thực thi.

Trước trận đầu vòng loại Euro 2004 diễn ra tại Istanbul, vị giám đốc truyền thông Paul Barber đến và cố gắng thuyết phục nhưng cuối cùng lại bị hạ gục bởi những cảm xúc mãnh liệt. “Không Rio, không thi đấu” – đó là thông điệp của Gary.

Trong bộ truyện đình đám One Piece của tác giả người Nhật Oda, có một truyền thuyết kể về linh hồn của những con tàu. Khi một con tàu được thủy thủ đoàn yêu thương, gắn bó, người ta sẽ thấy hiện thân của con tàu cổ sửa sang lại chính mình để tiếp tục ra biển. Đó là một chú bé với cây búa trên tay.

Khi Luffy cùng băng hải tặc Mũ Rơm bị Hải Quân vây kín không lối thoát trên cầu Do Dự trong trận chiến ở trụ sở CP9, một tiếng nói cất lên “hãy nhảy xuống biển!”. Đó là tiếng của con tàu Mery, trước đó nó đã bị gãy đôi vỡ nát, nhưng đã tự sửa lại và đến đón thủy thủ của mình.

Mỗi một đội bóng có lẽ cũng như vậy, cũng có linh hồn và tính cách, cũng yêu, cũng ghét, cũng hận thù. Nếu chỉ duy nhất một đội bóng có điều đó, chắc chắn đó là United, và hóa thân của United chính là Gary Neville, ngay cả khi anh không còn thi đấu. Đó là lý do người ta gọi anh là Red Nev, hay Mr United.

Anh dạy cho chúng tôi bài học về cuộc sống, phải dám yêu, dám hận, dám ngạo nghễ đứng lên đáp trả, dám tự hào, kiêu hãnh với tình yêu của mình. Một ngày là Quỷ Đỏ, suốt đời là Quỷ Đỏ, với anh, chúng tôi chẳng có gì tiếc nuối, vì chúng tôi biết rằng mãi mãi có anh.

Vang vọng đâu đây câu hát:

See I will always love the Reds so much. We are the team nobody else can touch. United, i love them. They’re the only team, i like. The other ones are shite and now I’m gunna tell you how I feel …

… Fuck all you Scousers ’cause Manchester rule.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^