Chào anh, Iker Casillas

bởi 4231.vn ·

Tổng hợp hai đoạn chi chép cảm xúc ngắn của cây viết Dũng Lê và Thịnh Joey, một người bạn của 4231.

Thịnh Joey: “Iker không xứng đáng có một cái kết buồn”

Iker Casillas - Tây Ban Nha Ảnh: The Guardian

Ảnh: The Guardian

Sau cùng thì cuộc sống này cũng chỉ là một sự chia ly. Nhưng điều đau đớn nhất chính là không kịp nói lời tạm biệt.

– Yann Martel

Trận chung kết Champions League đầu tiên tôi xem là giữa Real Madrid C.F. với Bayer Leverkusen năm 2002. Giờ đây nhắc về trận đấu ấy, chắc chắn ấn tượng đầu tiên của người ta là cú volley thần sầu của Zinedine Zidane. Nhưng năm ấy liệu Madrid có dịp ăn mừng chức vô địch Châu Âu lần thứ 9 hay không , nếu chàng thủ môn trẻ vào sân từ băng ghế dự bị không thực hiện ba pha cản phá xuất thần trong hơn chục phút cuối?

Iker Casillas bước ra ánh sáng với rất nhiều may mắn, khi hết Cesar Sanchez chấn thương ở cấp CLB cho tới Santiago Canizares lỡ hẹn World Cup bởi… đánh rơi lọ thuốc cạo râu vào chân. Nhưng anh được ở lại bởi tài năng của mình, trở thành người gác đền của hai kỷ nguyên Galacticos và khi Tây Ban Nha xưng hùng xưng bá. Sự nghiệp Iker đầy hiển hách, nhưng cũng không ít đắng cay. Như khi anh bật khóc sau khi Real bị Liverpool đánh bại 4 bàn không gỡ, hay ở kỳ World Cup vừa qua trở thành nạn nhân của một Arjen Robben mà anh từng biến thành tội đồ 4 năm trước…

Với những người đã xem Real Madrid trong hơn một thập niên qua, Iker Casillas là Real Madrid và ngược lại. Anh đã trải qua những tháng ngày đen tối nhất và cũng vinh quang nhất trong màu áo trắng này. Màu áo ấy thấm đẫm những giọt mồ hôi, những bùn đất khi anh lăn xả và cứu những tình huống tưởng như đã thua mười mươi.

Dù cho không còn giữ được phong độ trong 2 mùa giải trở lại, song Iker không xứng đáng có 1 cái kết buồn thế này ở Bernabeu, khi anh chưa thể có 1 lời chia tay với cổ động viên trong vinh quang ngọt ngào như Xavi mùa giải qua với Barcelona. Nhưng bóng đá thời buổi hiện đại nghiệt ngã là vậy đấy… Xin chúc anh thành công ở miền đất mới, “thánh” Iker!

Dũng Lê: Thánh Iker và “legacy”

iker casillas Ảnh: ESPNFC

Ảnh: ESPNFC

Legacy (“di sản”).

Đọc được ở đâu đó rằng một con người sẽ có những lúc cảm thấy mình đứng giữa ngã ba, ngã tư đường. Rằng ngả nào cũng dẫn đến những câu chuyện mới, những điều lớn lao mới mà họ có thể làm được. Nhưng con người chứ không phải Naga Siren. Họ không thể phân thân để đi tất cả những con đường ấy mà phải chọn một.

Từ cảm giác có thể làm tất cả, họ chuyển sang làm một thứ duy nhất như đã chọn. Lẽ dĩ nhiên có những người cũng đã chọn con đường giống họ. Khi ấy, con người ta – và đặc biệt là lũ đàn ông – sẽ muốn tạo ra legacy, một thứ tiếng thơm muôn đời, thay vì chỉ đơn giản là “làm thứ mình đã chọn”.

Lũ đàn ông thường ít khi khóc một cách dễ dàng, vì cảm xúc đôi khi rất cân bằng. Có những giọt nước mắt của vinh quang, có những giọt nước mắt buồn tủi.

Với Iker Casillas, mình đã từng thấy gã này khóc một cách hạnh phúc khi chinh phục đủ mọi vinh quang. Nhưng khóc trong một buổi họp báo mà không nghĩ ra nổi lý do vui vẻ nào thì chưa.

Nhìn cảnh đấy mình nghĩ sẽ có những tâm lý tiêu cực diễn ra trong đám đông. Đổ tội chẳng hạn. Rồi người thích Casillas sẽ đổ tội cho Florentino Perez, cho CLB – như hồi Raul Gonzalez phải đi. Hoặc như Bastian Schweinsteiger quyết định đi thì Pep Guardiola bị chửi. Hoặc Steven Gerrard đi thì Brendan Rodgers bị chửi. Kiểu kiểu thế.

Mình thì chỉ nghĩ là, người đàn ông nhỏ nước mắt đáng thương kia, hắn ta thật là hùng vĩ. Giá trị của một thằng đàn ông để lại sau cùng vẫn nên là một cái legacy.

Thế hệ này qua thì có thế hệ khác. Sóng lớp sau xô lớp trước. Chỉ là người ta sẽ nhắc đến anh với cái legacy mà thôi.

Cám ơn Thánh Iker, thật là một chặng đường dài. Anh và Raul mãi mãi là Real Madrid trong tôi.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
4231.vn
180 bài viết
“”
Phát bóng lên ^