Chỉ đến khi ta để người ra đi…

bởi Nam ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Có những tình cảm chỉ khi người ra đi bạn mới nhận ra được nó.

Van Persie đang hoàn tất những bước cuối cùng để gia nhập Fenerbahce, kết thúc mối lương duyên 3 năm với Manchester United, kết thúc một cuộc hành trình vui có buồn có và kết thúc một trong những cuộc tình oan trái nhất lịch sử giải Ngoại hạng Anh.

Ngày 17 tháng 8 năm 2012, Van Persie cầm trên tay chiếc áo số 20 nở một nụ cười tươi cạnh Sir Alex. Ngày hôm đó, nhiều fan của Manchester United không coi đó như một vụ chuyển nhượng đơn thuần. Cảm giác sung sướng khi đương kim Vua phá lưới của giải đấu gia nhập đội bóng mình yêu thích, một trong những tiền đạo đẳng cấp nhất thế giới đã đến để lĩnh xướng hàng công ở nhà hát của những giấc mơ nhưng còn hơn cả thế…

Cảm giác thật hả hê khi đến lớp và cười vào mặt thằng bạn fan Arsenal rằng “Đội trưởng, chân sút chủ lực, linh hồn của chúng mày kìa”. Một bản hợp đồng với nhiều CĐV của Quỷ đỏ, là minh chứng sức hút của Man United, tham vọng, sự “vô đối”, và tất nhiên, hả hê trên nỗi buồn của Goonner và cả nỗi lòng của van Persie.

Van Persie ngày ra mắt Man Utd (Ảnh: Getty)

Van Persie ngày ra mắt Man Utd (Ảnh: Getty)

Nhưng…

Mấy ai hiểu rằng hẳn là anh đã phải rất khó khăn khi quyết dứt áo ra đi, bỏ lại nơi đã gây dựng tên tuổi cho mình, bỏ lại những cổ động viên yêu quý đã từng coi anh là tất cả và hiểu nỗi tủi nhục đến thế nào khi những con người ấy giờ đây rè bỉu, chửi rủa anh là kẻ phản bội kẻ tham tiền. Nhưng duyên nợ với Arsenal dương như không dễ để dứt bỏ, ngay ở mùa giải đầu tiên người cựu đội trưởng đã ghi bàn ở cả 2 lượt trận. Đương nhiên anh không ăn mừng và như kịch bản được dự báo trước, không ít CĐV Arsenal đã không thể chấp nhận việc không ăn mừng ấy vì cho rằng nó thật là “giả tạo”.

Nếu như 2 bàn thắng ở mùa giải 2012/2013 như những cú đấm vỗ mặt vào những CĐV của Pháo Thủ thì nhát đâm chí mạng thực sự xuất hiện ở mùa giải sau đó. Old Trafford ngày 11 tháng 11 năm 2013, United đang có một khởi đầu ngèo nàn cùng Moyes gặp Arsenal khi đó đang bay cao ở ngôi đầu bảng. Van Persie ghi bàn thắng duy nhất giúp Man Utd chiến thắng nhưng như thế cũng sẽ chưa có gì để nói nếu như Van Persie không ăn mừng ăn mừng một cách cuồng nhiệt, hoang dại.

Những cuộc tranh cãi nổ ra giữa fan Man Utd, fan Arsenal và cả những fan đội X, Y, Z… khác nữa. CĐV ManUtd khi đó đương nhiên sẽ đứng về phía anh bảo vệ cho anh, nhưng giờ nghĩ lại, khi đó phải chăng cũng có không ít CĐV Man Utd không hẳn tranh cãi là để bảo vệ anh, mà chỉ cố để khẳng định rằng fan Arsenal là những kẻ vô ơn.

Và những cuộc tranh cãi cứ dài mãi như vậy và người buồn nhất có lẽ không ai khác chính là van Persie.

Anh ăn mừng như phát cuồng khi ghi bàn vào lưới đội bóng cũ Arsenal (Ảnh: Getty)

Anh ăn mừng như phát cuồng khi ghi bàn vào lưới đội bóng cũ Arsenal (Ảnh: Getty)

Điều mà Van Persie không ngờ đến nhất khi đến MU không phải là cách phả ứng của fan Arsenal mà chính là quyết định về hưu của Sir Alex. Nếu sự nghiệp của Van Persie là một chặng đua dài thì anh đã gặp phải 2 khúc cua quá gần nhau. Triều đại “đáng quên” của David Moyes bắt đầu cũng là lúc đánh dấu sự đi xuống về mặt phong độ của Van Persie. Số bàn thắng giảm dần qua mỗi mùa giải còn số lần chấn thương thì tăng lên. Van Persie dần đánh mất mình và cũng dần đánh mất niềm tin người hâm mộ.

Chuỗi trận thăng hoa nhất dưới thời Van Gaal cũng là lúc Persie xuất hiện trong bệnh viện hoặc trên khán đài. Thật phũ phàng nhưng phải thừa nhận rằng không ít cổ động viên của Man Utd, trong đó có tôi đã không còn mong muốn Van Persie xuất hiện nữa, mà muốn thấy một Falcao mạnh mẽ hay một Wilson trẻ trung hơn. Chúng tôi dành cho anh những lời trách cứ như những kẻ vô ơn mà quên hết rằng anh đã đánh đổi những gì để được khoác lên mình chiếc áo của Manchester United.

Cũng đã biết rằng ngày anh đi không còn xa, nhưng khoảnh khắc biết Van Persie sẽ ra đi chợt cảm thấy chạnh lòng và hụt hẫng vô cùng. 10 mùa giải 144 bàn thắng ở giải Ngoại hạng, là một trong hai người đoạt được danh hiệu Vua phá lưới ở hai mùa giải liên tiếp với hai câu lạc bộ khác nhau. Tưởng như những con số ấy là đủ để khiến anh ngẩng cao đầu đi rời khỏi xứ sở Sương mù, nhưng không. Mai kia khi anh ra đi, sẽ là sự ra đi không kèn trống, và sẽ không có những cổ động viên u sầu…

Và Van Persie ra đi, không kèn không trống (Ảnh: Manchester Evening News)

Và Van Persie ra đi, không kèn không trống (Ảnh: Manchester Evening News)

Anh gắn bó với Manchester United chưa đủ lâu, còn CĐV Arsenal có lẽ sẽ chẳng còn muốn nhớ đến anh nữa. Vậy là sau cả chục năm chinh chiến, người ta vẫn không biết đâu mới là nhà và thực sự trái tim đặt ở đâu.

Chỉ đến khi ta để người ra đi, ta mới biết ta yêu người đến thế nào.

Ngày mai anh đi nhưng dấu ấn của anh sẽ còn đây mãi. CĐV Man Utd sẽ không thể quên số 20 và chức vô địch đậm mùi Persie, không quên cú hat-trick không tưởng vào lưới Aston Villa, hay cách anh đưa United vào Tứ kết Champions League bằng 3 bàn thắng vào lưới Olympiakos và màn ăn mừng cuồng nhiệt khi ghi bàn vào lưới Arsenal.

Tôi không biết các CĐV Arsenal cảm thấy sao, nhưng với tôi thì dù muộn màng, tôi vẫn muốn nói rằng anh đã và mãi là một Quỷ đỏ đích thực trong tôi.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Nam
4 bài viết
“”
Phát bóng lên ^