Carlo Ancelotti: Bảy nguyên tắc làm nên một huấn luyện viên xuất chúng

bởi 4231.vn ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

*Lược dịch từ bài viết gốc của nhà báo Simon Kuper trên leadersinsport.com*

Đừng nghĩ rằng là một cầu thủ tốt đồng nghĩa với việc sau này nghiễm nhiên cũng sẽ là một huấn luyện viên tốt!

Tiền vệ trung tâm Carlo Ancelotti từng là đầu não trong lối chơi của “il grande Milan” (Milan vĩ đại) giành ngôi vô địch European Cup hai mùa giải 1989 và 1990. Trong sự nghiệp cầm quân, chắc hẳn vị chiến lược gia người Italia này đã phải nhờ đến kinh nghiệm thời còn theo nghiệp quần đùi áo số. Lấy ví dụ như việc ông không bao giờ giải thích với các cầu thủ của mình lí do tại sao ông cất họ trên băng ghế dự bị, trừ khi có ai đó hỏi thẳng. Carlo nhớ lại hồi còn chơi bóng, khi ông phải ngồi dự bị:

Huấn luyện viên lại gần tôi và bảo: ‘Cậu cần phải tập trung!’. Rồi khi ông ta quay mặt đi, tôi nói: ‘ụ oẹ, tôi muốn được ra sân.’

Nói với nhau những điều như vậy đúng là chẳng giải quyết được vấn đề gì cả.

Tuy nhiên, ông nói thêm:

Quan trọng là kinh nghiệm thời còn là một cầu thủ có thể giúp bạn trong một trường hợp duy nhất: Tôi có thể hiểu được suy nghĩ của các học trò. Nhưng bạn vẫn phải học cách để trở thành một huấn luyện viên.

Nói một cách dễ hiểu theo người thầy năm xưa của Carlo ở Milan, Arrigo Sacchi thì: một chú ngựa tốt không tự động tạo nên một tay đua cừ.

Ancelotti trong màu áo "Il grande Milan" (Ảnh: dailymail)

Ancelotti trong màu áo “Il grande Milan” (Ảnh: dailymail)

Tìm cách giải quyết sức ép căng thẳng cho bản thân và cả cho các cầu thủ của mình

Khi huấn luyện viên người Italia này còn dẫn dắt đội bóng tí hon Reggianna năm 1995, áp lực đè nặng trên vai ông:

Tôi từng nói vào cuối năm đầu tiên sau khi nhậm chức rằng, tôi làm công việc này ba hay bốn năm thôi, sau đó tôi sẽ dành thời gian để đi nghỉ.

Quên đi những câu nói năm xưa, ông trích lời của vị chiến lược gia kì cựu người Thuỵ Điển từng dẫn dắt ông thời còn ở Roma, Nils Liedholm:

Không tính những lúc phải chỉ đạo trong trận đấu thì huấn luyện viên là nghề số một trên thế giới.

Thế nhưng, Carlo đã trở thành một huấn luyện viên làm việc rất thoải mái khi ông không còn cảm thấy đau tim khi chứng kiến các học trò của mình thi đấu nữa. Vị chiến lược gia sinh năm 1959 lí giải, khi đội bóng của ông thất bại, ông sẽ phân tích những phương pháp của mình một cách có hệ thống. Nếu sau đó ông kết luận được rằng các học trò đã thi đấu theo đúng chỉ thị ông đã đề ra thì thất bại đó cũng chẳng thay đổi được gì.

Nói một cách ngắn gọn thì Carlo tập trung vào quá trình hơn là kết quả chung cuộc. Thậm chí, sau trận thua sốc của Milan trước Liverpool trên loạt sút penalty sau khi đã dẫn đối thủ đến 3-0 chỉ trong hiệp một ở Istanbul năm 2005, ông còn bị phát hiện khi đang trò chuyện vui vẻ với mọi người xung quanh trong quán bar ở khách sạn vào đêm muộn. Ông không quá bận tâm về thất bại đó khi cho rằng các cầu thủ của mình đã chơi tốt trong trận đấu đó. Huấn luyện viên người Italia giải thích:

Tôi tập trung vào công việc của mình và công việc này chẳng ảnh hưởng gì đến những thứ diễn ra xung quanh tôi. Tôi không quá thất vọng khi kết quả không được như ý muốn cũng như không quá vui vẻ khi kết quả có lợi cho mình. Tôi không cho là có quá nhiều sức ép đặt nặng trên vai tôi, bởi lẽ tôi yêu cái nghề này. Tôi nghĩ áp lực trong nghiệp huấn luyện là chuyện bình thường.

Dù vậy, Carlo cũng trích lời một người Italia từng nói:

Bóng đá là thứ quan trọng nhất trong những điều kém quan trọng trên thế giới.

Carlo Ancelotti là người nổi tiếng lạc quan (Ảnh: UEFA)

Carlo Ancelotti là người nổi tiếng lạc quan (Ảnh: UEFA)

Mike Forde, giám đốc điều hành của Chelsea khi Carlo còn làm huấn luyện viên tại đây giai đoạn 2009-2011 nói rằng Carlo không tự mình làm tình hình trở nên căng thẳng. Không những không thể hiện ra bên ngoài những sức ép mà mình đang phải chịu, vị huấn luyện viên này còn giúp những người khác tránh khỏi áp lực. Mọi người thường nghĩ rằng việc của một huấn luyện viên là phải thúc đẩy các cầu thủ, nhưng Carlo hiểu rằng điều mình cần làm chỉ là giúp các học trò thật bình tĩnh. Trước mỗi trận đấu, ông sẽ luôn kể chuyện cười trong phòng thay đồ để giúp các cầu thủ của mình có trạng thái tâm lí tốt nhất trước khi bước ra sân.

Phải biết thích ứng với các nền văn hoá khác nhau

Nhiều huấn luyện viên luôn bảo thủ với phương pháp của mình, nhưng mỗi khi đến cầm quân tại một đất nước mới, Carlo luôn nhận thấy những sự khác biệt nhỏ:

Ở Anh nói chung, các đội bóng thường có ít các kĩ năng chiến thuật phòng ngự. Ở Pháp, các câu lạc bộ hay chơi bóng một cách mạnh mẽ và thiên về thể hình, bởi có rất nhiều cầu thủ châu Phi thi đấu tại đây. Còn ở Tây Ban Nha, họ coi chơi bóng là niềm vui. Chính vì vậy, bạn phải điều chỉnh các phương pháp huấn luyện sao cho phù hợp với từng sự khác biệt ấy.

Huấn luyện viên không cần phải đưa ra quyết định như một tên độc tài

Dù cho đó là một điều thường thấy trong thế giới bóng đá hiện đại, Carlo tin rằng mỗi người huấn luyện viên cần tìm ra cho mình một phong cách huấn luyện riêng phù hợp với tính cách của bản thân. Bản chất con người vị chiến lược gia người Italia này là một người ủng hộ chế độ dân chủ.

Tôi hoàn toàn có thể đưa ra quyết định bắt cả đội tập luyện từ lúc sáu giờ sáng hoặc mười một giờ đêm, nhưng tôi không phải là người thích áp đặt. Việc của tôi là phải giúp các học trò của mình nhận ra được công việc của họ phải làm gì, điều đó mới gọi là khó.

Bởi vậy, Carlo luôn coi các học trò của mình như những người đã trưởng thành. Nhưng đôi lúc điều này lại bị phản tác dụng. Các đội bóng thường trải thảm chào đón vị chiến lược gia này do bị thuyết phục trước cách cầm quân của ông, nhưng khi đội bóng không có được kết quả tốt, họ lại quy trách nhiệm cho Carlo do quá mềm dẻo với các cầu thủ.

Nhiều người xem nguyên nhân thất bại của Ancelotti tại Chelsea là vì "quá mềm mỏng" (Ảnh: Dailymail)

Nhiều người xem nguyên nhân thất bại của Ancelotti tại Chelsea là vì “quá mềm mỏng” (Ảnh: Dailymail)

Tuy nhiên, cựu huấn luyện viên Milan cho rằng, nếu có thể giúp các cầu thủ nhất trí và đồng lòng với bản kế hoạch mình đã đề ra, chứ không phải bằng cách áp đặt lên họ, thì kể từ lần sau các cầu thủ sẽ tự nhiên răm rắp nghe theo. Vì vậy ông luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm với các học trò của mình. Lấy ví dụ như trước trận chung kết FA Cup năm 2010, Chelsea đụng độ Portsmouth, ông cho phép mười một cầu thủ đá chính tự quyết định chiến thuật sẽ thi đấu. Carletto nhớ lại:

Mọi người chỉ nói đúng một điều. Chẳng hạn, thủ thành Petr Cech nói, ‘Các cậu cần phải kiểm soát được bên phần sân nhà để tránh các đợt phản công từ đội bạn.’ Mùa giải ấy chúng tôi đã thi đấu 60 trận, và cả 60 lần ấy tôi đều là người đề ra chiến thuật thi đấu. Do đó, tôi nghĩ các học trò của mình hiểu rõ được việc mình cần phải chơi bóng như thế nào.

Vậy nhưng tại sao phải đưa ra một quyết định mạo hiểm như vậy trước một trận cầu mang tính chất quan trọng như thế?

Tôi dám chắc là các cầu thủ sẽ tuân theo chiến thuật ấy, bởi lẽ chính họ là những người đã đề ra nó cơ mà. Đôi khi tôi là người nghĩ ra chiến thuật, nhưng bạn sẽ không thể biết rằng liệu các cầu thủ của mình có thực sự hiểu cách vận hành của nó hay không. Thỉnh thoảng tôi hay đùa với các học trò:

– Các cậu đã nắm rõ chiến thuật chưa?

– Đã rõ!

– Làm ơn nói lại lần nữa được không thưa sếp!

Chung cuộc, Chelsea đánh bại Portsmouth với tỉ số 1-0 để kết thúc mùa giải với cú đúp danh hiệu vô địch Premier League lẫn FA Cup.

Cầu thủ đẳng cấp nhất sẽ làm gương cho những người còn lại

Khi Carlo nhậm chức huấn luyện viên trưởng của Paris Saint-Germain năm 2011, ông được dẫn dắt một câu lạc bộ kém tiếng hơn so với hai đội bóng cũ của mình là Milan và Chelsea. Buổi đầu tiên, cả đội PSG được chia thành các nhóm với từng vùng miền khác nhau. Ông nói:

Chúng tôi có nhóm các cầu thủ Nam Mỹ, nhóm các cầu thủ người Pháp và nhóm những người có quốc tịch Italia. Quan hệ tốt được với nhau không phải chuyện dễ. Các cầu thủ Nam Mỹ thích chơi bóng cùng nhau. Nhóm các cầu thủ Italia cũng vậy. Toàn đội chưa cùng nhau hướng tới cái đích vinh quang cuối cùng. Thông thường các buổi tập bắt đầu lúc mười một giờ trưa. Các cầu thủ hay đến từ 10 giờ 30, tập luyện đến 12 giờ 30, rồi một tiếng sau họ rời khỏi khu tập luyện. Thật khó để có thể thay đổi tư duy ấy và nói với họ rằng: ‘Các cậu phải ở lại đây sau buổi tập, ăn uống một cách hợp lí, rồi nghỉ ngơi.’ Không ai được phép nghỉ bất kì một ngày nào. Điều quan trọng là chúng tôi có Zlatan Ibrahimovic, cầu thủ tốt nhất trong đội hình với tác phong vô cùng chuyên nghiệp. Anh ấy là tấm gương cho những người khác noi theo trong các buổi tập, bởi cầu thủ người Thuỵ Điển luôn tập trung từ đầu cho tới cuối giờ.

Ibrahimovic và Cristiano Ronaldo là những người có tác phong rất chuyên nghiệp (Ảnh: FOX Sports)

Ibrahimovic và Cristiano Ronaldo là những người có tác phong rất chuyên nghiệp (Ảnh: FOX Sports)

Tương tự là trường hợp của Cristiano Ronaldo tại Madrid. Cầu thủ người Bồ Đào Nha được biết đến là người đã ngâm mình trong bể tắm nước đá vào lúc năm giờ sáng sau khi trở về từ một trận đấu vòng loại Euro phải làm khách tại nước ngoài, để hồi phục thể lực một cách nhanh nhất có thể. Carletto cho rằng việc huấn luyện các siêu sao thường dễ dàng hơn so với việc huấn luyện “các cầu thủ bình thường”, bởi lẽ, ông nói với sự ngưỡng mộ của mình:

Họ thường chuyên nghiệp hơn so với những người khác. Ronaldo thực sự rất chuyên nghiệp.

Dù có được mua về với giá cao đến mấy thì cầu thủ vẫn chỉ là con người chứ không phải là cái máy

Nhất là khi cầu thủ đó mới chuyển tới thi đấu tại một đất nước xa lạ, anh ấy cần sự giúp đỡ của huấn luyện viên để có thể hoà nhập được với môi trường mới. Carlo nói:

Đó không phải là điều dễ dàng, nhất là với các cầu thủ rời khỏi Anh. Tôi nghĩ tới trường hợp của Ian Rush và Michael Owen.

Ian Rush, tiền đạo từng gắn bó lâu năm với Liverpool, trở về sau một mùa giải tồi tệ trên đất nước Italia đã than phiền:

Đó như một đất nước khác biệt hẳn.

Cũng giống như người đồng nghiệp, Owen chia tay Real Madrid chỉ sau một năm với nỗi nhớ nhà và khẩu vị ở quê hương. Không chỉ có các cầu thủ mang quốc tịch Anh mà kể cả Nicolas Anelka cũng đã có cho mình một trải nghiệm tai hoạ trong mùa bóng 1999/2000 tại đội bóng chủ sân Santiago Bernabeu.

Carletto nhắc tới việc Gareth Bale đang hoà nhập tốt tại Madrid (bài viết được đăng ngày 16/6/2014):

Việc của tôi là phải giúp anh ấy cảm thấy thoải mái ở trên sân cũng như với các đồng đội xung quanh. Bale không gặp quá nhiều vấn đề, bởi cậu ta là một người khiêm nhường chứ không hay đòi hỏi cái gì quá nhiều.

Một điều cũng rất quan trọng là việc cầu thủ người Wales đang “bắt đầu học nói tiếng Tây Ban Nha”.

Cư xử tốt với các cộng sự của mình dù cho họ có làm chức vụ nào đi chăng nữa

Hai mươi năm trước, huấn luyện viên có lẽ là người gần như toàn quyền chỉ đạo đội bóng. Ngày nay, ở một câu lạc bộ như Real, huấn luyện viên trưởng sẽ là người đại diện chịu trách nhiệm cho hàng tá các cộng sự. Đó có thể là những huấn luyện viên thể lực, những người phụ trách công việc phân tích dữ liệu, các bác sĩ, huấn luyện viên thủ môn và còn rất nhiều những người khác trong hệ thống của một đội bóng. Buổi tối trước cuộc nói chuyện này, Carlo đã chiêu đãi khoảng 50 đồng nghiệp tại một nhà hàng Basque có tên là Mesón Txist. Điều đó đã cho thấy vị chiến lược gia sinh năm 1959 này coi trọng và cư xử tốt với những cộng sự của mình đến nhường nào.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
1 bài viết
“”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^