Andrea Pirlo: Liệu tôi có quên anh?

bởi Lê Thị Duy Anh ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Cách đây vài ngày, khi vẫn còn đang thấp thỏm chờ kết quả của kì thi quan trọng nhất đời, tôi chợt nhận được một tin dữ: Andrea Pirlo sắp gia nhập New York City. Và rồi tôi bỏ lại mọi thứ sau lưng, nhường chỗ cho những tiềm thức cứ mồn một ùa về mang theo cái dư vị đậm đà của một li sâm-phanh đậm chất Ý.

Euro 2012, đó là lần đầu tiên tôi gặp anh,để rồi bị chinh phục bởi cái chất lãng mạn đẹp mê hồn của một người nghệ sĩ. Tôi biết đến anh qua những dòng giật tít về quả panenka thần kì của anh trên báo.

Thời đó tôi chưa biết bóng đá là gì ,nhưng chính anh đã dạy cho tôi về cái đẹp trong bóng đá,chỉ bằng một quả panenka. Chính vì vậy,khi chứng kiến Leo Messi hay Công Phượng lặp lại điều đó, điều đầu tiên lóe lên trong đầu tôi vẫn là Pirlo, vẫn là quả panenka năm nào của anh. Kể từ giây phút đó, không phải Messi mà chính anh mới là cầu thủ đầu tiên làm trái tim tôi lạc lối.

Anh không phải mẫu cầu thủ đẹp trai như CR7 hay mẫu thu hút mọi ánh nhìn khi có bóng như Messi, nhưng ở anh vẫn toát lên một điều gì đó thật hấp dẫn khiến người ta không thể rời mắt khỏi mình.

Và tôi chợt nhận ra: Đó chính là đôi mắt của anh. Một đôi mắt Ý đong đầy nỗi buồn của cả một thiên nhiên kỉ. Một đôi mắt già nua làm bạn với những nếp nhăn hai bên gò má nhưng vẫn ánh lên hi vọng một cách diệu kì. Một đôi mắt chất chứa nhiều tâm trạng và mâu thuẫn mà đâu phải chỉ lướt qua một cách hời hợt là ta có thể nhận ra.

andrea pirlo

Ảnh: Goal

Phải đến những năm sau,khi tôi quan sát anh kĩ hơn,tôi mới thực sự nhận ra điều đó. Cũng năm đó, lần đầu tiên tôi chứng kiến anh khóc. Và rồi,những cái rơm rớm sụt sùi của Mario Balloteli, cùng với những giọt nước mắt nhẹ nhàng ôm lấy hai gò má anh cũng làm tôi hoe mắt đỏ.

Tối hôm đó,tôi vui vì “Những chú bò tót màu đỏ” đã thắng, nhưng vẫn còn đọng lại đâu đó một dư vị buồn khó tả cứ ngấm dần vào bầu không khí xung quanh làm tim tôi quặn thắt. Phải chăng đó là giây phút trái tim tôi xiêu lòng trước những chàng trai Azzuri, là lúc tôi không còn cùng chiến tuyến với kẻ vinh quang mà đã bước xuống đứng cùng bục với kẻ chiến bại?

Và đó cũng là lần đầu tiên tôi nhận ra trong bóng đá, thất bại dường như hạnh phúc hơn là chiến thắng. Mãi đến sau này, khi U23 Việt Nam gục ngã trước Myanmar trong trận bán kết Seagames và gần đây nhất là sự tiếc nuối của Argentina khi để vuột mất chức vô địch Copa America, điều đó mới được làm sáng tỏ. Đó là kỉ niệm đầu tiên của chúng ta, giữa một con nhóc và một huyền thoại, giữa một “đứa con nít” và một “lão già” trong thế giới bóng đá, giữa Việt Nam và nước Ý.

Tôi chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh cho đến khi gặp anh – Andrea Pirlo. Đó là một thứ cảm tình kì lạ không giống như cái cách tôi đến với Barcelona. Với Barca, chúng tôi trải qua những thăng trầm. Giận nhau, ghét nhau để rồi lại yêu nhau – đó là cả một quá trình.

Còn với anh, tôi gặp anh và yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.Tôi tìm thấy hình bóng của chính mình trong những con người mang áo Barca, nhưng tôi lại không thể ”copy” dù chỉ một phần trăm cái chất lãng tử hào hoa của anh vào trong con người mình.

Chính vì vậy mà tôi với Barca là hơn cả một nhịp đập chung của con tim, còn với anh, tôi thích được đứng ngoài và chiêm ngưỡng cái chất Ý từ xa hơn. Điều đó làm anh thêm bí ẩn và quyến rũ trong mắt tôi hơn.

Ảnh: Euro

Ảnh: Euro

Tôi yêu Barca đâu chỉ vì tôi yêu một mình Messi, mà đó là sự gắn bó với cả một câu lạc bộ đúng như thương hiệu “Més que un club” (Hơn cả một CLB). Nhưng với anh, tôi sẵn sàng vì một mình anh mà yêu quý cả một Juventus với lối đá phòng ngự đến thực dụng – lối chơi mà tôi chẳng ưa chút nào.

Thật kì lạ làm sao! Tôi có thể vì anh mà đi ngược lại với triết lí bóng đá đẹp của chính mình bởi tôi biết chính Juve là nơi đã cưu mang anh khi anh lạc lõng rời San Siro trong cái ngày mà người ta nghĩ anh đã qua bên kia sườn dốc của sự nghiệp.

Vì vậy,tình cảm của tôi với Juve chỉ gói trọn trong hai chữ “biết ơn”. Nhưng rồi sau này, khi sân  Juventus Stadium vắng bóng anh, không biết liệu tôi còn yêu quý Juve như những ngày còn có anh hay không. Tôi nghĩ câu trả lời vẫn là có đấy Andrea, bởi vì ở Juve vẫn còn đó một người làm tôi nhớ đến anh: Gianluigi Buffon.

Sau khi trải qua một mùa giải thần kì đến kì lạ cùng với Barca, cuối cùng chúng tôi cũng cán đích ở trận chung kết Champion League. Một trận đấu nữa thôi là chúng tôi sẽ thay đổi lịch sử để trở thành đội bóng châu Âu đầu tiên giành hai cú ăn ba.

Bên cạnh những lo lắng hồi hộp như những culé khác,càng đến gần trận chung kết, tim tôi càng đập nhanh bởi tôi biết tôi sắp phải chạm trán anh – Andrea. Một lần nữa, chúng ta lại đứng hai bên bờ chiến tuyến, Pirlo nhỉ?

Ảnh: Getty Images

Ảnh: Getty Images

Biết làm sao được khi trái tim tôi đã lỡ nhuốm màu đỏ xanh, đã lỡ khắc ghi lên tim mình dòng chữ Barcelona, đã lỡ thấm nhuần dòng máu của một culé? Tôi yêu anh, nhưng biết làm sao được, tôi yêu Barca hơn anh rất nhiều.

Và rồi khi Neymar xâu kim Buffon để nâng tỉ số lên 3-1,qua đó đập tan mọi hi vọng chiến thắng của Juve,tôi khóc. Tôi khóc đầu tiên là bởi Barca của tôi đã thắng, đã hoàn thành mộng ăn ba sau những năm dài tay trắng danh hiệu.

Nhưng rồi khi nước mắt anh một lần nữa rơi, tôi nhận ra trong những giọt nước mắt mình đâu đó có vị mặn chát của của kẻ chiến bại, đâu đó có những hồi ức buồn đêm Euro 2012 ùa về, để rồi khi rơi xuống, nó vỡ tan ra và thấm dần vào bãi cỏ Berlin, chờ một ngày tôi đến “ngâm” mình trong cỏ để nó lại ngấm dần vào trong tôi.

Andrea Pirlo,người luôn làm cho những chiến thắng của tôi trở nên không trọn vẹn nhưng là người làm tôi yêu bóng đá hơn bao giờ hết.Nếu như phải cần đến cả một tập thể Barca mới mang lại cho tôi những xúc cảm đặc biệt đầu tiên với trái bóng tròn thì chỉ mình anh,chỉ một cái tên Pirlo thôi ,đã nuôi dưỡng và làm tình yêu đó lớn dần trong tôi từ bao giờ.

Một kì Euro nữa lại tới. Lần này tôi quyết tâm đặt trọn niềm tin của chính mình vào tuyển Italia, bởi tôi muốn được một lần được đứng chung chiến tuyến với anh, Andrea. Tôi muốn là một cổ động viên của Pirlo theo đúng nghĩa: cùng chung một khát khao, cùng chung một nhịp đập, cùng hòa vào một màu áo thiên thanh, cùng tận hưởng chất lãng mạn hào hoa đầy bất ngờ của đất nước hình chiếc ủng.

Nhưng đúng như một cây viết mà tôi biết từng nói: “Bóng đá là đời và đời là thế”. Vâng, bóng đá thật nghiệt ngã. Lúc tôi đang chìm đắm vào men say của giấc mộng sắp được trở thành một tifosi, nước Mỹ đến và đưa anh đi.

Anh rời nước Ý trong sự nuối tiếc của các Juventini để đầu quân cho New York City với mong muốn được gắn bó dài lâu hơn với bóng đá trong vai trò của một cầu thủ.

Tôi hiểu điều đó, Andrea ạ! Anh ra đi vì không muốn gánh nặng tuổi tác của mình đè nặng lên vai “Lão bà”. Anh ra đi như một cách để trao nhiều cơ hội hơn cho các mầm non Juve. Anh ra đi để những người yêu bóng đá thêm yêu quý anh hơn. Và anh ra đi để trở về trong ánh hào quang của một huấn luyện viên xuất sắc nhất thế giới.

Tôi sẽ chờ ngày đó, Andrea ạ! Tôi vẫn sẽ giữ những cảm xúc nguyên thủy nhất về bóng đá để chờ đến ngày thấy anh và Xavi trên băng ghế huấn luyện. Và ngày đó sẽ gần thôi,gần thôi…

Điều tôi băn khoăn nhất khi đặt bút viết những dòng này có lẽ là làm sao để văn phong của mình hợp với cái chất lãng mạn trong con người anh. Mỗi lần tôi viết về Barca là mỗi lần tôi tâm sự với “vợ” của mình nên có chút gì đó “khùng khùng điên điên” như Jurgen Klopp với Borussia Dortmund.

Bởi vậy mà trở ngại lớn nhất chính là phải chuyển đổi trạng thái của bản thân, từ một “nhà báo” hài hước pha lẫn chất thép của một chiến binh, sang một cây bút nghệ sĩ đích thực. Và tôi nghĩ có lẽ mình đã làm được.

Trước khi cho ra lò bài viết này, tôi đã phải đọc rất nhiều bài viết của những cây bút chuyên nghiệp về anh để chọn ra cho riêng mình một ngôn ngữ, một văn phong, một vài hình ảnh phù hợp nhất với con người anh.

Đó cũng là cách, có lẽ là duy nhất, để tôi ngã chiếc mũ của mình và quỳ xuống tôn thờ một huyền thoại. Có lẽ anh sẽ không bao giờ đọc được những trang viết này của tôi. Nhưng anh đừng lo, điều đó không làm anh hết vĩ đại trong suy nghĩ của tôi và cũng sẽ không bao giờ khiến tôi hết yêu anh đâu, Pirlo ạ!

Nếu như bóng đá thật dễ dàng sản sinh ra những thiên tài như Messi hay những ảo thuật gia điệu nghệ như Ronaldinho thì chắc phải còn lâu lắm tôi mới lại được chứng kiến một nghệ sĩ sân cỏ như Pirlo.

Nếu như Ronaldo hay Zinedine Zidane sinh ra để trở thành những nốt cao trong bản hòa âm vĩ đại của bóng đá thì thật may mắn khi thế giới của môn thể thao vua vẫn còn đó những nốt trầm lặng lẽ như Pirlo, để đôi khi người ta mệt mỏi với nhịp độ hối hả của trận đấu, họ vẫn còn những chốn bình yên như anh để trở về nghỉ ngơi và tận hưởng “cuộc chiến” theo một cách dễ dàng hơn.

Cảm ơn bóng đá vì đã mang Pirlo đến với cuộc sống này, để những ai chưa biết bóng đá là gì sau này sẽ biết và yêu nó, để bóng đá vẫn là một sự hòa hợp giữa cái đẹp của nghệ sĩ và đấu sĩ, và cuối cùng là đi đến cái đích của bóng đá: mang lại cái đẹp cho cuộc đời.

Anh đi rồi, liệu tôi có quên anh không? Không. Câu trả lời vẫn luôn là như vậy, như cái cách tôi đến với anh, chân thành và tôn trọng.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Lê Thị Duy Anh
1 bài viết
“”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^