Robin van Persie – Viết cho câu chuyện tình yêu

Vào những ngày hè của tháng Bảy, khi mà Manchester United đang trải qua một mùa chuyển nhượng đầy ấn tượng với những tân binh mới thì ở một góc quen thuộc trong phòng thay đồ, số 20 ấy đang lặng lẽ thu vén vật dụng cá nhân.

Người đến ắt phải có kẻ ra đi. Những bản hợp đồng chất lượng mang lại niềm vui và sự kì vọng cho cổ động viên United, nhưng chắc hẳn khi chứng kiến sự ra đi của anh – con người đã giành được rất nhiều niềm tin và hi vọng, với bao khoảnh khắc cùng nhau cũng đủ làm nhói đau con tim.

Tôi là người yêu thích sự cũ kỹ, những gì từng thuộc về United từ con người, đội bóng… luôn được bảo quản, cất giữ một cách tốt nhất để luôn nhắc nhở rằng hãy trân trọng những gì mình đang có, bởi khi mất đi bạn mãi mãi không thể nào tìm lại.

Những bài báo về anh, những khoảnh khắc về anh. Nhật kí của ngày hôm qua giống như một cuốn phim quay chậm. Để khi nhìn lại, người ta sẽ vẽ lên một câu chuyện tình yêu, một câu chuyện tình yêu mang tên Robin van Persie.

Ảnh: Getty Images

Ảnh: Getty Images

Tình yêu là một điều gì đó thiêng liêng mà con người ta không thể chứng minh được rằng tại sao lại yêu và yêu nhiều đến vậy. Tình yêu có thể là một hạnh phúc bền lâu vẹn toàn, và cũng có thể bùng lên thành hận thù khi tình yêu ấy quá lớn và không còn chung một hướng, tức giận đã khỏa lấp đi tất cả, hay cũng có thể như một cơn gió mát thổi qua nhẹ qua trong cuộc đời mỗi người.

Mùa cuối ở Arsenal, Persie là ai? Bạn biết nhân vật Robin trong bộ truyện tranh siêu phẩm Batman & Robin chứ? Tôi có quen một người bạn là một Gooner đích thực và rất thích đọc truyện tranh. Mỗi buổi học trên lớp, anh ta luôn kể cho tôi về nhân vật Robin thần tượng này. Điều đặc biệt khiến anh ta tự hào hơn, khi Robin không chỉ là một nhân vật giả tưởng với anh mà còn có thật ngoài đời. Đó chính là Robin van Persie, một thần tượng, một người anh hùng đích thực, và cũng chính là lòng kiêu hãnh của các pháo thủ.

Ngày anh đặt chân tới Old Trafford đã gây nên một cơn phẫn nộ cực độ cho đội bóng thành London. Khi lòng kiêu hãnh bị đánh cắp, mọi thứ bỗng trở nên vô nghĩa bởi ngọn lửa của sự thù hận. Những chiếc áo đấu số 10 đã bị đem thiêu đốt không một chút do dự. Tất cả chỉ muốn nói lên rằng, người anh hùng ngày nào chỉ là một tên vong ân bội nghĩa, một kẻ phản bội đáng bị khinh bỉ.

Thời điểm đó, người bạn của tôi bỗng như một con người khác. Mỗi lần lên lớp cũng không còn nhắc tới nhân vật Robin yêu thích của ngày nào nữa. Chiếc áo số 10 cậu ta luôn khoe với tôi rằng như một báu vật, khi đặt ở nơi trang trọng nhất phòng khách cũng đã không còn.

Bạn thấy đây, câu chuyện Persie và Arsenal đã kết thúc trong một tình yêu đầy thù hận!

Robin đã chọn cho mình một con đường riêng! Mái tóc anh, hình ảnh con người của anh đã phờ phạc đi sau quá nhiều suy nghĩ. Chàng trai ấy đã bỏ lại đi sau lưng tất cả để đi trên con đường ấy.

Chiều ngược lại ở Old Trafford, sự xuất hiện của anh đã đem lại niềm vui lớn cho rất nhiều các cổ động viên thành Manchester. Không vui sao được, khi ở độ tuổi này các kĩ năng của một tiền đạo đang ở độ chín hoàn thiện và ổn định nhất.

Điều đặc biệt hơn là giữa Persie và đội bóng áo đỏ hiểu được rằng họ cần nhau, để chứng minh rằng những lựa chọn của đôi bên đều không sai. Robin cần danh hiệu lớn cho riêng mình, bởi ở cái độ tuổi 29 anh ta cũng đã không còn trẻ trung để chờ đợi nữa. Ngược lại sau một mùa giải thất bại một cách “điên rồ”, Manchester United lại cần một bản hợp đồng đẳng cấp, một con người có thể đem lại sức bật cho toàn đội cũng như các cổ động viên.

Mùa giải đầu tiên, dưới trướng của vị cha già Sir Alex Ferguson, chàng trai ấy đã có những gì đẹp đẽ nhất, như mơ nhất. 26 bàn thắng với vô số các pha bóng đẳng cấp, cùng các bàn thắng quan trọng. Hãy nhớ lại những kí ức ấy để biết rằng một thuở xa xưa anh như một chất gia vị gây nghiện, phấn khích và điên cuồng cho các cổ động viên.

09/12/2012, trong khói lửa của trận derby thành Manchester nhuộm đầy máu và nước mắt. Anh vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp nhất, hoàn hảo nhất khi các Manucians đang rơi trong trạng thái vô vọng. Tin tôi đi, hình ảnh anh giơ hai tay lên ăn mừng trong một làn khói xanh và khi hồi tưởng lại trận đấu đó chắc hẳn phải khiến bạn nổi da gà.

22/04/2013, với cú hat-trick từ hiệp một kèm theo là một siêu phẩm trong cuộc đón tiếp Aston Villa giúp United lên ngôi vương lần thứ 20. Anh đã chứng minh trên con đường mình lựa chọn khi phải đánh đổi rất nhiều thứ là hoàn toàn chính xác.

Những kí ức trên chỉ là một mảnh ghép rất nhỏ trên bức tranh lớn mà anh đem lại cho đội bóng. Van Persie của ngày hôm ấy, như trở thành một phần của Nhà hát, trở thành một phần trong câu chuyện hàng ngày của các Manucians. Thậm chí những câu cổ động “Oh Robin van Persie, Oh Robin van Persie…” cùng tiếng vỗ tay như một thói quen với các cổ động viên khi có mặt anh, khi nghĩ về anh, khi nói tới anh.

Nhưng cuộc đời là sự bất trắc và khó lường, con người ta rất ít khi có thể đạt được những gì mình mong muốn và chờ đợi. Sau mùa giải tuyệt vời đó, Sir Alex, người đưa anh về, tin tưởng anh nhất đã về hưu. Số 20 đã gần như suy sụp hoàn toàn như lời trung vệ Rio Ferdinand, bởi lẽ anh đến với đội bóng này cũng một phần là mong chờ được người cha già ấy dẫn dắt.

Hai năm tiếp theo với Robin chỉ còn là cái bóng của một năm về trước. Các cổ động viên vẫn chờ đợi anh, vẫn nhớ những pha vung chân, những cú chạm bóng tuyệt vời với cái kèo trái đáng mơ ước của một sát thủ dội bom hoa Tulip. Nhưng tất cả chỉ là quên lãng, điều họ nhận được chỉ là những khoảnh khắc lóe sáng khi trở lại rồi lại vụt tắt giống như một ánh sao băng trên trời.

Thời gian cứ qua đi, số 20 ngày nào giờ đây chỉ là một chàng trai với những chấn thương dài hạn liên tục kèm theo đó là sự sa sút trong phong độ bởi tuổi tác. Anh xuất hiện ít hơn, lặng lẽ hơn. Cuộc sống là một qui luật vận động mang tính nghiệt ngã, khi anh hay thì họ tung hô lên như một vị vua nhưng ngược lại thì mấy người còn nhớ tới anh, thậm chí có những người còn coi anh là một gánh nặng của đội bóng. Họ đã quên mất rằng con người ấy một thời đã từng gồng gánh hết mình giúp câu lạc bộ đến vinh quang.

Tình yêu của anh và United là gì nhỉ, không mang nặng sự thù hận nhưng lại nghiệt ngã không kém. Có lẽ rằng, khi đi trên con đường này Robin cũng hiểu được một phần nào đó.

Persie à! Anh và đội bóng gặp nhau là do duyên phận nhưng sự trớ trêu là cuộc gặp gỡ ấy quá muộn màng. Có một người đồng hương của anh trước đây cũng như vậy là Edwin van der Sar. Nhưng mối tình ấy lại vẹn toàn, một khúc ru tình đẹp đẽ nhất, hạnh phúc nhất, còn với anh chỉ là sự dở dang. Chúng ta cần nhau, hiểu được yêu thương dành cho nhau nhưng lại không thể đi chung hết trên một con đường.

Bài thơ này tôi từng viết trong bài chia tay thủ thành người Hà Lan, giờ đây được viết lại để tặng anh.

Có lẽ nào ta lại chia tay
Sau những ngày vinh quang thuở ấy
Có lẽ nào câu chuyện buồn như vậy
Ta chia tay khi chưa kịp chia xa…

Chào anh Robin! Chúc anh thành công trên con đường mới. Hi vọng một ngày nào đó, chúng ta lại được gặp nhau tại Old Trafford. Để rồi trên khắp khán đài của nhà hát những giấc mơ sẽ cất lên khúc nhạc truyền thống và tiếng hò hét cổ động dành cho anh thuở nào.

Glory glory …
Glory glory …
Glory glory Man United,

United, Man United!

Oh Robin van Persie, Oh Robin van Persie…

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Manchester United Fanzone in Viet Nam
“Ji Yeon <3”
Phát bóng lên ^