Claudio Marchisio: Hoàng tử có kịp lên ngôi?

bởi El Hoho ·

Tôi không thể làm người thay thế Pirlo bởi tôi rất khác anh ấy, ngay cả khi tôi từng được xếp đá cùng vị trí.

Đó là câu trả lời của Claudio Marchisio khi được hỏi liệu anh có phải là người thay thế vai trò của Andrea Pirlo ở mùa giải tới hay không, một câu trả lời thể hiện rõ bản tính khiêm tốn của “Hoàng tử” (Il Principle).

Ảnh: LaPresse - Daniele Badolato

Ảnh: LaPresse – Daniele Badolato

Được xem là cầu thủ thuần chất Juventus nhất, nhưng dường như Marchisio chưa bao giờ thật sự nổi bật lên trên những người đồng đội của mình. Các CĐV luôn khẳng định Pirlo là kiến trúc sư giúp “Lão bà” trở lại vinh quang, gọi Arturo Vidal là lá phổi của tuyến giữa, xem Paulo Pogba là tương lai của CLB, còn Marchisio? Chưa bao giờ là nhân vật trung tâm.

Anh mảnh mai và kém quyết liệt hơn Vidal, không giàu kĩ thuật, sức mạnh và đầy tiềm năng như Pogba. Anh cũng không phải là bộ não của đội bóng như Pirlo. Marchisio chỉ được gọi thân mật là “Hoàng tử” , vì đôi mắt trong veo màu nước biển Địa Trung hải, vì mái tóc rối tinh tế và phong cách lịch lãm bảnh bao ở đời thực.

Nhưng khiêm tốn không có nghĩa là luôn nhún nhường. Lịch lãm và bảnh bao không có nghĩa là thiếu ý chí. Quay ngược thời gian trở lại một tháng trước đó, khi trận Chung kết Champions League 2015 đã gần kề, tiền vệ người Italia nói về Barcelona một cách tỉnh táo:

Chúng tôi tôn trọng Barcelona, nhưng không hề e sợ họ.

Vài ngày sau, trong lúc các CĐV Juventus bắt đầu sốt ruột vì bị Barcelona dẫn bàn sớm, Arturo Vidal không kiểm soát nổi đôi chân, Pirlo không thể bắt nhịp với cuộc chơi còn Morata lạc lõng trên hàng công, chính Marchisio mới là người hiện thực hóa lòng can đảm của Juve: Nhận bóng từ Stephan Lichtsteiner trong thế quay lưng lại với Jordi Alba còn Neymar đã áp sát trước mặt, Marchisio bình tĩnh che chắn, chạm bóng 3 nhịp và giật gót cho đồng đội người Thụy Sĩ băng lên căng ngang cho Tevez….

Ảnh: ilpost.it

Ảnh: ilpost.it

Tevez không thắng được Marc-Andre ter Stegen nhưng Morata thì có. Thế cân bằng được xác lập và niềm tin trở về với Juve. Trận đấu sau đó khép lại với tỉ số 3-1 nghiêng về phía Barcelona. Juventus và Pirlo đã thất bại, nhưng với riêng Marchisio, “thất bại” là một cụm từ khá khiên cưỡng, khi là người chơi xuất sắc nhất hàng tiền vệ Bà Đầm Già với việc tạo ra 3 cơ hội.

Nhưng chẳng ai để ý tới điều đó cả. Những người yêu Juventus hiểu trận thua ở Berlin là dấu chấm hết của Kỉ nguyên Pirlo với 4 danh hiệu Scudetto liên tiếp sau những đêm dài mộng mị mang tên Calciopoli. Phải, việc thuyết phục được cựu nhạc trưởng Milan đến Turin chính là bước ngoặt lịch sử của Juventus, và chia tay anh hẳn nhiên là rất khó khăn, như bản thân Marchisio thừa nhận:

Tôi muốn dành vài lời cho Andrea vì những gì anh ấy đã làm và vì anh ấy đã thực sự giúp chúng tôi cùng nhau trưởng thành. Anh ấy là một người đồng đội rất quan trọng đối với tôi. Vài năm qua, tôi nhìn thấy anh ấy chơi bóng trước hàng thủ và giúp đỡ tôi rất nhiều. Tôi không có những cá tính của Pirlo nhưng tôi đã học hỏi rất nhiều từ anh ấy, và vì thế, mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn.

Nhưng nếu như Pirlo là “Chúa cứu thế” của Juve thì Marchisio là người thấu hiểu nhất những vinh quang và tủi nhục của “Lão bà”. Bố mẹ anh là CĐV “gộc” của đội áo trắng-đen. Từ khi còn nhỏ, Marchisio đã được nếm trải không khí sôi động của sân Delle Alpi dưới góc nhìn của một cậu bé nhặt bóng, trước khi gia nhập lò đào tạo Juventus từ vào năm 7 tuổi.

Từ đỉnh cao Champions League 1996 đến những thất bại ở cửa thiên đường trước Dortmund, Real Madrid và Milan, Marchisio vẫn ở đó dưới tư cách là cầu thủ đội trẻ, âm thầm chứng kiến và gặm nhấm nỗi buồn thất bại của các đàn anh.

Tôi đã chứng kiến Juventus lên ngôi vào năm 1996 và thật không may là cả những thất bại sau đó.

Marchisio năm 2005 -Ảnh: MondoFantacalcio

Marchisio năm 2005 -Ảnh: MondoFantacalcio

Năm 2006, Calciopoli ập đến, Juventus sụp đổ, xuống hạng, hàng loạt ngôi sao trốn chạy khỏi con tàu đắm… Cơ hội đã mở ra cho “Hoàng tử”. Được đôn lên đội một ngay từ tháng 10 năm đó, Marchisio sớm gây ấn tượng và giành được suất đá chính bên cạnh bộ ngũ mang biệt danh The Five Samurai: Alessandro Del Piero, David Trezeguet, Gianluigi Buffon, Mauro Camoranesi và Pavel Nedved. Rồi từ đó, bất chấp ngồi trên băng ghế huấn luyện Juve có là ai, là Claudio Ranieri, Antonio Conte, hay Massimiliano Allegri, Marchisio luôn là một trong những cầu thủ chơi ổn định nhất của Juventus.

Từ ý muốn trở thành một trequartista như thần tượng Del Piero, Marchisio được kéo về vị trí tiền vệ cánh rồi thành danh trong vai trò box-to-box nhờ lối chơi không ngại va chạm, giàu năng lượng và tốc độ cũng như khả năng thích ứng chiến thuật cực cao. Mùa trước, người ta còn được chứng kiến Marchisio thay thế vai trò Regista của Pirlo một cách đầy ấn tượng dưới sự chỉ đạo của Max Allegri.

Điều quan trọng đối với tôi là được cảm thấy sự tự tin của HLV. Nó khiến tôi bình tĩnh và sẵn sàng. Khi tôi thường xuyên thay đổi vị trí, niềm tin của HLV vào tôi giúp ích rất nhiều.

Pirlo đã đi vào lịch sử Juve như là một trong những bản hợp đồng thành công nhất của CLB. Nhưng giờ anh đã sang Mỹ và những vinh quang trong quá khứ cũng nên được gác lại một bên. Lúc này Juventus cần một nhà lãnh đạo mới. Không ai khác, Marchisio là người thích hợp nhất cho vai trò này dù anh vẫn khiêm tốn rằng mình chưa đủ sức.

Dĩ nhiên, Marchisio không phải là kiểu cầu thủ vài chục năm mới có một như Pirlo. Nhưng cũng chẳng ai giống với “Hoàng Tử” ở tài năng, tình yêu, lòng tận tụy dành cho Juve. Tìm được một nhạc trưởng là điều rất khó, nhưng tìm được một thủ lĩnh đủ tài năng và uy tín cũng như thấu tỏ từng giá trị của CLB càng khó hơn gấp bội. Với Juventus, họ đang có người thứ hai trong tay.

Ảnh: Getty Images

Từ cậu bé nhặt bóng đến tài năng trẻ ở lò đào tạo Juventus, từ tột đỉnh trước vinh quang cho đến trực tiếp nếm trải vị đắng của thất bại và tủi nhục, Marchisio đã phải trải qua một hành trình rất dài.

Năm nay, anh đã 29 tuổi. “Hoàng tử” có còn thời gian để lên ngôi?

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
El Hoho
26 bài viết
“Hohohohoho”
Phát bóng lên ^