Bóng đá – Quỷ tha ma bắt!: Cuộc đời Alex Ferguson (P2): Người hùng và nguồn cảm hứng

bởi chinhngd ·

02. Người hùng và nguồn cảm hứng

Hugh McIlvanney vẫn là bạn thân của Ferguson dù đã cho đăng bài khuyên ông nghỉ sau khi Manchester United bị loại ở vòng bảng Champions League 2005. Ông viết:

…những sự kiện gần đây hiển nhiên không hề ảnh hưởng đến những thành tựu mà Ferguson đã đạt được… một cuộc thoái vị có tính toán chắn chắn vẫn đầy vinh quang và tự hào… ông ấy không bao giờ nên đánh liều với việc bị đám người Florida điều khiển… sẽ phải đến lúc người chiến binh thiện chiến và dũng cảm nhất không còn nghe theo tiếng chuông nữa.

Dù tôi chưa bao giờ dám tự cho mình là bạn của Ferguson – hãy dành danh hiệu đó cho một mình McIlvanney – thì khoảng thời gian tôi biết Sir Alex chắc không ít hơn bất kỳ ai theo dõi môn thể thao này.

Và với tôi, bất chấp sự tử tế và chuyên nghiệp mà Ferguson đã thể hiện, ông luôn là một người hùng, là nguồn cảm hứng hơn là một người dễ gần. Nói vậy không có nghĩa ai cũng sẽ thấy ông ấy như vậy. Một trong những câu chuyện ưa thích của tôi về Ferguson liên quan đến một nhà báo được cử đến Manchester phụ trách chuyên mục United. Trong buổi họp báo đầu tiên với Ferguson, cậu ta mạnh dạn xuyên qua đám đồng nghiệp, bắt tay ông và tự giới thiệu. Sau buổi ấy, anh chàng tìm gặp Ferguson và nói:

Alex, từ giờ chúng ta sẽ làm việc với nhau, có lẽ ngài có thể cho tôi số điện thoại nhà riêng.

Ferguson chỉ cười khẩy và, trong khi tay phóng viên trẻ rút lui, ông nói thêm:

Đừng tưởng đó là cái bắt tay thân thiện.

Alex Ferguson Ảnh: The Telegraph

Đừng tưởng Fergie thân thiện – Ảnh: The Telegraph

Ferguson là người hùng và nguồn cảm hứng vì vô số điều. Trên tất cả là tài quản lý thời gian thiên bẩm. Tôi phải thú nhận, mỗi khi có quá nhiều việc đổ lên đầu, tôi lại tự hỏi: “Ferguson sẽ xử lý thế nào?”

Cuối năm 2008, tôi có một cuộc trò chuyện đặc biệt đáng nhớ với ông, khi một người bạn của cả hai sắp mất. Hymie Wernick làm đại lý ô-tô ở Manchester, tôi gặp ông nhiều năm trước qua một đồng nghiệp, nhà báo Roy Collins. Hymie rất đáng mến, mỗi lần từ London lên Manchester tác nghiệp, tôi đều tự trách mình vì không sắp xếp được thời gian qua qua thăm ông.

Có bận tôi hỏi Ferguson về tình hình của Hymie. “Không ổn lắm,” ông ngừng lại trước khi bước vào buổi họp báo để nói về sức khoẻ của Hymie, rằng chắc chắn ông ấy sẽ không còn trụ được lâu nữa. Khi ông nói thêm về việc Hymie đang có tinh thần khá tốt nhưng đôi khi đãng trí, tôi nhận ra Ferguson đã thường xuyên đến thăm ông bạn của mình. Ferguson bận rộn hơn tôi vô cùng, nhưng lại là một người bạn tốt hơn tôi rất nhiều.

Ferguson còn có mấy ông bạn làm to, một trong số đó – ít nhất là trong nhiệm kỳ Tony Blair – là Alastair Campbell. Ferguson thường nói “người bạn thực sự” đối với ông là “người bước vào cửa trong khi những người khác đang khoác áo ra về”.

Ferguson Alastair Campbell Ảnh: Scotman

Ferguson thường xuyên xuất hiện bên A.Campbell trong các sự kiện của Đảng Lao động Anh – Ảnh: Scotman

Có nhiều giai thoại về việc ông sẵn lòng dành thời gian cho những việc tử tế. Khi đang rảo bước về ga Piccadilly sau chiến thắng phút cuối của United trên sân City of Manchester tháng Tư năm 2010, tôi nghe thấy ai đó quát về phía mình từ chiếc xe tải đậu bên đường: “Ê, để cho Fergie yên!” Tôi đoán là vì bài báo nói về sự sở hữu gây phản ứng của gia đình Glazer, với tình bạn lâu dài của Ferguson và những người Ireland – Magnier và McManus, đã chuyển sang đua ngựa – đã bán CLB cho người Mỹ năm 2005. Bài viết đã làm nhiều người hâm mộ của Ferguson khó chịu.

Do vậy, tôi bước sang đường định nói chuyện phải quấy và vừa lúc đó thì tôi nhận ra chiếc xe của anh ta đã được chế lại. Đó là một người tàn tật, các bạn của anh ta cũng vậy. Anh ta bảo tôi:

Fergie là một người tuyệt vời. Ông luôn dành thời gian cho chúng tôi.

Ở một mặt khác, được thể hiện qua nhiều sự việc, một vài lời tâng bốc đã khiến ông trở nên chua ngoa. Năm 2008, dù đang dự một cuộc phỏng vấn truyền hình vui vẻ cùng Sir David Frost, ông đột nhiên nổi đoá khi nghe lại vụ Gary Lineker chỉ trích việc ông từ chối nói chuyện với BBC.

Lineker là một gã vô dụng khi bước ra ngoài những trang giấy!

Ông nói, sau khi có đã hơi nóng vội tìm kiếm một thứ vũ khí bằng ngôn từ. Ferguson sau khi khẳng định mình không hề có ác cảm, nói thêm:

Tôi chỉ đang tự bảo vệ bản thân trước BBC.

Dù điều đó nghe có vẻ buồn cười, lại là cách để chúng ta nhận ra ông giữa bao người khác.

Dù tốt hay không, Ferguson vẫn luôn luôn là chính mình. Điều đó tạo nên sự khác biệt. Ngoài việc quản lý thời gian siêu hạng, ông còn lập ra những quy tắc riêng. Trong những năm đầu thế kỷ, toàn bộ nước Anh dường như ở một trạng thái sôi sục thường trực; mọi thứ đều “awesome” (tuyệt hảo) hoặc “amazing” (kinh ngạc). Ferguson, hiếm khi đưa bản thân vào khuôn phép về từ ngữ hay bất cứ điều gì khác – ông vẫn để kiểu tóc như hồi còn thi đấu và những bộ đồ ông mặc vẫn có cảm giác như chiếc áo choàng Crombie gọn ghẽ mà có lần ông mua bằng những đồng lương ở Rangers – thực sự khiến người ta trầm trồ.

Manchester United Manager Sir Alex Ferguson Ảnh: Daily Mail

Vẫn một kiểu tóc, một chiếc áo khoác… – Ảnh: Daily Mail

Đến McIlvanney cũng phải ngỡ ngàng với việc Ferguson đáp lại bài báo (đầy thiện ý) của ông năm 2005 bằng cách mang về ba danh hiệu liên tiếp cùng chiếc cúp châu Âu thứ hai sau khi bị José Mourinho giành mất chức vô địch mùa giải đó và cả trong năm tiếp theo (2006).

Ferguson, bằng cách nào đó, vẫn có thời gian cho những thú vui. Đó là đua ngựa, môn mà ông dần yêu thích trở lại, cùng một vài công việc kinh doanh chủ yếu để giải trí khác, sau quãng thời gian mệt mỏi vì thua kiện trong vụ giành quyền sở hữu con Rock of Gibraltar với Magnier và McManus. Đó là rượu, đặc biệt là vang đỏ Pháp, sau khi được truyền cảm hứng bởi ông chủ khách sạn trong thời gian ở Pháp để thăm dò Montpellier trước trận đấu ở cúp châu Âu năm 2001; không biết vô tình hay hữu ý, những thứ rượu ông thích thường rất đắt. Và ông cũng thích chính trị.

Michael Crick, nhà báo, phóng viên truyền hình lão luyện, fan của United và nhà biên niên sử cuộc đời Ferguson, đã có lần mô tả khuynh hướng của ông thế này:

Tương tự Alastair Campbell, Ferguson theo trường phải chủ nghĩa xã hội thực dụng: hệt như một fan bóng đá trung thành, điều quan tâm duy nhất của ông là chiến thắng cuối cùng của toàn đội.

Về điều đó, phải nói rằng ông hơi bầy đàn. Những phản ứng của ông thiên về phe cánh hơn là lý trí. Trong một cuộc phỏng vấn cùng Campbell cho New Statesman năm 2009, ông tuyên bố:

Tôi lớn lên với niềm tin Đảng Lao động là của những người lao động, và đến giờ tôi vẫn tin vào điều đó.

Phản hồi đầu tiên là một email từ Glasgow: “Ferguson đang mơ.”

Ngược lại, bất chấp sự coi thường ông dành cho Margaret Thatcher (“Đừng bao giờ so sánh tôi với người phụ nữ đó” hoặc có lần ông ngắt lời phóng viên khi anh ta nói về việc cả hai đều được biết đến là những người ngủ rất ít), cách ông vận hành Manchester United có những nét cực đoan của chủ nghĩa tư bản, điều mà nhà Glazer và, trước đó, Magnier cùng McManus, sẽ rất khoái chí khi chứng minh cho bạn.

Nhưng trên hết, có lẽ Ferguson sẽ vui vẻ chấp nhận định nghĩa rằng một câu lạc bộ bóng đá là một đế chế làm tiền. Trong một bài viết của The Times ca ngợi Mourinho sau khi cùng Inter Milan giành chiến thắng ở chung kết 2010 Champions League, Matthew Syed viết:

Ferguson mang thiên hướng vĩ cuồng hơn là tự cao, dù chúng đem lại kết quả như nhau. Cuộc sống tại Manchester United vận hành xung quanh quyền lực tối cao của Ferguson.

Điều này không chỉ diễn ra ở CLB này. Bạn có thể đặt “Arsenal” vào chỗ “Manchester United” và “Arséne Wenger” thay cho “Ferguson”. Nhưng những người tinh ý sẽ nhận ra điểm khác biệt giữa Ferguson và Mourinho: Ferguson không chỉ là bản ngã, Ferguson là nhà độc tài của đế chế niềm tin.

Ferguson Mourinho  Ảnh: BBC

Một nhà độc tài của đế chế niềm tin – Ảnh: BBC

Bạn nhận thấy điều đó với việc ông – có thể là vô thức – ưa dùng những cách nói không cho phép sự phản biện. Ông thường dùng những cụm từ mang tính khẳng định kiểu như “hiển nhiên là như vậy”. Tuy thế, một người càng quan trọng sẽ càng phải đối mặt với nhiều thử thách, và chính đôi mắt săn mồi sắc lẹm không biết mệt mỏi đã giúp ông xây dựng đế chế của mình. Với Ferguson, trọng tài và tất cả những gì mang hình hài của quyền hạn trong bóng đá đều là những con mồi – ta nhận ra dòng máu chim ưng chảy trong huyết quản của ông.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
chinhngd
6 bài viết
“To live is to die”
Phát bóng lên ^