Phần 2: “Anh ta chẳng giành được cho người Argentina cái quái gì!”

bởi 4231.vn ·

“Anh ta chẳng giành được cho người Argentina cái quái gì!”

Wright cảm thấy thất vọng, anh nghĩ rằng có lẽ anh sẽ quay về Mỹ vào ngày mai.

Ở đây chẳng có cái quái gì cả!

Paul nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài bờ biển kia, một đám nhóc đang vờn nhau với quả bóng, anh rít một hơi thuốc dài, chán nản. Paul hỏi Wright:

Cậu có nghĩ một trong số đám nhóc ấy sẽ trở thành Messi mới không Wright?

Wright bất giác trả lời:

Để làm cái đ… gì?

Bỗng dưng một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Wright kéo anh khỏi mớ tâm trạng đương chán nản, Wright vỗ mạnh vào vai Paul khiến anh chàng rơi mất điếu thuốc xuống đất:

Phải rồi, trở thành Messi để làm cái đ… gì?

Vậy là giờ đây, câu hỏi mà Wright Thompson đi tìm trong chuyến hành trình này không còn là “Vì sao Messi diệu kỳ đến thế?” nữa, anh có một câu hỏi lớn hơn để trả lời, Messi ở đâu trong lòng người dân Argentina?

Ảnh: Thanh niên

Ảnh: Twitter

Ngày hôm sau, Wright và Paul ghé qua một nhà hàng trên đại lộ Pellegrini, cả hai “chui” vào một góc có ánh đèn lờ mờ bên cạnh cửa sổ. Hai gã ngoại quốc dường như thu hút ánh mắt của những người bản địa ngay từ khi bước vào. Wright để ý những bức tường nứt nẻ của nhà hàng, chẳng có gì trang trí ở đấy, không khí nồng nặc mùi thuốc lá, và chẳng có một chút nhạc nhẽo nào, thật khó có thể tưởng tượng đây là một trong những nhà hàng lớn nhất ở thị trấn này. Ở đây không những không có cảm giác là quê hương của Messi, cũng chẳng có một chút Tango nào hết.

Một gã đàn ông cao lớn đến cạnh bàn của Wright và Paul.

“Trông hai anh lạ nhỉ?” – Rồi gã rít một hơi thuốc dài.

“Tôi là Peter, người Ireland, còn đây là bạn tôi : Walter, đến từ Mỹ.” – Paul đáp bằng tiếng bản địa chuẩn. Gã đàn ông kia thoáng vẻ ngạc nhiên rồi cười nhạt.

“Thế hai anh đến đây du lịch à?”

“Vâng, và hơi thất vọng…” – Paul đáp.

“Hôm nay tôi đang hên, tôi mời các anh cốc bia nhé, có hứng thú làm vài cơ không?” – Gã chỉ tay về phía bàn bi-a ở cuối quán.

“Cũng không tệ” – Wright nhún vai đáp. “Cũng không tệ” của anh vừa có nghĩa là đồng ý, vừa có nghĩa khác là những người dân ở đây cũng không đến nỗi nhạt nhẽo như mấy ngày qua.

Cả ba vừa trò chuyện, vừa đánh bi-a trong chừng một giờ đồng hồ. Wright và Paul sau đó biết một chuyện khá “động trời”, nhưng với gã đàn ông kia hình như quá bình thường. Gã là thành viên của một bang đảng tội phạm ở Rosario, và gã bảo gã vừa “làm một chuyến hàng” 16 kg cocain sang miền đông trở về. Cũng phải nói thêm rằng ở Argentina nói riêng và Nam Mỹ nói chung, những gã mafia chưa bao giờ ngại việc tiết lộ danh tính, và với chúng, kể về những “chuyến hàng” trót lọt giống như một sự khoe khoang vô hại.

Paul bất ngờ hỏi một câu ngớ ngẩn khiến Wright “xanh mặt”: “Anh đã giết người bao giờ chưa?”

“Ôi thần linh ơi, hắn vừa hỏi ngu cái gì vậy” – Wright thầm nghĩ.

Gã cười lớn: “Tôi nói là chưa anh có tin không?”

Wright thở phào nhẹ nhõm, đạp mạnh vào chân Paul. Cả ba người tiếp tục cuộc trò chuyện cho đến khi Wright lân la hỏi về Leo Messi.

“Anh biết Messi chứ?”

Gã đàn ông kia bỗng dưng nhìn Wright một ánh nhìn sắc lẹm, anh ta nháy mắt với Wright rồi nhún vai:

“Biết chứ”

“Anh ta chẳng giành được cho Argentina cái quái gì!” – từ phía sau Paul, người phục vụ già đặt cốc bia xuống cạnh bàn bi-a và nói, rồi lạnh lùng quay đi.

Ảnh: Bao Tailiang/Chengdu Economic Daily/World Press

Ảnh: Bao Tailiang/Chengdu Economic Daily/World Press

Gã đàn ông bắt đầu nói với Wright và Paul về Messi, thật kỳ lạ, một gã xã hội đen tưởng chừng chẳng có thông tin nào về Messi bỗng nhiên trở nên hữu ích – Wright nghĩ.

Messi năm nay 28 tuổi, nhưng từ năm 13 tuổi, anh đã chuyển đến Tây Ban Nha cùng bố mình. Những dấu ấn của Messi ở quê nhà vì thế vô cùng mờ nhạt. Tất nhiên, vẫn có những người “biết chút ít” về quãng thời gian ngắn ngủi của Messi ở Argentina, mà gã đàn ông trước mặt Wright và Paul hình như là một người như thế.

“Anh ta từng thi đấu cho đội thiếu niên của thành phố hồi còn nhỏ. Tôi còn nhớ chúng chỉ thua đúng một trận trong bốn năm. Chúng tôi gọi chúng là “Cỗ máy thế hệ ‘87” (là năm sinh của đại đa số thành viên đội bóng). Xem chúng nó thi đấu thực sự thú vị.”

“Rồi anh ta bị chẩn đoán là thiếu hooc-môn cái mẹ gì đó và phải ra nước ngoài điều trị” – Gã trầm ngâm nói.

Năm 9 tuổi, Messi được các bác sĩ chẩn đoán Messi bị rối loại hooc-môn tăng trưởng và phải điều trị bằng một phác đồ đặc biệt, với mỗi ngày một mũi tiêm. Diego Schwarsztein là bác sĩ trực tiếp điều trị cho Messi lúc đó, có lần đã nói với Leo khi cậu khóc và hỏi ông “Cháu có lớn nổi không?” – “Cháu sẽ cao hơn Maradona mà”.

Câu lạc bộ địa phương sở hữu Messi khi ấy là Newell’s Old Boys đã đồng ý chi trả tiền thuốc điều trị cho Messi mỗi ngày, nhưng dần dà chi phí ấy đắt lên, và câu lạc bộ buộc phải cắt giảm đi khoản chi phí này.

Rồi Barcelona đến, những tuyển trạch viên của câu lạc bộ gõ cửa nhà Messi, Charly Rexach thảo ngay một bản hợp đồng trên chiếc khăn ăn cho Messi và câu lạc bộ xứ Catalunya hứa sẽ chi trả mọi chi phí điều trị, cũng như lo công ăn việc làm cho cha mẹ Messi để họ có thể cùng cậu sang Tây Ban Nha định cư.

Messi cùng bố đến văn phòng của bác sĩ Diego Schwarsztein nói lời từ biệt, ông được Messi tặng chiếc áo thi đấu New Well’s Old Boys nhỏ xíu với chiếc áo số “9” và chữ ký của mình. Rồi anh cùng bố ra sân bay Buenos Aires…

Và phần còn lại là lịch sử.

Ảnh: weloba

Ảnh: weloba

Những ngày tháng đầu tiên ở Barcelona thực sự khó khăn với Messi. Anh nhớ mẹ, mẹ của anh phải ở lại Argentina để chăm sóc các anh chị em khác trong gia đình. Bố của Messi – ông Jorge – được bố trí một công việc ở câu lạc bộ. Messi sau này có lần kể lại anh vẫn hay khóc mỗi đêm khi nhớ nhà, nhớ mọi người trong gia đình, nhớ mẹ, nhưng anh không muốn bố Jorge nhìn thấy, anh không muốn ông phải lo lắng. Anh sau này chọn chữ “Messi” (họ) chứ không phải “Lionel” (tên) để in lên áo đấu, một phần cũng vì lý do này. Messi lớn lên, và đúng như những gì bác sĩ Schwarsztein đã nói, Messi thực sự cao hơn Maradona 4 cm. Nhưng những gì mà người Argentina biết về Messi là ít hơn rất nhiều so với những hiểu biết của họ về Maradona.

Marcelo Ramirez là một người bạn của gia đình Messi và là giám đốc của đài phát thanh địa phương cho Wright và Paul đọc những đoạn tin nhắn mà anh ta nhận được từ Leo. Marcelo quả quyết: “Khó mà có thể cho rằng Leo là một biểu tượng của Rosario. Anh ấy không lớn lên ở đây, anh ấy mất liên lạc với nhiều người quen cũ. Anh ấy giống như một biểu tượng quốc tế hơn là của Rosario”.

Các huấn luyện viên của đội tuyển Argentina phát hiện ra tài năng của Messi thông qua những cuốn băng và những đoạn video mà họ thu thập được trên Internet. Và bạn có tin không, trong lần đầu tiên mà họ gửi giấy triệu tập lên đội tuyển cho Messi, họ đã ghi sai tên anh thành “Lionel Mecci”. Trong suốt hai kỳ World Cup 2006 và 2010, khi phải thi đấu dưới một hệ thống chiến thuật và những người đồng đội khác với khi ở Barcelona, Messi đã phải chiến đấu vô cùng vất vả, đối thủ chính của anh, buồn thay, lại không phải là những kẻ không cùng màu áo trên sân, mà lại là sức ép và sự kỳ vọng to lớn từ chính người dân Argentina.

lionel messi

Ảnh: FIFA

Leo là một chàng trai sống khép kín, anh ít nói đến mức người ta nghĩ anh có vấn đề về khả năng giao tiếp. Trong một buổi tiệc BBQ ngoài trời của đội tuyển Argentina, Messi đến và anh hầu như chẳng mở lời nói chuyện với ai cả, ngay cả đến việc xin thêm thịt nướng, Messi cũng không làm. Có những người Argentina vẫn nghĩ Messi là người Tây Ban Nha. Anh luôn giành rất nhiều thành công cùng với Barcelona, nhưng với Argentina thì không.

Họ nổi giận vì Leo không hát Quốc ca trước mỗi trận đấu. Nhưng trớ trêu nhất là ở chính Barcelona, đôi khi Messi cũng gặp phải những phản ứng tương tự. Anh không nói tiếng Catalunya mà sử dụng tiếng Tây Ban Nha giọng Rosario, Messi cũng mua thịt từ Argentina và đi ăn ở những nhà hàng Argentina. “Barcelona không phải là quê hương của anh ấy” – biên tập viên thể thao người Tây Ban Nha Luganas khẳng định – “Đó là một căn bệnh nhớ nhà thường gặp ở nhiều cầu thủ bóng đá” (Jesus Navas là một ví dụ).

“Tôi khẳng định trong mắt của người Barcelona, Messi là một người Argentina 100% có lẻ, nhưng dường như ở Buenos Aires, người ta không nghĩ như vậy. Họ cho rằng anh đã rời khỏi Argentina từ khi còn quá nhỏ để có thể cảm nhận được giá trị thiêng liêng của quê hương.” – Vẫn lời Luganas – “Và bạn nên biết rằng người Argentina có lý do để tin vào luận điểm của họ, đó là thành tích tương phản mà Messi giành được cùng Argentina và Barcelona”.

“Anh có biết vì sao Maradona được yêu thích như vậy không?” – Gã đàn ông tiếp tục câu chuyện với Wright và Paul.

“Vì ông ấy đã giành World Cup cho Argentina?” – Paul đáp ngay.

“Không hẳn” – Gã xua tay – “Maradona là một cá tính. Ông ta thể hiện mình trên sân cỏ, nhưng cũng rất ồn ào ngoài đời, họ thích ông ấy vì với họ, ông ấy gần gũi hơn Messi. Anh ta quá hiền lành, quá nhút nhát.”

Luca Caioli có lẽ là một cái tên quá nổi tiếng trong làng báo chí thế giới, nếu bạn vẫn không nhớ ra ông ấy, hãy thử cầm quyển “Messi – Từ El Pulga đến một huyền thoại” đã từng xuất bản ở Việt Nam lên và nhìn vào bên dưới tựa sách. Phải, ông chính là tác giả của rất nhiều quyển sách nổi tiếng về cuộc đời của các cầu thủ bóng đá, trong đó có Messi và Ronaldo. Luca Caioli kể lại rằng ông thực sự gặp khó khăn khi viết về Messi, bởi cầu thủ người Argentina hầu như rất ít tiết lộ những câu chuyện về mình. Ngay cả những người thân nhất của Messi cũng thừa nhận, có những điều mà Messi giấu cả họ.

Cintia Arellano là bạn thân của Messi, cô tiết lộ rằng Messi thực sự cô đơn, anh rút vào bên trong “chiếc vỏ” của mình. Bạn càng cố gắng tìm hiểu về Leo, bạn càng có cảm giác rằng mình đang tò mò bên trong một hòn đá có gì…”

(còn tiếp)

Minh Thuận

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
4231.vn
180 bài viết
“”
Phát bóng lên ^