Muốn yêu bóng đá, hãy tận hưởng nó như Dirk Kuyt

bởi Hồng Phú ·

Lớp học là tập hợp của rất nhiều phần tử, rất nhiều con người với những cá tính khác nhau, riêng biệt và không lẫn lộn. Những ai đã từng trải qua quãng đời học sinh sẽ nhận ra một điều rằng một tập thể lớp không thể thiếu  vài thành phần sau đây: Một hot girl xinh xắn và đáng yêu điên đảo; một cậu học tập chưa rõ có nổi trội hay không nhưng đẹp trai nên tên tuổi vang ra cả ngoài lớp; một thanh niên nghịch ngợm bị gắn mác bad boy và một học sinh chăm học vô cùng, không bao giờ bỏ sót bài tập về nhà, tuy tiếng tăm không lọt ra bên ngoài nhưng cả lớp hầu như quý vì không xích mích với ai bao giờ.

Lớp học chỉ là một tập thể, một xã hội thu nhỏ bên trong cái xã hội lớn hơn rất nhiều ở ngoài kia. Và bóng đá có thể coi là tấm gương phản chiếu của nó, cuộc sống ra làm sao thì phần nào đó được thể hiện xung quanh trái bóng tròn.

Dirk Kuyt sinh ra tại Katwijk – một đô thị nằm ven Biển Bắc, Hà Lan. Như bao gia đình tại đây, anh lớn lên chủ yếu bên mẹ vì cha thường xuyên phải giương buồm ra khơi. Ngay từ nhỏ, trái bóng đã trở thành một người bạn của Kuyt. Anh yêu nó và những bãi biển đã trở thành nơi anh thể hiện tình yêu ấy.

Lên 5 tuổi, Dirk Kuyt gia nhập đội bóng địa phương Quick Boys. Tại đây, nhờ khả năng và phần nào đó là mái tóc vàng (như anh tự nhận), Kuyt được chọn vào đội tuyển địa phương trước khi rời đi vào năm 17 tuổi.

Dirk Kuyt tại Quick Boys, CLB đầu tiên của anh. (Ảnh: Twitter)

Dirk Kuyt tại Quick Boys, CLB đầu tiên của anh. (Ảnh: Twitter)

Nhưng Kuyt sinh ra tại vùng biển, cha anh là một ngư dân. Chính vì thế anh đã phải đứng trước hai sự lựa chọn: Trở thành một ngư dân như cha mình hoặc một cầu thủ bóng đá. Anh từng tâm sự:

Vào sinh nhật thứ 12 tôi đã phải lựa chọn giữa bóng đá và biển cả. Thường thì ở tuổi đó có thể bắt đầu cho lần đầu tiên lên tàu. Tất nhiên tôi muốn giống như cha tôi, nhưng đồng nghĩa với đó sẽ phải bỏ lỡ những trận bóng. Đó là lí do tôi chọn bóng đá mà không hề nghĩ rằng sau này có thể kiếm được tiền hay không.

Chúng ta ngày bé hẳn đã từng mơ ước được trở thành một cầu thủ bóng đá mỗi lần được chứng kiến thần tượng mình thi đấu hay những khi rủ bạn bè mình đá bóng dù định nghĩa bóng đá khi đó thật đơn giản: Ai béo nhất làm thủ môn, người chậm nhất làm hậu vệ, cậu nào nhanh nhẹn nhất được làm tiền đạo…

“Trái bóng” đúng theo nghĩa của nó đôi khi là một quả bóng nhựa hoặc biến tướng thành những vỏ hộp sữa hay vỏ lon nước ngọt nhưng tinh thần thì vô cùng say sưa, ra sân là đá hết mình đến khi nào mệt lả thì thôi.

Rồi khi ngày càng lớn lên, cuộc sống khiến ta ngày càng phải suy nghĩ. Bóng đá chọn những đứa trẻ hoặc những đứa trẻ ngày ấy chọn bóng đá, chúng được tập luyện bài bản và chuyên nghiệp hơn. Rồi những bản hợp đồng, những chuyện hậu trường… khiến thái độ với môn thể thao này không còn trong trẻo như thưở ban sơ.

Nhưng dường như điều ấy chẳng hề đúng với Kuyt chút nào. Kuyt ghi bàn không hề ít, nhưng người ta nhớ về anh vì điều khác. Đối với cầu thủ sinh ra tại Katwijk, một khi đã ra sân là phải hết mình, phải cống hiến trọn vẹn cho thứ thiêng liêng mà mình theo đuổi: Bóng đá. Từ một cậu bé 5 tuổi cho đến một người đàn ông 35, Kuyt luôn giữ lửa nhiệt huyết trong mình, không nề hà gì hết.

Rafa Benitez đã từng nhận xét về cầu thủ người Hà Lan khi anh rời chuyển tới Fenerbahce:

Nhiều người nói về việc cầu thủ thi đấu vì màu cờ sắc áo và lòng trung thành. Nhưng tôi có thể nói với các bạn rằng, trong sự nghiệp huấn luyện của mình, tôi không biết nhiều cầu thủ đá vì chiếc áo Liverpool như cậu ấy đã từng làm từ ngày đầu tiên cho đến những trận cuối cùng trong màu áo đỏ. Không bao giờ dù chỉ một lần cậu phàn nàn về việc phải thi đấu quá nhiều vị trí khác nhau. Không phải ai cũng nói được như vậy. Cậu ấy luôn là người đầu tiên để lấy làm ví dụ về sự tập luyện, cải thiện và tiến bộ. Đó là một người đồng đội đúng nghĩa.

Steven Gerrard cũng gửi những lời tri ân khi Kuyt rời Anfield:

Dirk là một cầu thủ tuyệt vời, một con người tuyệt vời và một một công bộc tuyệt vời của Liverpool. Từ những ngày đầu tiên ở câu lạc bộ, anh ấy là người có thể tin tưởng và bạn biết rằng anh ấy không bao giờ cho phép bạn gục ngã trên sân.

Edwin van der Sar cũng dành những lời có cánh:

Anh là một trong những cầu thủ không bao giờ gặp vấn đề gì và là người luôn luôn lạc quan.

Những lời nhận xét của Benitez, Gerrard hay Van der Sar không hề ngoa chút nào. Nếu ai đã từng đọc bộ truyện tranh Itto của tác giả Motoki Monma hẳn là cũng sẽ đồng tình với tôi rằng Kuyt phần nào giống với cậu lùn Itto của chúng ta: Năng nổ, nhiệt tình, chạy không biết mệt, không bỏ cuộc.

Hãy thử tưởng tượng bạn đang ngồi trước tivi chuẩn bị dõi một trận bóng. Khi hai đội bước ra sân, bạn nhận thấy ở một bên nào đó có một cầu thủ tóc vàng xoăn, trông không hề thời thượng chút nào. Rồi bình luận viên đọc tên cầu thủ ấy lên: “Dirk Kuyt”, “ồ cái tên nghe thật thú vị”- bạn nghĩ.

Và bạn xem anh ấy thi đấu, chẳng có gì đặc biệt, kĩ thuật chẳng có gì hay ho. “Chỉ được mỗi cái chạy nhiều không biết mệt, chẳng chịu qua người gì cả.” Đến lần thứ hai, bạn vẫn chẳng ấn tượng gì với cái tên này. Đến trận thứ ba, nếu nhớ ra anh ấy có lẽ bạn sẽ tự hỏi: ”Sao tên này đá trận nào cũng nhiệt thế nhỉ?”

Ảnh: AP

Ảnh: AP

Nhưng nếu bạn không nhớ cũng đúng thôi vì Kuyt không hề là một cái tên nổi bật ở bất cứ đội bóng nào hết.

Ngày 2/7/2010 tại sân vận động Nelson Mandela Bay, Hà Lan đụng độ Brazil ở vòng tứ kết World Cup. Phút 68, khi tỉ số đang là 1-1, Kuyt đánh đầu ngược giữa một rừng cầu thủ trong một pha phạt góc để Wesley Sneijder dứt điểm cận thành đem về chiến thắng cho Hà Lan, một cuộc lội ngược dòng nghẹt thở. Lại thêm một điểm nhấn trong một năm mà Sneijder quá nhiều dấu ấn. Ít người để ý ở trận đấu đó Kuyt đã làm khổ Maicon như thế nào và cúp thế giới năm ấy Kuyt đã có 1 bàn thắng cùng 3 đường kiến tạo.

Bốn năm sau, đội tuyển Hà Lan đến Brazil dự World Cup 2014 với một dấu hỏi to lớn. Họ gặp rất nhiều vấn đề về nhân sự và lực lượng trước thềm giải đấu. Và trong những bùng nhùng đầy nghi hoặc ấy, người hâm mộ có lẽ cũng chẳng để ý rằng Kuyt có đến Brazil hay không.

Qua hai trận đấu đầu tiên, cổ động viên cũng chỉ kịp nhớ đến Robin van Persie với cú đánh đầu điệu nghệ làm ngỡ ngàng cả thế giới, Arjen Robben với những pha bứt tốc biến ảo, Memphis Depay với cú sút xa ghi bàn vào lưới Australia. Hay là Bruno Martins Indi?

Và có lẽ chỉ đến khi anh ra sân ở trận đấu với Chile, nhiều người mới nhận ra rằng Dirk Kuyt vẫn còn đó. Vẫn nhiệt huyết và tràn đầy năng lượng. Ngày 29/6/2014, Hà Lan đụng độ Mexico ở vòng 1/16, một trận đấu đầy khó khăn. Hà Lan gần như bế tắc cho đến những phút cuối cùng trước đội bóng Trung Mỹ. Nhưng nhờ bàn thắng muộn của Sneijder và cú đá penalty chính xác của Klass-Jan Huntelaar ở những phút cuối, đội quân của Louis van Gaal xuất sắc vào tứ kết.

Ảnh: Getty Images

Ảnh: Getty Images

Trận đấu đó cũng đã vinh danh một người khác, một người hùng thầm lặng hơn rất nhiều, đó là Kuyt. Anh di chuyển khắp nơi, khi thì đá như một hậu vệ trái, khi thì hậu vệ phải, lúc lại làm nhiệm vụ của một tiền đạo rồi lại trở về làm một hậu vệ. Sự ổn định và nguồn thể lực giúp Kuyt chạy không biết mệt mỏi.

Johan Cruyff sau trận đấu đã nói rằng:

Bạn may mắn khi có một cầu thủ như anh ấy. Về mặt chiến thuật, bạn có thể dùng tất cả mọi phương án với Kuyt.

(Bản đồ nhiệt của Dirk Kuyt trong trận đấu với Mexico. Anh có mặt ở khắp mọi nơi.)

Kuyt là vậy, chẳng hào nhoáng cũng chẳng phô trương. Anh không phải cầu thủ giỏi nhất, nhưng có lẽ anh là một trong những người được yêu quý nhất. Mái tóc vàng xoăn có phần hơi thô, một nụ cười rất hiền, Kuyt luôn gây được thiện cảm với mọi người. Nói chuyện với nhiều người cũng như lang thang ở những nơi như facebook hay twitter nhưng tôi chưa thấy một ai nói ghét Kuyt cả. Anh là hiện thân của điều giản dị đời thường trong bóng đá, là đại diện của giai cấp vô sản trong túc cầu giáo.

Có lẽ chính bản chất của một người con miền duyên hải đã cho Kuyt được những điều đó: Sức khỏe, sự cần cù, đôn hậu, không thích phô trương.

Ảnh: Ebuzzword

Ảnh: Ebuzzword

Có thể so sánh thế này sẽ hơi buồn cười nhưng nếu ví bóng đá là một bữa cơm của một gia đình Việt Nam, những món ăn chiên xào hấp dẫn với đủ màu sắc kia là những ngôi sao sân cỏ thì Kuyt như là món cơm, tuy đạm bạc nhưng chẳng thể nào thiếu.

Một đội bóng có thể vắng đi những ngôi sao như Cristiano Ronaldo, Lionel Messi, Zlatan Ibrahimovic… nhưng họ cần một cầu thủ như Kuyt. Anh chẳng cần phải là biểu tượng chi hết, anh không cần phô bày gì cả. Trên sân anh là một người đồng đội đúng nghĩa, rời sân cỏ anh là một người chồng và người cha tốt, là nhà hoạt động xã hội tuyệt vời. Những gì anh làm sẽ luôn in sâu trong trái tim người hâm mộ hoặc chí ít là cá nhân tôi.

Vì vậy, bạn muốn truyền tình yêu bóng đá của mình cho người khác ư? Hãy cho họ xem cách mà Kuyt tận hưởng nó!

Feyenoord, bedankt voor het geweldige ontvangst. #Legioen

Posted by Dirk Kuyt on Sunday, July 19, 2015

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Hồng Phú
17 bài viết
“Vô duyên”
Phát bóng lên ^