Dimitar Berbatov: Đoản khúc cho một cuộc tình

Đôi khi trong cuộc đời mỗi con người, chắc hẳn ai cũng đã một lần tự hỏi mình rằng: ” Tình yêu là gì”. Và cũng chỉ khi thật sự yêu bạn mới ngẫm được ra điều này, yêu là những đam mê ngọt ngào đắm say trong hạnh phúc, nhưng cũng có thể là giọt nước mắt rơi, là nụ cười vụt tắt và là trái tim bị rỉ máu trong khổ đau.

Tôi là một người thích sự hoài niệm, thích nhìn lại về quá khứ. Có những thứ quên được, nhưng có thứ bắt buộc phải nhớ, thậm chí là khắc thật sâu để nhớ những gì ta đã từng yêu.

Người nghệ sĩ và trái bóng

Ảnh: Telegraph

Ảnh: Telegraph

Dimitar Berbatov – Nếu ai không coi bóng đá họ sẽ nghĩ anh là một diễn viên, một người nghệ sĩ với khuôn mặt đẹp đến lạnh lùng và mái tóc dài đầy chất lãng tử. Nhưng không, anh không phải là nghệ sĩ mà cũng chẳng là một diễn viên. Anh là anh, là người đem một chút hào hoa lãng tử của Eric Cantona ngày nào, một chút lạnh lùng của dòng máu Đông Âu và một kĩ năng chơi bóng đầy đê mê lên sân cỏ.

Bạn hỏi tôi rằng điều gì để làm nên một ngôi sao? Hẳn ai trong chúng ta đều có một tuổi thơ gắn liền với những bộ truyện tranh nổi tiếng một thời về bóng đá của Nhật Bản, và ở đó chẳng cần đâu xa ngay từ nét vẽ với kĩ năng tiếp nhận bóng người đọc đã có thể nhận ra rằng nhân vật trong câu chuyện là một siêu cầu thủ. Berbatov cũng vậy, anh như một người bước từ trong truyện tranh ra. Cách anh ta xử lý bóng như một môn nghệ thuật. Chẳng tốn quá nhiều sức, cũng chẳng phải nghĩ ngợi nhiều làm gì, trái bóng ở trong chân anh cứ như một chú mèo con ngoan ngoãn nằm trong lòng chủ, gọn ghẽ, nhẹ nhàng và đầy tinh tế.

Phong cách trên sân cỏ của Dimitar cũng thuộc dạng của hiếm. Tin tôi đi! Bạn có thể trầm trồ ngợi khen cho những Messi, Cristiano Ronaldo… khi làm xiếc cùng trái bóng. Nhưng với riêng tiền đạo người Bulgaria sẽ khiến cho người hâm mộ phải hét toáng lên rằng: “Trời ơi, xử lý bóng đẹp mắt, tinh tế làm sao”. Nghệ thuật là sáng tạo ra cái mới và đẹp, với Berbatov cũng vậy. Những bàn thắng anh ghi là hàng tá các kiểu dứt điểm khác nhau: Từ lốp bóng, ngã bàn đèn cho tới đánh gót… Kiểu gì anh cũng làm được. Anh giống như một người lãng tử cô độc nhìn đời bằng ánh mắt khinh bỉ, với trái bóng là niềm cảm hứng để vẽ lên những gì tuyệt tác nhất.

Đóa hoa hồng trên thảm cỏ Old Trafford

Ảnh: Telegraph

Ảnh: Telegraph

Dimitar đến với bóng đá đỉnh cao khi còn ở Bayer Leverkusen, nơi mà anh cũng với những Ballack, Neuville, Schneider… làm nên một mùa giải điên rồ nhất trong lịch sử. Họ tàn phá cả Châu Âu và chỉ chịu thua bởi một Galacticos 1.0 quá khủng khiếp của dải ngân hà Real Madrid, để rồi kết thúc trong cú ăn ba về nhì oan nghiệt. Từ Leverkusen tới Tottenham, ở đâu anh cũng là một ngôi sao, là một tay săn bàn thượng hạng, là một kĩ năng chơi bóng đến mê người, là đóa hồng đẹp nhất như ở xứ sở quê hương anh.

Trên đời này, có cái gì đẹp mà con người ta lại không muốn sở hữu. Sir Alex cũng vậy, vị cha già ấy rất khát khao có anh. Đơn giản bởi Berbatov chính là mảnh ghép hoàn hảo cho tham vọng về một kỉ nguyên màu đỏ. Tevez và Rooney của 2008 có thể rất hay và hoàn hảo. Nhưng anh mới chính là cái tên mà Sir Alex khát khao, mong ước về một tiền đạo cắm đích thực như một “Sát thủ hoa Tulip” của ngày nào. Old Trafford chưa bao giờ nguôi ngoai trong nỗi nhớ Nistelrooy và để giờ đây đóa hoa Tulip của ngày nào được thay bằng hoa hồng Bulgaria.

Trong tâm hồn Berbatov ngày ấy là một tình yêu với sắc đỏ, anh đã phải chịu những sự chê trách và ghẻ lạnh của đồng đội khi quyết tâm không tập luyện để vị chủ tịch chuyên làm giá Daniel Levy phải để anh tới United. Những người thức thời luôn chọn cho mình những nơi phù hợp nhất để tỏa sáng và Berbatov luôn mang trong mình một nỗi khát khao được chơi bóng ở Old Trafford.

Vào ngày cuối cùng của kỳ chuyển nhượng, anh đã đến như một bộ phim “Mission Impossible” khi United đón anh vào cái ngày cuối cùng của kì chuyển nhượng mà mọi thứ tưởng như đã chấm dứt khi Tottenham không chịu bán anh. Một câu chuyện tình yêu đã chớm nở, đem theo bao mộng mơ, bao hi vọng, bao viễn cảnh tươi đẹp nhất ngỡ như tình yêu của mộng đời với bao dấu yêu giữa anh và đội bóng.

Đóa hoa ấy đẹp tươi biết mấy
Em rụt rè mang tới cho tôi
Tôi thảng thốt con tim non dại
Đã tưởng đâu sứ giả của mộng đời.

Khi tình yêu không chung một con đường

Ảnh: Independent

Ảnh: Independent

Cuộc đời không bao giờ như con người ta mong muốn, thời gian có thể làm nên hành động của bạn nhưng không bao giờ cho bạn chỉnh sửa để lựa chọn lại. Bốn năm của anh ở đây giống như một câu chuyện tình, một câu chuyện mà chỉ đem lại cho người xem những nỗi buồn.

Berbatov ở đây trong những tháng ngày lạc lõng, như cái ngày đầu tiên anh đến trong trận thua 1-2 Liverpool, cống hiến nhất cho cuộc tình mới chớm nở nhưng đổi lại chỉ là sự quên lãng và thất bại.

Tại đây anh đã không còn là anh, một anh của ngày hôm qua. Dimitar vẫn vậy, vẫn những nét hào hoa, quyến rũ của xa xưa nhưng người ta không còn nhận ra một Berbatov đã khiến họ phải phát cuồng lên trong ngày ra mắt đội bóng.

Ở Leverkusen và Tottenham, Berbatov thành công đơn giản anh chính là một ngôi sao, là ông chủ của đội bóng. Nhưng tại United điều đó không bao giờ xảy ra, với Sir Alex đội bóng chính là ngôi sao lớn nhất, tất cả phải tuân theo lối chơi chung của tập thể. Mà anh lại là một người nghệ sĩ, người nghệ sĩ sống bằng tất cả niềm đam mê bất chấp những khổ đau phải nhận lấy trong cuộc đời.

Tôi luôn chơi bóng bằng cảm hứng và hướng đến những bàn thắng đẹp, tôi đã thực hiện được điều đó rất nhiều kể từ đầu mùa giải. Tôi cũng cố gắng kiến tạo những pha bóng thuận lợi nhất cho đồng đội ghi bàn.

Tôi thừa nhận là một cầu thủ có lối chơi cá nhân, nhưng cách thi đấu của tôi không ảnh hưởng gì đến lối chơi chung của toàn đội. Do vậy, tôi không hề có ý nghĩ sẽ thay đổi phong cách, tôi thi đấu luôn dựa theo những cảm xúc nhất định.

Tháng ngày trôi qua, anh sống trong sự dằn vặt với những lời chỉ trích của người hâm mộ dành cho anh: “Kẻ lười nhác, tên ích kỷ…” Anh đau lắm chứ! Tôi đã từng đọc một bài báo nói lên nỗi niềm của anh cho những năm tháng thất bại tại United, anh bảo đã rất nhiều đêm mất ngủ và những cơn ác mộng vì quá trăn trở cho những ấn tượng xấu của trong cái màu áo đỏ ấy.

Có lẽ, chính những phẩm chất tạo nên con người anh đã giết chết chính anh, thật là trái ngang lắm thay!

Và khi tình yêu không chung một con đường, cái gì đến rồi cũng sẽ đến…

Đoản khúc cho một cuộc tình

Ảnh: The Sun

Ảnh: The Sun

Ngày tháng cứ qua đi, trong những cơn mưa mùa hè, đêm tàn mùa đông, và giọt nắng của mùa thu. Anh lặng lẽ hơn, cũng chẳng còn cười như ngày mới đến, chỉ lộ rõ nỗi buồn u ám trên khuôn mặt khi ngồi trên băng ghế dự bị nhiều hơn. Cho dù đã có những lúc anh trở lại, là màu đỏ trong anh bừng sáng, là 21 bàn thắng trong một mùa giải thăng hoa khiến biết bao nhiêu người yêu anh tin tưởng về ngày trở lại. Nhưng rốt cuộc tất cả chỉ như một ánh sáng lẻ loi trong con đường hầm tối tăm không lối thoát trước khi bị đóng sập lại.

Anh đẹp như một đóa hoa hồng nhưng lại mỏng manh và mảnh mai như sương như gió.

Theo thời gian, có những thứ sẽ tự nhiên bị đào thải do không còn phù hợp. Anh đã ra đi, ra đi trong lặng lẽ. Đóa hoa hồng rực rỡ, ngát hương thơm ngày nào trên thảm cỏ của nhà hát của những giấc mơ giờ đây chỉ còn lại sự héo úa. Anh đến với chân trời mới, nơi đó có sự bình yên trong anh, có những tháng ngày không còn phải dằn vặt chính mình để xoa dịu trái tim vốn đã bị rỉ máu.

Những cánh hồng đã tàn phai, mặc dầu tả tơi xuống nền đất vẫn còn gợi hứng cho thi sĩ, giống như những người sống tốt lành ở trần gian, khi ra đi vẫn để lại những bài học cho đời.

Berbatov à, cảm ơn anh vì tất cả. Old Trafford giờ đây chắc hẳn chẳng còn sẽ được chứng kiến một người như anh đâu. Thời gian cứ mải miết qua đi, nhưng rồi đây trong những câu chuyện người ta vẫn phải nhớ tới anh. Kể cho nhau nghe về một người nghệ sĩ xứ sở Bulgaria thuở nào.

Khi chắp bút viết những dòng này cho anh, tôi vừa nhớ lại đau cho anh, dòng nước mắt nhạt nhòa trên khóe mi. Nhật ký của ngày hôm qua giống như một cuốn phim quay chậm, để khi hồi tưởng lại người ta mới biết trân trọng những gì đã đi qua trong cuộc đời mình. Hình ảnh 5 bàn thắng vào lưới Blackburn hay hat-trick nhấn chìm Liverpool và danh hiệu vua phá lưới, tất cả giờ đây chỉ còn là kí ức sống mãi theo thời gian.

Cuộc sống vốn khắc nghiệt, số phận đã không chọn anh ở nơi này. Con người ta luôn rất nhạy cảm với những gì của quá khứ, cũng bởi họ tiếc chính mình của những ngày xưa để rồi thốt lên hai từ “Giá”, “Như”. Berbatov ơi! Lại một lần nữa tôi tự hỏi mình rằng, có khi nào anh hối tiếc khi đã chọn nơi này không.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Manchester United Fanzone in Viet Nam
“Ji Yeon <3”
Phát bóng lên ^