Liệu những áng văn có chạm tới Eric Cantona?

bởi Du Đãng ·

Các bác sỹ luôn khuyên rằng để đảm bảo sức khỏe hãy tập thể dục mỗi ngày và đừng bao giờ xúc phạm mẹ của người khác. Khi Matthew Simmons, cổ động viên của Crystal Palace, gọi mẹ Eric Cantona là “con điếm người Pháp”, tôi biết anh ta chưa bao giờ gặp bác sỹ trước đó.

Ảnh: Manchester Evening News

Ảnh: Manchester Evening News

Nếu là tôi, có thể tôi sẽ rơi vào khủng hoảng sau khi nhận lệnh cấm thi đấu từ liên đoàn bóng đá Anh, nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, cũng sẽ có một cú song phi và một tá cú đấm liên hoàn, bất chấp hậu quả. Có những thứ bạn có thể bỏ qua, có những thứ tuyệt nhiên là không thể.

Cantona điềm nhiên trước án phạt, điềm nhiên trước những búa rìu của dư luận, không ai, không bất cứ điều gì có thể chạm tới anh. Những răn đe chỉ có tác dụng khi trong lòng bạn thỏa hiệp. Những đàm tiếu chỉ có cơ may khi tâm trí bạn không kiên định. Eric không thỏa hiệp và luôn kiên định.

Khi bạn không cho phép bất kỳ một ai động đến lòng kiêu hãnh của mình, lúc đó bạn đứng ra ngoài những bẩn nhơ của cuộc đời và trở thành một con người cao quý thanh trong. Cantona, một con người như vậy. Đó là lý do không nhiều người viết về anh, họ sợ những áng văn không chạm tới được sự cao quý ấy.

Trong các nhân vật trong hệ thống những tác phẩm kiếp hiệp kinh điển nhất của Kim Dung, tôi yêu thích nhân vật Hoàng Dược Sư hơn cả. Đông Tà phong lưu trác tuyệt, văn võ toàn song khó ai sánh bằng. Vị quái khách tà mịch ấy mới khinh đời ngạo nghễ làm sao!? Có lẽ chỉ khi tài hoa lên đến giới cảnh, người ta mới có được cái khí phách “chọc trời khuấy nước mặc dầu, dọc ngang nào biết trên đầu có ai” như vậy.

Người đời cho rằng ông là kẻ ta ác, họ trút những tội lỗi, điều ông không làm, lên đầu ông. Nhưng Đông Tà không một lời thanh minh. Nước xanh chẳng vì bùn mà đục. Cuộc giang hồ vốn ngỗn ngang những thứ rối rắm thị phi, tranh giành phân biệt. Nhưng khi quái khách áo xanh xuất hiện là mọi thứ tầm thường của tha nhân phải biết im lặng phục tùng.

Voi không dạo chơi trên lối mòn thỏ chạy, một mình Hoàng Dược Sư một lối, coi khinh những kẻ luôn mở mồm nói lời đẹp đẽ nhưng trong tâm lại như thanh gỗ mục. Cái gì là quân tử, cái gì là danh môn chính phái, cái gì tam cương ngũ thường đều là như thứ rác rưởi hôi tanh. Người có lòng trong, tự khắc sáng như ngọc, chẳng cần phải đãi bôi, mẽ khoe hình thức.

Eric Cantona, diện mạo anh như một tài tử màn bạc, mà trên sân bóng anh như bão tố cuồng phong cuốn phăng tất cả. Tài năng của anh thật không thể nghĩ bàn. Năm năm chơi bóng cho United, anh là đầu tàu đưa Quỷ Đỏ đến với bốn chức vô địch danh giá.

Không chỉ sở hữu toàn bộ những kỹ năng tuyệt vời nhất của một tiền đạo, anh là một thủ lĩnh. Một thủ lĩnh với ngon lửa ý chí mãnh liệt, khi một ngọn lửa bùng cháy, nghĩa là sẽ có một đám cháy, nhà hát của những giấc mơ đã luôn bập bùng rực đỏ khi có anh.

Vì bởi tài hoa đã đến mức đỉnh đỉnh như vậy, anh là kẻ ngang nhiên tự tại giữa đất trời. Chúng tôi nhớ về anh với chiếc cổ áo dựng đứng, nhớ về anh với những pha dốc bóng đi qua hàng loạt cầu thủ đối phương rồi chậm rải, nhởn nhơ đưa bóng vào lưới đầy khiêu khích…

Ảnh: Manchester Evening News

Ảnh: Manchester Evening News

Chúng tôi nhớ về anh trong vẻ phớt đời lạnh băng trước hàng vạn cổ động viên Liverpool ồn ào với khẩu hiệu “hãy trở lại khi bạn có 18 chức vô địch”. Cuộc chiến đó, dù không nói một lời, anh vẫn là người chiến thắng. Chính anh, điểm tựa để Sir Alex Ferguson nâng cả trái đất lên.

Thế giới kiếm hiệp chỉ có một Đông Tà nghiêng trời lệch đất, thế giới bóng đá cũng chỉ có một Eric Cantona ngông – ngạo, bàng quan. Người ta có thể so sánh Messi với Maradona, nhưng không một ai so sánh được với nhà vua Eric, trăm năm nữa liệu có ai?

Liệu có ai sẽ đến cuộc họp báo và chỉ nói một câu đầy kiêu hãnh: “Những con hải âu bay theo tàu đánh cá, vì chúng nghĩ những con cá mòi sẽ được thả xuống biển?”, rồi bỏ đi. Mãi mãi chỉ có một nhà vua mà thôi.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^