Phần cuối: “Mắc kẹt” ở tuổi 13

bởi minhthuan ·

“Mắc kẹt” ở tuổi 13

Vào một buổi chiều, khi Wright và Paul quay lại ngôi nhà cũ của Messi, họ thấy có ba người đàn ông ở đó, họ đứng cạnh một chiếu Audi kiểu dáng thể thao khá bắt mắt, Wright và Paul đi ngang qua họ, Wright hỏi:

“Nó nhanh cỡ nào?”

“Khoảng 200 dặm giờ” – một trong ba người đàn ông đáp lại.

Người đàn ông đó chính là Matias Messi, anh trai của Leo. Thật ra thì Wright nhìn Matias có vẻ giống… Cristiano Ronaldo hơn với dáng vẻ khá điệu đà và mái đầu vuốt gel. Công việc của Matias là quản lý quán bar của gia đình: Quán VIP. Đứng bên cạnh Matias là anh trai lớn nhất của Messi – Rodrigo, cũng là người đang sống cùng Messi và bố Jorge ở Tây Ban Nha. Người còn lại là em họ của Messi, là con trai của cậu và dì Messi (đã xuất hiện ở kỳ 4: “Ngôi nhà số 525 đường Estado de Israel”).

Phải, tất cả họ đều có những nơi khác ở Argentina, cụ thể là ở Rosario để quay về, nhưng họ đã lại về căn nhà cũ của mình, nhưng lại không vào trong nhà mà đứng ngoài đường phố.

Vài giờ trước ở Tây Ban Nha, Messi và các đồng đội vừa thi đấu xong.

Messi ghi hai bàn.

– Matias nói

Anh luôn gọi “Messi” chứ không phải là “Leo” hay “Em trai tôi”.

Lionel Messi và các anh Matias, Rodrigo. (Ảnh: Rodolfo Molina/EB/Getty Images)

Lionel Messi và các anh Matias, Rodrigo. (Ảnh: Rodolfo Molina/EB/Getty Images)

Trong suốt cuộc trò chuyện, Matias hầu như là người nói nhiều nhất, Rodrigo và cậu em họ hầu như không tham gia vào. Rồi bỗng nhiên Paul nhắc đến Ronaldo.

“Các anh đang nhìn gì đấy?” – Paul ngạc nhiên hỏi

“Tôi nhìn anh đấy, anh là thằng ngốc, tôi sẽ đánh vỡ đầu anh!”

“Tôi sẽ đánh anh đấy, đ… đùa đâu!”

Đó là lần duy nhất mà Rodrigo và cậu em họ tham gia vào cuộc trò chuyện.

“Chúng tôi không muốn nghe cái tên đó. Đừng nói nó ở đây”

“Xin lỗi, tôi không biết” – Paul đáp.

“Anh nhớ đấy!” – Matias cảnh báo.

“Vâng, tôi hiểu.”

Họ tiếp tục câu chuyện về căn nhà. Matias bảo đó là nơi tập trung mọi cảm xúc của một gia đình giờ đây đã chia cách nhau.

Nhiều năm qua kể từ ngày Leo rời Argentina, căn nhà dường như quan trọng với nó hơn bất kỳ ai trong gia đình. Ngôi nhà này, và ngôi nhà của dì nó nữa, dường như với Leo, đó luôn là những nơi an toàn nhất thế giới.

– Matias cho biết

“Cả những buổi tiệc ngoài trời vào những ngày chủ nhật, và những người đồng đội cũ của nó. Tất cả họ đều quan trọng với Messi, nó luôn mong mỏi được quay lại những ngày tháng ấy” – Matias mỉm cười – “Tuổi thơ nó không có những con robot hay những chiếc ô tô đồ chơi, chỉ có quả bóng. Nó lớn lên với những trận đấu, và bây giờ nó vẫn thi đấu với niềm vui của một đứa trẻ. Một đứa trẻ sinh ra ở Rosario, nhưng lớn lên ở Barcelona, vậy mà hình bóng quê nhà chưa bao giờ mất đi trong nó.”

“Điều gì sẽ xảy ra nếu anh bán ngôi nhà mà không thông báo cho Leo?” – Wright hỏi.

“Không, không bao giờ.” – Matias dứt khoác – “Anh biết đấy, chúng tôi đều sinh ra và lớn lên ở đây, dù cho mất đi bất cứ điều gì, chúng tôi ít ra vẫn còn có nó.”

Messi vẫn thường trở về Rosario mỗi khi có thể. Anh luôn muốn gìn giữ những điều thuộc về quê hương. Đơn giản thôi, đó là giọng nói. Wright lớn lên ở Mississippi, nhưng khi anh rời miền Nam, anh bắt đầu chuyển sang nói giọng miền Tây. Paul cũng thế, anh cũng không còn giữ được giọng Ireland của mình bởi sự xa cách về thời gian và khoảng cách. Messi thì không, anh vẫn nói giọng Rosario ở Barcelona. Đó đơn giản là cách người ta lựa chọn.

Có lần Messi gặp chấn thương và phải rời xa sân cỏ một tháng, anh đã chọn quay về Rosario. Một vài tờ báo lá cải tung tin Messi cặp kè với một, hai siêu mẫu. Messi im lặng, anh không như vậy, vì đơn giản anh không phải là một con người như vậy. Anh và Antonella tiếp tục mối tình bền đẹp và bây giờ, họ hạnh phúc bên nhau, có một bé trai kháu khỉnh: Thiago Messi. Thiago sau đó được Leo làm thẻ hội viên Newell’s, cậu nhóc trở thành hội viên của đội bóng quê hương Messi khi vừa mới ra đời.

Ảnh: Taringa

Ảnh: Taringa

Với Newell’s Old Boys, Messi luôn giữ một tình cảm đặc biệt. Đó là nơi anh trưởng thành, đó là nơi cho anh danh tiếng và quan trọng nhất, đó là nơi đã chấp cánh cho tài năng của anh rực sáng trên vũ đài bóng đá thế giới. Leo đã tài trợ cho Newell’s một phòng tập thể lực và xây dựng một ký túc xá cạnh sân vận động cho các cầu thủ trẻ.

Khi Wright và Paul đi ngang qua những công trình còn đang dở dang đó, cả hai nhận ra hình bóng của La Masia ở đó, với thiết kế gần như tương đồng. Có lẽ Messi muốn sau này, nếu có một cậu bé tài năng nào như mình ngày trước, sẽ không cần phải vượt qua bên kia đại dương khi còn quá nhỏ nữa. Cuộc đời anh đã trải nghiệm cảm giác ấy, như vậy là đủ rồi…

Năm tháng trước, Newell’s đã cho đóng thêm hai khung hình của Messi để treo ở quán cà phê bên dưới sân vận động, một trong hai tấm ảnh đó là tấm ảnh khi Messi còn nhỏ, khoác trên mình bộ áo đấu của thế hệ “Cỗ máy ‘87”, đôi mắt nhìn đăm đăm vào quả bóng hình như còn to hơn cái đầu của mình.

Một tháng sau nữa, Newell’s treo thêm một tấm ảnh khác của Messi tại sảnh câu lạc bộ, bên cạnh những bức ảnh về Maradona. Và lần đầu tiên trong mùa giải, một nhóm nhỏ cổ động viên đã treo những biểu ngữ về Messi khi Newell’s ra sân thi đấu. Mọi thứ dường như đang thay đổi, người Rosario đang thay đổi cách nhìn về Messi, sau tất cả những gì anh đã làm cho quê hương, và hi vọng một ngày nào đó, người Argentina cũng sẽ hiểu…

Ngay cả trong phòng thay đồ của Barcelona, Messi dường như cũng luôn nhớ về quê hương. Nói suông như vậy có lẽ các bạn cho là hơi quá, nhưng có lần, khi cùng xem bóng đá tại quán VIP của gia đình Messi, bác sĩ cũ của Messi – ông Diego Schwarsztein nhắn tin cho anh ngay sau tiếng còi kết thúc vang lên, Messi đã trả lời 10 phút sau đó. Dường như Messi luôn muốn giữ một sợi dây liên kết bền chặt với thành phố quê hương ở bên kia bờ Đại Tây Dương.

“Anh ấy muốn giữ những người bạn cũ, cả ngôi nhà cũ này nữa, anh ấy không muốn bán hay mất đi bất cứ thứ gì thuộc về kỷ niệm.” – Marcelo Ramirez nói.

“Đội tuyển Quốc gia Argentina thường được tập trung tại một địa điểm gần sân bay Buenos Aires. Messi tập luyện ở đó cho đến sáu giờ chiều, anh phóng lên xe và lái về Rosario, cách đấy ba tiếng đường bộ chỉ để dùng bữa tối với gia đình, sau đó đi ngủ và lái xe trở lại Buenos Aires vào sáng sớm hôm sau, vừa đúng giờ để có mặt ở sân tập.

“Tại sao lại như vậy?” – Wright ngạc nhiên hỏi ông Diego Schwarsztein.

Điều đó chứng tỏ ngày rời Rosario để đến Barcelona, Messi đã phải chịu đựng rất nhiều…

– Ông Diego trầm ngâm

Wright nhớ lại một bài phỏng vấn anh từng thực hiện trước đây, với Bruce Springsteen – nhạc sĩ, ca sĩ, đạo diễn và nhà nhân chủng học người Mỹ, Bruce kể lại ông từng có một thời gian lái xe đi lại khắp tất cả những nơi mình lớn lên, những ngôi nhà mà mình đã từng sống để cố gắng thay đổi nhiều thứ. Wright tự hỏi có phải Messi cũng như vậy? Liệu rằng đó là một cảm giác nhớ nhà bình thường, hay anh đang muốn thay đổi điều gì đó trong quá khứ, hay tệ hơn, Messi vẫn đang bị “mắc kẹt” ở độ tuổi 13?

Ngày cuối cùng trước khi Wright và Paul quay trở về Mỹ, cả hai hẹn Juan Cruz Leguizamon (nhân vật đã xuất hiện ở kỳ 4 “Ngôi nhà số 525 đường Estado de Israel”) tại khách sạn Rosario.

Wright hỏi Juan: “Anh nghĩ Messi sợ nhất điều gì?”

“Phải chia tay bóng đá” – Juan đáp.

“Tôi không thể tưởng tượng Messi 50 tuổi sẽ như thế nào…” – Wright nhìn xa xăm

“Sự thật là… là…” – Juan ngập ngừng, nhún vai – “Tôi cũng vậy.”

Rời thị trấn mà Messi đã sinh ra và lớn lên, Wright nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng trái cây bắt đầu dọn ra chuẩn bị bán buổi chiều, con đường chạy song song dòng Parana thơ mộng, đồng cỏ như kéo dài đến tận chân trời. Wright hình dung ra khung cảnh trên chính con đường này của nhiều năm về trước, có một cậu bé nhút nhát, nhớ nhà đã đuổi theo những giấc mơ về quả bóng, cùng cha mình lái xe về nhà sau mỗi buổi tập, và giờ đây đang là cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Xuất sắc đến nỗi không biết bao giờ bóng đá mới lại sản sinh ra một tài năng tương tự.

Ảnh: Goal

Ảnh: Goal

Nhưng trên tất cả, cậu bé ấy, đến tận bây giờ, vẫn yêu thương Rosario và những cánh đồng này đến tận đáy lòng.

Đó là câu chuyện về một cầu thủ nổi tiếng được những người dân quê hương anh kể lại một cách gần gũi đến lạ kỳ, câu chuyện về một kẻ 6 giờ tối lái xe ba giờ đồng hồ từ Buenos Aires về Rosario, ăn tối, đi ngủ và sáng hôm sau lại lái xe ba giờ đồng hồ từ Rosario về Buenos Aires, lao thẳng ra sân tập, chỉ đơn giản để tìm kiếm, để đuổi theo điều gì đó mà dường như anh đã đánh mất, trên chính con đường này…

(Hết)

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
4 bài viết
“”
Phát bóng lên ^