Trước mùa giải mới – Juventus 2015-16: Allegri và thử thách tối hậu

bởi Lực Trần ·

Massimiliano Allegri quả là một người đàn ông tội nghiệp. Năm 2012, chỉ một năm sau khi đưa AC Milan vô địch Seria A, Allegri mất đi Thiago Silva- chốt chặn bằng thép ở hàng thủ cùng Zlatan Ibrahimovic – cú đấm hạng nặng ở hàng công. Để rồi chỉ một năm rưỡi sau, Allegri rời Milano với danh xưng “chuyên gia bị sa thải”.

Ảnh: Juventus

Ảnh: Juventus

Ngày Allegri đến Turin, CĐV Juventus đón ông bằng cà chua, trứng thối và những tiếng la ó. Kết quả: Scudetto, Coppa Italia, á quân Champions League. Một năm sau ngày Max đến, không ai còn nhắc đến Antonio Conte nữa.

Chỉ có điều, Allegri hẳn phải thấy những gì diễn ra hè này có chút quen thuộc. Thiago Silva và Ibra 2012 là Carlos Tevez, Andrea Pirlo và Arturo Vidal của mùa hè 2015. Mất đi cùng lúc trái tim, khối óc và buồng phổi, Allegri phải làm sao đây?

Khi đối thủ mạnh lên

Nhất là khi, những đối thủ trực tiếp của Juve đang thay đổi mạnh mẽ. Đó là Inter và Milan, hai gã khổng lồ ngủ quên. Sau nhiều năm vô cùng bết bát, mùa hè này họ không hẹn mà cùng thọc sâu vào hầu bao. Tổng chi của hai đội thành Milan đã sớm vượt 150 triệu euro (và sẽ còn tăng tiếp). Geoffrey Kondogbia, Stevan Jovetic, Carlos Bacca,… đều là những cái tên ‘có số’. Chưa thể khẳng định về thành công sau cùng, nhưng trên lý thuyết, chất lượng đội hình của Inter và Milan là khá nhất trong nhiều năm qua.

Ảnh: Inter Milan

Ảnh: Inter Milan

Và đừng quên AS Roma. Nếu mùa trước Roma không tự bắn vào chân mình và tự sát vào những thời điểm tối quan trọng, hẳn chức vô địch của Juve đã khó khăn hơn nhiều. Việc Juve vô địch sớm 4 vòng đấu đã làm người ta quên đi trận đấu lượt đi trên Juventus Stadium đã từng được gọi là “chung kết sớm” với sự căng thẳng đã lâu rồi mới có tại calcio và Juve thực tế cũng chỉ thắng với hai bàn trên chấm penalty đầy tranh cãi. Và Roma cũng không đứng yên. Mua đứt Radja Nainggolan, quyết giữ Alessio Romagnoli, Edin Dzeko cùng Mohamed Salah sắp đến, nếu khắc phục được điểm yếu cố hữu là sự ổn định, Roma thực sự không phải là dạng vừa.

Và chính mình đang yếu đi?

2011 chính là thời điểm mở ra một kỉ nguyên mới cho Juventus. Juventus Stadium, Antonio Conte và tất nhiên, Andrea Pirlo. Tuần trước, Adriano Galliani phát biểu:

Để Pirlo ra đi là sai lầm lớn nhất trong 30 năm của tôi tại Milan

Đó là lời thú nhận về một sự thật hiển nhiên. Không chỉ tước đi của Milan một thiên tài, Galliani trực tiếp kiến tạo cho Juve một thời kì hoàng kim. Juve trước ngày Pirlo đến, là một mớ lộn xộn cùng một lối chơi không định hình. Conte đến, thiết lập lại trật tự và làm điều mà những HLV có Pirlo vẫn luôn làm: đặt Pirlo ở trước hàng phòng ngự, cho anh nhiều bóng nhất có thể và để Pirlo làm những điều mà Pirlo làm giỏi nhất.

Mọi thứ lại nhịp nhàng, Juve khô cứng cùng Pirlo là một sự kết hợp hoàn hảo. Mùa trước, tầm ảnh hưởng của anh giảm dần ở tuổi 36. Nhưng những khoảnh khắc thiên tài thì không hề thiếu: cú đá phạt thành bàn trước Olympiakos, bàn thắng trong trận derby di Torino, đường chuyền xé nửa chiều dài sân dẫn đến quả penalty kết liễu AS Monaco…

Ảnh: ESPN

Ảnh: ESPN

Và để Pirlo chơi hay như thế, không thể quên Arturo Vidal. Ở Vidal, Pirlo lại tìm thấy một Gennaro Gattuso thứ hai, người luôn càn quét, tắc bóng, thậm chí không ngại tung mình vào đối thủ, chỉ để giành lại quả bóng nhanh nhất và đặt nó trở lại vào chân anh. Nhưng Vidal không chỉ biết “phá”. 4 năm, 171 trận là 48 bàn thắng. Tiền vệ người Chile với mái tóc Mohican đầy thách thức ấy, lúc nào cũng ra sân với cái đầu bốc cháy và nguồn năng lượng gần như vô tận. Anh vừa là bức tường bảo vệ ‘bà đầm’, vừa là quả đấm sắt giấu trong tay áo.

Và ai lại có thể quên được El Apache? Anh đến Turin hai năm, gánh đội bóng trên vai mình bằng những bàn thắng và bước chạy hình như không biết mỏi. Ở tuổi 31, anh bỏ lại một Châu Âu kim tiền, về lại nơi anh bắt đầu. Tevez cùng Juve đã cùng đưa nhau đến đỉnh cao, giờ họ bước đi trên những con đường riêng.

Đó chính là khối óc, buồng phổi, và trái tim của Juve 4 năm đã qua.

Nhưng Juve có điểm 9 cho chuyển nhượng?

Tuy vậy, Juve có một lợi thế: đó đều là những sự ra đi đã được báo trước. Tức là Juve có đủ thời gian để chuẩn bị.

Paulo Dybala cùng Daniele Rugani đều là những sao trẻ sáng nhất ở vị trí của mình. Không mấy khi cái giá 40 triệu euro được gắn lên một chàng trai 21 tuổi lại được phần đông bộ phận xem là xứng đáng. Nhưng đó chính là trường hợp của Dybala.

Chàng trai ấy chỉ cần nửa mùa để làm mê mệt HLV đương nhiệm của tuyển Italy, Antonio Conte. Đừng để con số 13 bàn thắng ít ỏi đánh lừa bạn. Dybala không chỉ đơn thuần là một tiền đạo. Cuối mùa giải trước, vào thời điểm Palermo hao mòn về thể lực và cạn kiệt về ý tưởng, Dybala đã phải chơi rất xa khung thành như một cầu nối và trạm trung chuyển cho cả đội. Xin nhắc lại, chàng trai ấy mới chỉ 21 tuổi.

Người còn lại mang danh xưng “Gaetano Scirea mới” của bóng đá Italy. Nhanh nhẹn, thông minh, điềm tĩnh, Rugani như tổng hợp đầy đủ bộ tố chất để trở thành một trung vệ toàn diện. Và cũng đừng quên Mario Mandzukic cùng Sami Khedira. Đều đang ở độ chín, kinh nghiệm có thừa, nếu họ thể hiện đúng đẳng cấp, Juve đã có được hai món hời thực sự.

Không mấy người có thể vỗ ngực tự tin làm tốt hơn những gì Beppe Marotta đã làm hè này.

Chìa khóa là khát vọng?

Nhưng có lẽ, điều tối yếu quyết định thành bại của Juve mùa tới, nằm ở khát vọng. Sau chu kì thành công kéo dài, điều khó nhất là duy trì khát vọng của một tập thể. Allegri và Juve có những bài học nhãn tiền đầy thực tiễn.

Hai đội bóng gần nhất của calcio dành Champions League là Milan 2007 và Inter 2010. Cả hai đều có một điểm chung: không đội nào thực hiện (gần như) bất cứ sự thay đổi nào vào mùa sau. Giữ nguyên toàn bộ bộ khung cùng dàn nhân sự cũ kĩ và già nua, khát vọng suy giảm, cả hai đối mặt với những mùa bóng tệ hại ngay sau đó một cách không thể tránh khỏi.

Ảnh: Juventus

Ảnh: Juventus

Juve có hai may mắn: thứ nhất, họ khác Milan 2007 và Inter 2010 ở chỗ, họ chưa vô địch Champions League. Tức là còn cách vinh quang tột cùng một bước chân, dù no nê danh hiệu trong nước. Điều đó giúp họ giữ được sự “đói khát” ở thềm châu lục, đấu trường sẽ là mục tiêu chính của Juve những năm tới.

Thứ hai, họ bắt buộc phải thay đổi. Những sự ra đi đều là bất khả kháng: Tevez đòi hồi hương, Pirlo đã quá già, Vidal rục rịch ra đi từ hai năm nay. Tức là, những yếu tố khách quan bắt buộc họ phải cải tổ và thay máu đội hình. Là phúc hay họa, lại tùy thuộc vào Allegri và lớp cầu thủ kế cận.

Vĩ thanh

Có lẽ, gương mặt khắc khổ của Allegri dự báo cho con đường huấn luyện của ông. Thành danh ở Cagliari với lối đá tấn công hấp dẫn, Allegri được Silvio Berlusconi mang về Milan để rồi sau đó bị chính ngài chủ tịch đồng bóng đá đít khỏi Milano vì ghét kiểu thắng 1-0 “đầy xấu xí” và thành tích tuột dần đều trong những mùa cuối (dù là đương nhiên vì chất lượng đội hình càng lúc càng tệ).

Bây giờ, sau màn dạo hỏi đầy bạo lực hồi đầu mùa, Allegri lại là “con cưng” tại Juventus Stadium. Gia hạn, tăng lương, thậm chí chính sách chuyển nhượng của Juve cũng phải thông qua Allegri.

Nhưng ông hiểu, là vì bây giờ họ đang yêu ông. Khi đội bóng của họ bắt đầu thua trận, là khi tình yêu đó mất đi.

Từ trứng thối đến những tràng pháo tay. Từ yêu đến ghét. Từ người hùng đến tội đồ.

Trong bóng đá, tất cả chỉ là một bước chân.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
13 bài viết
“Sheva, Milan, Italy...”
Phát bóng lên ^