Bí quyết của “Ông vua chuyển nhượng” Porto

bởi ductruong811 ·

Mỗi mùa chuyển nhượng, Porto luôn là nơi nhộn nhịp bán mua bậc nhất châu Âu. Kẻ đến thường là những “viên ngọc thô”, chưa nổi tiếng và có giá vừa phải, còn kẻ đi thì giá cao ngất ngưởng, thậm chí có khi phá những kỷ lục.

Với việc Jackson Martinez chuyển đến Atletico Madrid với mức giá 35 triệu Euro thì số tiền mà Porto thu được từ việc bán cầu thủ từ năm 2004 đã vượt 600 triệu Euro, một con số không tưởng.

                     Các thương vụ bán “hời” nhất  của Porto
STT Cầu thủ CLB mua Năm Mức giá mua Mức giá bán
1 Ricardo Carvalho Chelsea 2004 tự đào tạo 30
2 Deco Barcelona 2004 8 21
3 Paulo Ferreira Chelsea 2004 2 20
4 Helder Postiga Tottenham 2003 tự đào tạo 9
5 Pepe Real Madrid 2007 2 30
6 Jose Bosingwa Chelsea 2008 1 20,5
7 Ricardo Quaresma Inter Milan 2008 6 24,6
8 Raul Meireles Liverpool 2010 miễn phí 13
9 Bruno Alves Zenit 2010 tự đào tạo 22
10 Lucho Gonzalez Marseille 2009 10 19
11 Anderson Oliveira Manchester United 2007 5 31,5
12 Lisandro Lopez Lyon 2009 2,3 24
13 Aly Cissokho Lyon 2009 0,3 16,2
14 Fredy Guarin Inter Milan 2012 1 12,5
15 Hulk Zenit 2012 19 55
16 James Rodrigues As Monaco 2013 5,1 45
17 Radamel Falcao Atletico Madrid 2011 5,4 47

Nguồn: transfermarkt.com, đơn vị tiền: triệu euro

Có thể nhận thấy hầu hết các cầu thủ trong các vụ mua bán của Porto đều có nguồn gốc Latinh: họ đào tạo măng non quê nhà Bồ Đào Nha và đặc biệt săn lùng cầu thủ Nam Mỹ rồi bán cho bất kì đội bóng nào trả giá cao. Một điều khá thú vị là khách hàng của họ có ở khắp nơi : từ Nga, Pháp, Ý, Anh, đến Tây Ban Nha.

Từng là một cầu thủ "gánh team", giờ đây Jackson Martinez đã được tập trung cho nhiệm vụ dứt điểm (Ảnh: goalsider.com)

Jackson Martinez. (Ảnh: Goal Insider)

Các đội bóng chỉ việc xách vali tiền đến và mang về cầu thủ phù hợp. Với tấm “tem bảo hành” mang thương hiệu Porto, các cầu thủ này sẽ ngay tức khắc mang thành công về cho đội bóng mới, không chỉ với chuyên môn mà ở đó còn tiềm ẩn thương vụ làm ăn có lãi trong tương lai khi các câu lạc bộ này bán lại cho những đối tác mới.

Đơn cử  như Chelsea, năm 2003 tỉ phú Roman Abrahimovich đến và mở ra một kỉ nguyên mới thành công cho câu lạc bộ mà những người có đóng góp không nhỏ chính là bộ đôi Ricardo Carvalho và Paulo Ferreira. Tiếp đến là Joao Moutinho và James Rodrigues ở Monaco và đặc biệt mãnh hổ Radamel Falcao ở Atletico Madrid. Giờ đây, các cầu thủ xuất xứ từ Porto đã rải khắp châu Âu.

Vậy Porto làm cách nào để thành công?

Đầu tiên phải kể tới vai trò của đội ngũ tuyển trạch viên. Hướng đi xuyên suốt của Porto chính là chiêu mộ các tài năng trẻ từ Nam Mỹ. Do nền văn hóa giữa Bồ Đào Nha và Brazil khá tương đồng nên Porto có lợi thế rất lớn trong việc săn đón các tài năng trẻ ở đây và các quốc gia lân cận. Đặc biệt, luật pháp Bồ Đào Nha khá nới lỏng trong việc cấp phép lao động cho các tài năng trẻ ngoài châu Âu.

Nhờ hướng đi trên, Porto đã tạo ra rất nhiều cầu thủ chất lượng và hưởng mức thu cực lớn. Trong đó, phải kể tới các thương vụ như Anderson, Radamel Falcao, James Rodriguez, Hulk, Fernando, Danilo hay Jackson Martinez… Cần phải nói thêm rằng các cầu thủ trẻ và chưa có tên tuổi cũng rất thích đến Porto, nơi họ có cơ hội thi đấu nhiều hơn, chứng tỏ tài năng ở giải quốc nội cũng như các cúp châu Âu. Họ hy vọng sân Dragao chính là bước đệm để có thể lọt vào tầm ngắm của các đội bóng lớn hơn.

Tiếp đến là vai trò của chủ tịch đội bóng ông Pinto Da Costa, ông là một chuyên gia mua rẻ bán đắt. Các đối tác thường phải đến “xé hợp đồng” và để lại một đống tiền kếch xù. Không ai có thể ngờ rằng ông có thể bán Carvalho 30 triệu Euro, Anderson 31 triệu Euro hay Hulk 55 triệu Euro.

Ông Pinto Da Costa. (Ảnh: Publico)

Ông Pinto Da Costa. (Ảnh: Publico)

Ngoài ra, trong các thương vụ lớn của Porto không thể không kể tới “siêu cò” Jorge Mendes. Người được mệnh danh “ông trùm chuyển nhượng” này đã bỏ túi khoản tiền không nhỏ nhờ những thương vụ lớn do chính ông và các cộng sự đẩy giá trên bàn đàm phán.

Tại sao các CLB khác không thể thành công như Porto?

Không hẳn là Porto có tầm nhìn xa hơn các đại gia châu Âu như Chelsea, Man Utd, Man City, Arsenal, Real Madrid, Barca hay Bayern Munich. Đơn giản bởi họ có ưu thế mà các đại gia trên không có, đó là hành lang pháp lý.

Lấy ví dụ, ở thương vụ James Rodriguez, khi cập bến Porto vào năm 2010, tiền vệ này chưa từng có trận đấu chính thức nào ở đội tuyển Colombia. Ấy vậy mà James dễ dàng được Bồ Đào Nha cấp phép lao động để có thể chơi bóng ngay cho đội một Porto.

James Rodriguez. (Ảnh: FIFA)

James Rodriguez. (Ảnh: FIFA)

Còn ở Anh thì sao? Theo quy định mới được LĐBĐ Anh (FA) đưa ra vào ngày 1/5, những cầu thủ sẽ được cấp giấy phép lao động ở Anh nếu tham dự 30% số trận đấu chính thức của ĐTQG trong 24 tháng gần nhất. Với quy định khắt khe trên, các CLB Anh rõ ràng rất khó để có thể đua tranh với Porto trong việc chiêu mộ các tài năng trẻ ở Nam Mỹ.

Dù thế nào đi chăng nữa sẽ còn rất lâu mới có đội bóng nào có thể vượt lên lấy đi ngai vàng “ông vua chuyển nhượng” của Porto.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
ductruong811
1 bài viết
“Vạn vật vô thường, trái bóng phi thường.”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^