Một phút ngẫu hứng: Javier Zanetti

bởi Công Minh ·

Có hai biểu tượng không hề thay đổi ở Inter Milan trong khoảng 20 năm qua: Pirelli (hãng lốp xe nổi tiếng tài trợ đội bóng này) và Javier Zanetti .

Ảnh: Getty Images

Ảnh: Getty Images

Từ “Il Trattore” tới “Il Capitano”, gần hai thập kỉ gắn bó rồi chia tay trong sự tri ân nồng nhiệt ở nơi mà mình thuộc về. Đời cầu thủ còn có thể đẹp hơn thế cho Javier? Gĩa từ là kết thúc, nhưng chỉ là ngừng chạy chứ không ngừng yêu. “Inter là Zanetti, Zanetti là Inter“, không cần đến nỗi phải bất lực khi khắc họa một thứ tình cảm như thế, từ một con người như thế .

1995, chúng ta có gì? Một Javier Zanetti trẻ trung đấy chất hoang dại từ Nam Mỹ đầy nắng và gió tới với Italia lãng mạn, long lanh như thứ tình yêu mà các cô gái hay nghĩ về nơi này. Mỉm cười, xỏ giày, ra sân chiến đấu với nền tảng là thứ thể lực sung mãn vốn có; để rồi chiếc băng đội trưởng 4 năm sau đó như một chiếc chìa khóa giải phóng con quái thú trong anh. Chiếc băng xanh trên tay Zanetti chính là nhân chứng cho một cuộc tình đẹp như mơ, khi mà chàng trai đã cảm thấy trách nhiệm đối với người mình yêu và chiến đấu để bảo vệ cô, cho đến khi đôi chân mình đến cái thời khắc của nó.

Đối với họ, Inter là Adriano khi còn đỉnh cao, là Zlatan Ibrahimovic ương ngạnh một thời trai trẻ, là Ronaldo không bao giờ bị gọi là kẻ phản bội, là Luis Figo, Diego Milito đưa tất cả lên thiên đường từ Madrid và còn nhiều lắm. Tôi cho rẳng tất cả đó chỉ là nhất thời. Họ đi qua Milan và để lại vết chân mình ở đó; có đậm, nhạt, nông, sâu… Nhưng chỉ có Zanetti là cất một căn nhà và ở đó mãi mãi, dù mảnh đất nơi anh sống có hỗn loạn hay là tệ hơn thế nữa.

Cầm cái bay lên, anh cần mẫn dựng xây lại thành trì mình yêu cho thật đẹp để sánh ngang với năm châu. Để rồi khi Milito tới và đặt lên đó viên gạch cuối cùng, anh khóc. Vì tòa thành Inter tráng lệ quá, lung linh quá, những thần dân với màu áo xanh – đen say đắm quá trong men say chiến thắng và không thể nhận ra đó là lần cuối cùng họ say.

Ảnh: Getty Images

Ảnh: Getty Images

 

Inter chuyển mình và bắt đầu chuỗi ngày u ám. Cô gái Zanetti yêu đổ bệnh, những chiếc lá thường xuân bắt đầu rụng bên khung cửa sổ nơi căn phòng cô nằm. AC Milan tưởng rằng họ đã có thể quay lại với Scudetto sau 5 năm dài như 5 thế kỉ, nhưng Andrea Pirlo đi và mọi chuyện trở nên chẳng thể đẹp hơn cho Juventus trong 4 mùa sau đó.

Hai cô gái thành Milan dắt tay nhau đi chữa bệnh và mất hút. Người chạy dọc xuôi mua vội những liều thuốc, kẻ thì đi tìm những thứ thảo dược miễn phí ngoài thiên nhiên. Nhưng hai cô vẫn nằm đó và thường xuân thì cứ rụng lá, và có vẻ cây của Inter rụng nhanh hơn nhiều. Milito, Sneijder, Cordoba… lần lượt lìa cành; Zanetti thì vẫn còn đó. Anh vẫn cần mẫn khiến cho những người yêu màu xanh – đen cảm thấy yêu đời, hệt như cái cách họa sĩ già Behrman làm cho Sue tin vào cuộc sống cho dù phải đánh đổi cả tính mạng.

Đơn giản lắm, Zanetti cười, nụ cười trên khuôn mặt trẻ mãi không già. Anh vẫn chạy, chạy như thể muốn nói với các Interista: “La vita è bella ( Cuộc sống thật tươi đẹp )!”

Và khi đôi chân chẳng còn cho phép anh sử dụng nữa, anh quyết định giã từ. Người họa sĩ già Behrman đã về với đất Mẹ sau khi đã tặng cho Sue mạng sống của mình, để cô hồi phục và vững tin vào cuộc đời.

Zanetti đi, nhưng chỉ là từ mặt sân về với khán đài. Linh hồn anh là ở Giuseppe Meazza, số 4 của anh là ở phòng truyền thống của câu lạc bộ, còn hình ảnh anh là ở trong lòng những người yêu Inter. Tôi chẳng muốn nói nhiều về chuyện chia tay vì né tránh những kỉ niệm buồn là một lẽ thường tình với bất cứ ai.

Javier Zanetti

Ảnh: Tumblr

Trong cái đêm cuối cùng của Il Capitano giữa vòng tay khán giả nhà , một cổ động viên đã bất chấp mọi thứ chỉ để được xuống sân ôm anh lần cuối. Cảnh sát cho là quá khích, nhưng chắc chắn những người còn lại có mặt tại sân hôm đó thì không. Trách nổi anh ta không khi những viên cảnh sát ấy nhận ra trong trái tim của kẻ nổi loạn kia rằng: Bây giờ hoặc không bao giờ, Il Capitano hoặc mất anh mãi mãi?

Đời là tuần hoàn, là một vòng xoay chuyển không ngừng của sự sống. Chẳng có gì tồn tại mãi mãi cả. Cỗ máy bền bỉ đến mấy rồi cũng đến lúc mòn bánh răng và bị phủ bụi. Zanetti phải đi, như bao ví dụ khác của vòng đời. Để giờ đây, khi mà Serie A nói chung và Inter nói riêng đang đi tìm lại ánh hào quang xưa, người ta sẽ phải tìm một người giống như anh để kéo dậy cả một thế hệ xanh – đen một cách thầm lặng như họ đã từng thấy.

Zanetti, vẫn với cái khuôn mặt trẻ trung cho dù đã bước sang tuổi 42, vẫn sẽ đứng nhìn về Milan cho dù có ở đâu. Rồi biết đâu đấy vào một ngày đẹp trời, một cậu trai trẻ nào đó sẽ chạy, sẽ chiến đấu với chiếc băng xanh trên tay vì những sọc áo, khóc trong bi kịch và rơi lệ khi lên đến đỉnh cao châu Âu như chính Il Capitano? Vẫn phải tìm thôi. Nhưng tôi chắc chắn Zanetti sẽ cười không thể tươi hơn khi gặp người ấy.

Như vậy đó, hoàng tử đã thành vua!

4ever Zanetti!

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Công Minh
3 bài viết
“Không có sự thù hằn , ghét bỏ ; bóng đá với tôi là sự tôn trọng , công bằng với mọi cái tên .”
Phát bóng lên ^