Costa, thời thế và thủ đoạn

bởi hoangbaovo ·

58 thẻ vàng và 7 thẻ đỏ, đó chính là hành trang mà Diego Costa mang theo khi gia nhập Chelsea. Con số này cực kỳ đáng kinh ngạc đối với một tiền đạo. Ngay cả một cầu thủ nổi danh hung thần như Pepe cũng chỉ gom góp được 47 thẻ vàng và 4 thẻ đỏ.

Hầu hết những đối thủ của Costa ở Premier League đều cho rằng tiền đạo 26 tuổi là một kẻ thích gây hấn. Sau trận đấu với Chelsea ngày 27/01/2015, Brendan Rodgers đã gần như nổi điên với những pha va chạm của Costa với Steven Gerrard và 2 pha đạp vào mắt cá chân của Emre Can và Martin Skrtel. Fernandinho sau trận đấu ở vòng 2 đã nói về Costa như một kẻ thích gây sự với đối thủ.

Trước đó nữa, khi vẫn còn thi đấu cho Atletico Madrid, Costa cũng đã nổi tiếng với rất nhiều những màn tiểu xảo và va chạm. Cuộc chiến xì mũi tay ba Costa – Ramos – Pepe chính là một trong những sự kiện để đời khiến người ta nghĩ về Costa như một cầu thủ xấu tính và đáng ghét.

Có một sự tương đồng kỳ lạ giữa Diego Costa và ông thầy Jose Mourinho. Họ đều là những con người cực kỳ cá tính và cũng dính tới vô số rắc rối. Mourinho với những màn gây hấn với cầu thủ Barcelona, chọc tay vào mắt Tito Vilanova, tranh cãi với trọng tài, gây hấn với phóng viên và thậm chí là cả bác sĩ của đội bóng. Để rồi, cái nhận được sau đó là những án phạt và những tranh cãi vô tận.

Điểm lại những vụ lùm xùm đình đám nhất của cặp đôi này, có thể thấy một điều: những vụ gây hấn này xảy ra phần lớn là vào lúc đội bóng của họ đang gặp khó.

Trận chiến xì nước mũi xảy ra khi mà Atletico Madrid đã hơn một thập kỷ không thắng nổi Real Madrid. Ngoài chiến thuật chặt chẽ và hợp lý, họ cần cái gì đó để kích thích những cái đầu đã nóng sẵn của những Ramos, Pepe.

Một mình Costa gây hấn với cả nửa đội hình Liverpool vào tháng giêng năm nay trong bối cảnh Chelsea đang thực sự chững lại. Họ vừa thảm bại trước Tottenham Spurs 5-3 và Cesc Fabregas – như thường lệ, lại bị chỉ trích là cầu thủ “nửa mùa”.

Đầu mùa giải năm nay, Costa lại có màn dằn mặt với Fernandinho của Manchester City khi mà Chelsea có một khởi đầu cực kỳ không được như ý và phải gồng mình chịu trận sau 45 phút.

Ảnh: Goal

Ảnh: Goal

Tiếp đó, trong bối cảnh đang liên tục thua trận và rơi xuống nửa sau bảng xếp hạng, Chelsea cần điều gì đó khác biệt trong cuộc đối đầu với Arsenal. Gabriel Paulista bị nuốt chửng và Chelsea thắng 2-0.

Ông thầy Mourinho cũng vậy. Sự kiện đổ cát lên mặt sân Stamford Bridge trước trận bán kết Champions League gặp Barcelona, những màn cãi nhau tay đôi với Gerard Pique, với Pep Guardiola, với trọng tài, với phóng viên, với tất cả những ai Special One thấy gai mắt phần lớn rơi vào giai đoạn Real Madrid phải chống lại một trong những đội bóng xuất sắc nhất trong lịch sử.

Liên tục bị đối thủ hạ sát trên sân, đặc biệt là chiến thắng 5 sao ngay trong mùa đầu tiên Mourinho dẫn dắt, ông cần thu hút sự chú ý của người hâm mộ và truyền thông. Ông hiểu một chuyện rằng, áp lực không thể tự nhiên mất đi, nó chỉ có thể chuyển từ người này sang người khác. Mourinho chấp nhận chuyện đó, chấp nhận đem thân ra chịu trận thay cho học trò.

Kể về Costa, trong cuốn tự truyện “Diego Costa – The art of War”, nhà báo Fran Guillen đã tự mình đi tìm hiểu khá nhiều những câu chuyện thuở thiếu thời của anh. Chẳng hạn như Flavio Augusto Machado, HLV đầu tiên của Costa ở Brazil cho biết thuở còn nhỏ, Costa luôn đến sân tập cùng với một người bạn khiếm thính. Vị HLV này không chịu, nhưng Costa mặc kệ. Không còn cách nào khác, Machado đành phải truyền đạt với Costa rồi Costa lại ra dấu cho người bạn của mình hiểu. “Người khuyết tật cũng được phép chơi bóng, ai cũng được phép chơi bóng,” Costa nói.

Khi đã sang Albacete, Costa có lần bỏ tập chỉ vì CLB không trả đủ tiền lương cho những nhân viên trong đội. Trợ lý y tế Manolo Bleda của CLB kể lại rằng: “Trong hơn 30 năm trong nghề, tôi chưa từng thấy cầu thủ nào dám đứng lên vì quyền lợi của người khác như thế”.

Ảnh: Getty Images

Ảnh: Getty Images

Một lần khác, Chủ tịch của Albacete vào phòng thay quần áo để bắt tay các cầu thủ. Khi ông đến chỗ của Costa, anh này nói: “Trả hết tiền cho mọi người chưa? Chưa thì không bắt”. Đàn ông và nghĩa khí như thế, nhưng Costa cũng có những giây phút yếu lòng. Như khi anh đánh xe vào nhà và vô tình cán chết chú chó của mình. Paulo Assuncao, đồng đội ở Atletico nói:

Một tháng sau sự cố ấy, Diego không nói chuyện với ai. Tôi đến an ủi thì cậu ta òa khóc: ‘Tớ đã giết con chó cưng của mình. Nó chạy ra đón tớ, vậy mà tớ nỡ lòng giết nó.’.

Kể về Mourinho, người ta kể về một người đàn ông ngoài lạnh, trong nóng. Ông quan tâm đến gia đình, người thân của cầu thủ, tìm hiểu sở thích, tính cách của họ. Wesley Sneijder nói vể Mourinho như nói về người cha thứ hai. Arjen Robben kể về ông như một con người chỉ khát khao một thứ duy nhất – chiến thắng. Marco Materazzi từng chứng kiến Mourinho khóc khi chia tay Inter Milan. Và Didier Drogba khẳng định, anh có thể chết trên sân vì Mourinho.

Đôi khi, vì thời thế, những con người mạnh mẽ và tình cảm nhất cũng có thể phải chấp nhận hi sinh. Một người từng từ chối bắt tay thẳng mặt với chủ tịch chỉ vì ông nợ tiền lương nhân viên, từng khóc vì lỡ cán một con chó lẽ hoàn toàn có thể trở thành một cầu thủ ngổ ngáo hiếu chiến. Một người đàn ông nghiêm nghị, lạnh lùng rơi nước mắt khi chia tay những học trò từng gắn bó chinh chiến nhiều năm, cũng dễ dàng biến thành một kẻ bốc đồng, cáu bẳn và tàn nhẫn. Chỉ là vì, thời thế đang đặt họ vào những tình cảnh khó khăn. Mà tình cảnh càng khó khăn thì thủ đoạn phải càng phi thường.

Jose Mourinho kneels

Ảnh: Goal

Sách sử Tàu hay kể chuyện Việt Vương Câu Tiễn nếm phân để Phù Sai không nghi ngờ, sau trở về nước gầy dựng, cuối cùng giết chết Phù Sai. Hàn Tín chịu nhục luồn trôn giữa chợ, sau đại phá Sở Bá Vương mà thành danh.

Chuyện của Mourinho và Costa không giống sách Tàu. Họ là những con người khát khao chiến thắng từ tận xương tủy, và họ dám làm mọi thứ vì mục tiêu đó. Những con người khác, họ chọn cách khác. Nhưng Mourinho và Costa lựa chọn những cách thức hết sức man dã và bạo lực, họ thể hiện ra cái phần dữ dội, mạnh mẽ nhất của đàn ông.

Người hâm mộ có thể nổi giận, căm ghét với Costa, có thể thương hại cho Gabriel, có thể tiếc nuối cho một trận cầu đáng lẽ sẽ hấp dẫn hơn. Nhưng Costa, anh không quan tâm đâu. Anh đã làm hết sức, quan trọng là Chelsea thắng.

Fernandinho, sau chiến thắng 3-0 trước Chelsea từng nói:

Đó chỉ là một tai nạn và xảy ra khá thường xuyên trong các trận đấu bóng đá. Hắn ta (Diego Costa) luôn muốn gây hấn đối thủ, nhưng tôi cố gắng điềm tĩnh và thi đấu.

Khi bạn đối đầu với một kẻ thủ đoạn, đơn giản bạn chỉ cần cao tay hơn. Gabriel và Arsenal, có lẽ, họ chưa đủ những phẩm chất đó. Thủ đoạn không phải lúc nào cũng chiến thắng.

Như đã nói, thời thế khó khăn cần thủ đoạn phi thường. Thế nhưng đi sau đó là gì? Không thể cả đời dựa vào thủ đoạn. Câu Tiễn và Hàn Tín, họ dùng thực lực mạnh mẽ đi kèm để chứng minh bản thân, chứng minh rằng tình trạng khó khăn nhất thời không phải là tất cả. Vậy còn Chelsea, chỉ còn chờ xem họ chứng minh thực lực ra sao thôi.

Ảnh: Sky Sports

Ảnh: Sky Sports

Đó sẽ là câu chuyện của mùa giải tới, hoặc tới nữa vì mùa giải năm nay, lại có lẽ, chỉ còn là cuộc chiến của hai đội bóng thành Manchester. Cái đó, hạ hồi phân giải.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
hoangbaovo
2 bài viết
“Fan MU từ lâu”
Phát bóng lên ^