V-League – một nền bóng đá đáng sợ đến mức đáng ghê tởm!

bởi Thành Đỗ ·

Sự ghê tởm, ghê tởm đến cùng cực! Liệu đó có phải là những gì mà chúng ta thấy ở nền bóng đá Việt Nam hiện nay? Nhất là sau khi phải chứng kiến tình huống mà Thanh Hào làm gãy chân đối phương?

Khóc ư? Chẳng thay đổi được gì! Chân Abass đã gãy rồi, và với một cầu thủ, gãy chân tức là sự nghiệp đã được đặt một dấu chấm hết. Khóc thế, ân hận thế hay nhiều hơn nữa cũng chẳng làm chân Abass lành lặn lại như cũ đâu. Có thể cậu khóc vì sợ, khóc vì ân hận, thế nhưng tại sao cậu ta lại xoạc bóng “cắt kéo” từ phía sau, một cách xoạc bóng dùng cả hai chân kẹp chân trụ đối phương, nếu đối phương không kịp nhấc chân lên khỏi mặt đất và buông bóng thì nhẹ cũng trật mắt cá, nặng thì gãy chân?

Đó là một kỹ thuật xoạc bóng chắc chắn khiến đối phương phải dừng bước, nhưng khả năng khiến cầu thủ đối phương chấn thương cũng rất cao, vậy mà nó xuất hiện như cơm bữa trong các trận đấu của các CLB Việt Nam. Với một tâm lý đậm nét hơn thua, dường như trong đầu các hậu vệ V-League khi ấy chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để chặn đối phương, mà không thèm quan tâm đến việc quyết định của mình sẽ gây ra hậu quả thế nào.

Quế Ngọc Hải lên sóng, câu ấy ân hận, nhưng cái chân Anh Khoa cũng đã hỏng rồi, có nói nữa, ân hận nữa cũng vậy mà thôi. Dương Thanh Hào khóc ngay trên sân sau khi thấy cổ chân của Abass lủng lẳng, cũng muộn rồi, một cầu thủ với cái cổ chân như vậy liệu còn bao nhiêu cơ hội để trở về với phong độ cũ?

Bản thân tôi thấy một sự ghê tởm trong những tình huống như thế. Vô tình ư? Có ai lần đầu tiên nhìn thấy những pha bóng của Huy Hoàng, Thanh Hào hay Ngọc Hải mà không cảm thấy đó rõ ràng là “bỏ bóng đá người”? Không có cái gì gọi là vô tình ở đây cả, còn những giọt nước mắt sau đó chỉ là sự ân hận sau khi gây ra một lỗi lầm quá lớn mà thôi.

Hãy nhìn vào những cú xoạc bóng của V-League nói chung, chúng ta thấy bao nhiêu pha bỏ bóng đá người? Rất nhiều. Không, phải gọi là cực kỳ nhiều, nhiều đến mức kinh hoàng. Đến mức đám trẻ HAGL phải phát hãi mỗi khi đối mặt với các cầu thủ mang tiếng là cùng quốc tịch nhưng đối xử với nhau trên sân bóng chẳng khác gì kẻ thù.

Cú xoạc bóng của Thanh Hào khiến Abass gãy chân (Ảnh: VnExpress)

Cú xoạc bóng của Thanh Hào khiến Abass gãy chân (Ảnh: VnExpress)

Tôi không hiểu vì sao cũng những người đó, gặp Malaysia thì đá hiền như các thanh niên cả ngày ngồi công sở, bị đối phương chặt chém thì chịu trận, rồi dư luận lên tiếng Malaysia đá “bẩn”. Thế mà trong các trận quốc nội thì cứ thế xông pha, cứ thế làm gãy chân hết người này người nọ, rồi phân trần đổ tại quá “nhiệt”? Để rồi đối thủ của anh, kẻ nhẹ thì bị rách cơ, nặng thì đứt dây chằng, gãy chân, các anh thì chẳng sao, giải được cái “nhiệt” và thỏa mãn cái “tôi” rồi, các anh đâm hối hận vì vết thương đã gây ra cho đồng nghiệp.

Theo tôi, thì thà cứ “bẩn” như Malaysia mà không làm đối phương bị chấn thương nặng còn hơn “nhiệt” như Việt Nam rồi khiến đối phương đứng trước nguy cơ phải giã từ sự nghiệp.

Ồ tại sao các anh lại đổ lỗi cho cái “nhiệt”, là “quyết liệt”?

Xin lỗi, chẳng có “nhiệt” hay “quyết liệt” gì ở đây hết! Đó là triệt hạ, là sự ích kỷ chỉ nghĩ đến chiến thắng cho bản thân mà quên đi rằng những gì mình gây ra sẽ khiến người khác mang họa. Hãy nhìn lại tình huống Huy Hoàng xoạc bóng, có bao nhiêu người nghĩ rằng anh ta nhắm vào trái bóng? Và nếu Samson không nhanh chân (và nhanh trí) giơ chân lên, tôi tin rằng giờ anh ta đã phải giải nghệ vì gãy đầu gối sau pha bóng này cũng nên.

Một nền bóng đá đáng sợ, đáng sợ đến mức đáng ghê tởm, được tạo nên bởi thứ “quyết liệt” đáng ghê tởm!

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Thành Đỗ
48 bài viết
“Quá khứ thường không như ta mong đợi, tương lai thì mơ hồ, vì vậy hãy sống hết mình cho hiện tại.”
Phát bóng lên ^