Đen thôi… đỏ quên đi!

bởi Thành Đỗ ·

Đội tuyển Việt Nam chỉ còn cách chiến thắng chỉ vài giây thôi. Một tình huống tấn công cuối cùng trong vô vọng của Iraq, và chắc chắn rằng một khi bóng được phá lên thì trọng tài sẽ nổi tiếng còi mãn cuộc.

Có tiếng còi, thế nhưng chỉ có một tiếng thôi (tiếng còi mãn cuộc thường là ba tiếng) và đó là một quả phạt đền cho đội khách trong những giây cuối cùng. Một tình huống bóng vô tình chạm vào tay Thanh Hiền và chúng ta bị tước mất thắng lợi khi cách chiến thắng chỉ vài giây. Đau đớn là thế, nhưng chúng ta chẳng thể trách ai, và nếu bắt buộc phải tìm một thứ để đổ lỗi, thì chúng ta cũng chỉ đổ lỗi được cho số phận.

Số phận đã đánh cắp chiến thắng của ĐTVN trong những giây cuối cùng (Ảnh: VnExpress)

Số phận đã đánh cắp chiến thắng của ĐTVN trong những giây cuối cùng (Ảnh: VnExpress)

Trách trọng tài để quá thời gian ư? Về cơ bản trọng tài không sai, bởi khi đó mới chỉ quá phút 95 khoảng 30s, và trong thời gian 5 phút bù giờ các cầu thủ chúng ta đã thi nhau nằm sân đến gần 2 phút, một phần vì kiệt sức và đau, một phần là cố gắng câu giờ càng lâu càng tốt. So với chừng ấy thời gian thì việc trọng tài có dãn thêm 30 giây cũng chẳng phải là điều gì quá đáng.

Trách trọng tài thổi phạt đền ư? Đó là một tình huống để bóng chạm tay quá rõ ràng và tay của Thanh Hiền cũng không hề sát người, vì vậy dù đó có là tình huống vô tình đi chăng nữa thì một khi trận đấu chưa kết thúc, đó vẫn là một quả phạt đền.

Trách cầu thủ của chúng ta ư? Không hề, bởi chúng ta đã có một thế trận phản công tuyệt vời. Tiền đạo có cơ hội, và có bàn thắng. Hàng phòng ngự đã làm rất tốt, hầu hết các pha dứt điểm của Iraq đều đến từ ngoài vòng cấm và đều bị thủ môn Nguyên Mạnh cản phá. Tất nhiên có những sơ hở trong một hay hai tình huống nhất định, nhưng về cơ bản đội tuyển của chúng ta xứng đáng thắng trận này.

Vậy Iraq có xứng đáng với bàn gỡ ấy không? Cũng không. Các hướng tấn công của họ tỏ ra bế tắc, các cầu thủ thì nôn nóng và những đường phối hợp lệch nhịp thể hiện rất rõ điều đó. Chưa kể trong trận đấu này các chân sút của Iraq tỏ ra quá “cùi”, những cú sút của họ hoặc là không hiểm, hoặc là không trúng đích, thậm chí nếu Công Vinh không hụt hơi trong tình huống đối mặt ở những phút 87, chắc chắn họ sẽ phải ôm hận mà rời Mỹ Đình.

Chúng ta thua không phải vì kém, mà bởi vì... quá đen (Ảnh: VnExpress)

Chúng ta thua không phải vì kém, mà bởi vì… quá đen (Ảnh: VnExpress)

Thế nhưng trong bóng đá có một thứ không thể lý giải, đó gọi là may mắn, may mắn cho Iraq cũng tức là vận rủi cho Việt Nam.

Với những ai hay xem bóng đá và thậm chí là hay chơi điện tử bóng đá, họ hiểu cảm giác thất bại khi trên cơ đối thủ hoàn toàn. Đã có không ít lần tôi phải “ngậm đắng nuốt cay” khi chứng kiến đội bóng của mình thua sát nút 0-1, trong thế trận mà “phe ta” sút cả chục quả nhưng không vào nổi một lần bởi thủ môn đối phương cứ như được Lev Yashin nhập, còn đối phương chỉ sút đúng một quả và họ có bàn thắng, hay tệ hơn là đối phương không sút nổi quả nào nhưng đội mình vẫn thua 0-1 vì bị… phản lưới.

Và trong những tình huống đó, chúng ta có cay cú, gào thét, đổ lỗi cũng chẳng thay đổi được gì. Kết quả sau 90 phút là vậy và bạn phải chấp nhận nó, như chấp nhận một phần cay đắng của cuộc chơi. Bởi rốt cuộc trong những trận đấu như thế, chúng ta không thắng không phải vì tiêu cực, bị thiên vị hay chơi xấu, mà chỉ bởi chúng ta… đen mà thôi.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Thành Đỗ
48 bài viết
“Quá khứ thường không như ta mong đợi, tương lai thì mơ hồ, vì vậy hãy sống hết mình cho hiện tại.”
Phát bóng lên ^