Bạn đang tàn nhẫn với chính tình yêu của mình

bởi hoangbaovo ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Lần cuối cùng Arsenal có thể ghi tới ba bàn vào lưới Manchester United đã rất lâu rồi, chính xác là tháng 11/2001. Arsenal đánh bại United 3-1 với cú đúp của Thierry Henry và một bàn của Ljungberg, bất chấp việc Quỷ Đỏ đã có được bàn thắng rất sớm của Paul Scholes. 14 năm trôi qua và một lần nữa Arsenal nhấn chìm Quỷ Đỏ với ba bàn thắng ngay trên sân nhà của họ. Không thể nào vui hơn!

Chẳng có gì nhiều để nói về trận đấu này, chiến thắng toàn diện và xứng đáng dành cho các Pháo thủ. Tấn công biến hóa sắc sảo, phòng ngự điềm tĩnh chặt chẽ, họ đã làm nên một màn trình diễn mãn nhãn trước đối thủ mà bấy lâu nay vốn được coi là khắc tinh của Arsenal. Trong một ngày mà Alexis Sanchez, Theo Walcott, Mesut Oezil đã làm lu mờ hoàn toàn những Wayne Rooney, Michael Carrick, Bastian Schweisteinger, triết lý mà Louis Van Gaal gây dựng nên đã hoàn toàn vỡ vụn khi Man United chẳng thể làm được gì nhiều hơn là một vài tình huống cá nhân của Anthony Martial và vài cú sút xa của Rooney gợi nhớ về cái thời hoàng kim của một tiền đạo số một Anh Quốc. Một Man Utd thường thấy của Louis Van Gaal với lối chơi chậm chắc, chia sân thành nhiều hàng ngang để tạo ra tầng tầng lớp lớp tam giác phối hợp nhỏ đã vỡ vụn như pha lê. Rất dễ dàng và nhanh chóng, Arsenal đã làm chính những điều mà, theo như Rio Ferdinand nói, là đặc sản của Manchester United khi đối mặt với Arsenal trong cả một thập kỷ qua.

Tấn công vỗ mặt họ, đừng cho họ thời gian, cuốn lấy họ, phải thật quyết liệt và khi giành được bóng phải lập tức cho họ ngay một đòn chí mạng.

Ảnh: Getty

Ảnh: Goal

Arsenal đã làm chính xác và rất tốt như những gì mà Rio Ferdinand và các đồng đội đã làm trong suốt hơn một thập kỷ đối đầu với chính họ vừa qua – đó gần như là một kiểu gậy ông đập lưng ông.

Lẽ dĩ nhiên, sau những trận thua tan tác như vậy sẽ là màn chỉ trích dữ dội từ người hâm mộ. Những điệp khúc muôn thuở lại cất lên. Rooney già rồi, dẹp đi. Van Gaal bất tài, không hợp với bóng đá Anh, dẹp đi. Lối đá chậm chạp quá mức, dẹp đi. Memphis Depay chỉ là một sự lãng phí tiền bạc, dẹp đi. Ashley Young đâu, sao không đưa anh vào? Valencia đâu, sao không cho anh đá hậu vệ?

Họ bất lực ngồi sau màn hình máy tính, gõ lấy gõ để. Dồn căm hờn lên bàn phím, dồn tất cả uất ức, phẫn hận, bi thương trong 90 phút địa ngục trên sân Emirates thành những dòng chữ đay nghiến, sỉ vả. Chửi trời, chửi đất, chửi từ huấn luyện viên cho tới cầu thủ, chửi từ trọng tài chính cho tới trọng tài biên, chửi từ FA cho tới lịch thi đấu, chửi cả Wolfsburg cho tới Southampton, chửi cả Hector Moreno sao lại đốn gãy chân Luke Shaw để rồi Man Utd phải ra sân với một hàng thủ chắp vá đến vậy.

Rất tàn nhẫn, đúng nghĩa là như vậy. Tàn nhẫn với đội bóng yêu quí của họ, với những thần tượng của họ, với cái màu áo đỏ mà họ từng tôn sùng, từng tung hô. Chỉ là, họ không nhận ra rằng, chính trái tim của họ mới đang rỉ máu. Họ đang tàn nhẫn với chính tình yêu của mình.

Ảnh: The Guardian

Ảnh: The Guardian

Bạn tôi ơi, cuộc đời vốn dĩ rất công bằng. Cho ta thứ gì đó quý giá rồi lại tước đoạt đi, để niềm vui và nỗi buồn song hành trong ta qua rất nhiều năm tháng.

Du Đãng thường hay nói, fan bóng đá có ba loại người: nhà phân tích, kẻ thưởng ngoạn và người đồng hành. Nhưng dường như kẻ thưởng ngoạn và người đồng hành rất khó phân biệt. Kẻ thưởng ngoạn đến rồi đi, chọn lựa những chỗ hay chỗ đẹp. Ta chỉ thấy họ khi ta vui, ta chiến thắng. Còn khi ta buồn, ta thất bại thì lại chẳng thấy ai, chỉ còn những lời lẽ chua chát, trách móc. Không hẳn là vậy. Tình yêu khiến họ tổn thương, và khi tổn thương họ thường tàn nhẫn. Họ phát tiết nỗi đau ra ngoài bằng chính những lời chỉ trích, đay nghiến đó. Họ chọn những cách yêu mà cả hai bên đều tổn thương. Để rồi, mỗi tối cuối tuần vẫn ngồi ngay ngắn trước màn hình và hô to gọi nhỏ theo từng pha bóng.

Câu chuyện giống như thế này: bạn có cô bạn gái hậu đậu, ngốc nghếch, không bao giờ biết nghĩ cho bản thân mình, thích lo chuyện bao đồng, làm bạn không vừa ý. Mỗi lần nhìn thấy cô bạn ấy vì người khác mà làm tổn thương chính mình, bạn lại cảm thấy khó chịu. Sự khó chịu phát tiết ra ngoài thành sự cáu giận, bực bội. Rồi đột ngột một ngày nọ, cô bạn gái bỏ bạn đi du học, có thể sẽ chẳng bao giờ về nữa. Bạn sẽ ngồi ân hận, vì lẽ ra, mình nên yêu thương, chăm chút cho cô gái ấy nhiều hơn. Không phải là nuối tiếc, cũng chẳng phải trách cứ, mà lẽ ra tình yêu của mình không nên nhẫn tâm như vậy. Nó đã có thể tốt đẹp hơn thế, có thể ngọt ngào hơn thế. Lẽ ra, tình yêu không nên là sự tổn thương như vậy.

Trên đời không có thuốc hối hận, vậy nên cũng chẳng thể đổi ngược chuyện đã qua. Cô bạn gái rồi cũng sẽ đi xa, chỉ còn mình bạn ngồi lại giữa những vui buồn xưa cũ. Cái chính là, bạn nhận ra chính bản thân mình đã tàn nhẫn với chính tình yêu của mình như thế nào. Đừng làm chính mình rỉ máu hơn nữa bằng những sự phát tiết cực đoan như vậy. Biết chấp nhận thất bại, biết cư xử cho tốt đẹp hơn. Để rồi đến mỗi cuối tuần, ta lại hồ hởi ngồi trước màn hình dõi theo từng pha bóng, hạnh phúc như lần đầu nhìn thấy những David Beckham, Frank Lampard, Deco, Kaká, Gattuso, Hernan Crespo, Sebastian Deisler tung hoành trên sân cỏ.

Dẫu sao thì, ẩn sau tất cả những thứ xấu xa cay độc mà bạn tuôn ra sau mỗi thất bại, lại chính là sự tổn thương của con tim mình. Một trận thua đậm, chả có gì phải canh cánh mãi…

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
hoangbaovo
2 bài viết
“Fan MU từ lâu”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^