Có nhớ một người tên Michu không?

bởi 4231.vn ·

“Yêu hay ghét thì cần gì có tư cách.”

“Có cả ngàn lí do để bạn yêu một ai đó, một điều gì đó… cho dù lí do của bạn có ngớ ngẩn cỡ nào, miễn tình cảm đó là thật, thì bạn cũng chẳng có gì phải hối tiếc.”

…và tình cảm của tôi với Swansea, với Michu, cũng là một tình cảm như vậy…

Mùa hè năm 2012, Swansea chia tay hàng loạt trụ cột, từ HLV Brendan Rodgers, cho tới những cầu thủ như Joe Allen, Gylfi Sigurdsson… Sau một mùa giải chấp nhận được, Swansea đứng trước mùa giải thứ hai được dự báo đầy khó khăn ở Premier League, đúng như điều đã được gọi hẳn bằng một thuật ngữ riêng –“second season syndrome”.

Thế nhưng, tôi vẫn đặt tình cảm và sự quan tâm của mình vào đội bóng này. Lí do thật đơn giản: họ chơi bóng như Barcelona, và ăn mặc như Real Madrid. Và rồi, từ tình cảm dành cho Swansea, tôi đã dành tình cảm đặc biệt cho một cầu thủ – Miguel Perez Cuesta, hay được biết tới với cái tên đơn giản hơn, Michu.

Ảnh: Getty Images

Ảnh: Getty Images

Michu đến Premier League với danh xưng “tiền vệ có số bàn thắng nhiều nhất La Liga mùa giải 2011-12”, cái nhãn không tồi cho bản hợp đồng trị giá 2 triệu bảng. Cao nhưng không to, sải chân dài nhưng không nhanh, lại càng không có kỹ thuật điêu luyện như những tiền vệ đồng hương đình đám thời điểm đó như Andres Iniesta, David Silva… và đặc biệt, phải luôn ra sân với một lớp áo lót bó dài tay để thích nghi với thời tiết ở Anh, có lẽ ít ai thể tin rằng Michu lại thích ứng nhanh đến như vậy ở một giải đấu khốc liệt như Premier League.

Ở Michu tồn tại những phẩm chất cực kì lợi hại trong việc tìm mành lưới đối phương, đó là cảm nhận vịtrí cực tốt, và những cú sút đặt điểm mẫu mực. Chính vì thế mà từ một tiền vệ trung tâm, anh được đôn lên sử dụng trong vai trò của tiền vệ tấn công, thậm chí sau đó là tiền đạo cắm trong sơ đồ 4-2-3-1 của Michael Laudrup.

Gánh vác trọng trách ghi bàn của Swansea ở mùa giải 2012-13, có thể nói Michu đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình, với 22 bàn thắng trên mọi đấu trường, trong đó có những bàn thắng vào lưới những đối thủ lớn như Arsenal, Manchester United,Chelsea… và cả bàn thắng trong những trận đấu quan trọng như chung kết Capital One Cup.

Thời điểm xem Michu tỏa sáng, tôi chưa biết gì nhiều về các yếu tố kỹ thuật, chiến thuật trong bóng đá, tôi chỉ đơn thuần xem bóng đá với tất cả sự hồn nhiên và háo hức. Ở đó, mỗi khi Swansea thi đấu là mỗi lần tôi hồi hộp chờ đợi xem Michu sẽ làm được gì. Ở vị trí của mình, Michu ít được nhận bónghơn so với các cầu thủ khác, và với phong cách của mình, anh cũng hiếm khi giữtrái bóng quá 3 giây. Thế nên mỗi lần Michu có bóng, mọi cảm giác hân hoan đếnvới tôi rất nhanh, và cũng được cuốn đi rất nhanh, và may mắn sao, mỗi lần có bóng, Michu thường mang lại niềm vui nhiều hơn là nỗi thất vọng.

Ảnh: Daily Mail

Ảnh: Daily Mail

Trong cách xử lý của Michu, với tôi, phảng phất điều gì đó giống như phong cách của Dimitar Berbatov,có thể Michu không tinh tế đến vậy, nhưng cảm giác trái bóng từ chân anh, rồi thế nào cũng được đưa tới đúng cái đích mà nó cần phải đến, có thể là vị trí của một người đồng đội đang băng lên, có thể là một vùng an toàn để đảm bảo quyền kiểm soát bóng, nhưng thường xuyên nhất, chính là mành lưới đối thủ.

Những cú sút của Michu không mạnh, thậm chí tôi còn chẳng thể nhớ nổi đã bao giờ Michu dồn toàn lực để sút một trái bóng hay chưa, nhưng tôi tin, chẳng thủ môn nào có thể cảm thấy dễ chịu khi phải đối diện với những cú sút của anh cả. Trong tập thể Swansea với những pha luân chuyển bóng chắc chắn, tôi chẳng bao giờ cảm thấy buồn chán,bởi mỗi khi bóng đến chân Michu, đó lại là một nốt thăng đột ngột, mang lại những cảm xúc mãnh liệt, rồi lại nhanh chóng qua đi, để dồn nén cho pha bóng kế tiếp.

Sau mùa giải 2012-13 cực kì thành công trong năm bách niên củaThiên nga đen, mùa giải 2013-14 mở ra đầy hứa hẹn cho Michu và cho cả đội bóng. Sự xuất hiện của Wilfried Bony mở đường cho Michu trở lại với vị trí hộ công quen thuộc. Không mất nhiều thời gian, Michu và Bony lập tức tìm thấy sự đồng điệu trong lối chơi, và họ trở thành một trong những cặp song sát đáng chú ý bậc nhất tại nước Anh.

Thế nhưng, đúng vào lúc CĐV Swansea hân hoan nhất, những tin buồn liên tục xảy đến với họ. Đầu tiên là chấn thương của Bony, rồi khi Bony trở lại, đến lượt Michu phải rời xa sân cỏ vì chấn thương mắt cá. Dù đã có những thời điểm trở lại, nhưng thực tế chấn thương đó gần như đã lấy đi toàn bộ mùa giải của Michu, để rồi trong khi Bony chứng tỏ mình là một trong những tiền đạo hay nhất Premier League, Michu chỉ biết lặng lẽ tập luyện hồi phục chức năng,và cái tên của anh dần ít được nhắc tới.

Ảnh: Wales Online

Ảnh: Wales Online

Mùa giải 2014-15, Michu được công bố chuyển tới thi đấu cho Napoili theo dạng cho mượn. Đó có lẽ là một trong những lần cuối cùng cái tên Michu được nhắc tới với mật độ thường xuyên trên các mặt báo. Những chấn thương chưa thôi đeo bám, cộng thêm việc phải cạnh tranh với quá nhiều những cái tên xuất sắc, khiến anh còn chẳng có nổi cơ hội ra sân chứ nói gì đến việc tỏa sáng.

Lúc này, khi Napoli chẳng mặn mà gì với việc giữ anh ở lại, quyết định sẽ thuộc về Michu và người đồng đội cũ của anh Garry Monk. Bony đã không còn ở Swansea, Bafetimbi Gomis dù có thời điểm thăng hoa nhưng cũng chẳng phải mẫu tiền đạo mang lại được nhiều cảm xúc và sự yên tâm cho các CĐV, phải chăng đã đến lúc để Michu làm lại tất cả? E là cũng khó,bởi thời gian chẳng bao giờ đứng về phía những người đã xấp xỉ tuổi 30, với thời gian ngồi bệnh viện nhiều hơn trên sân bóng.

Cái tên Michu có thể chẳng còn được nhắc tới nhiều nữa, thời điểm anh tỏa sáng rạng rỡ nhất, cũng chỉ là ở một đội bóng quá nhỏ bé, lọt thỏm ở một giải đấu với quá nhiều những cái tên đình đám. So với những “one-hit wonder (ngôi sao một lần)” khác, xem ra Michu còn chưa bằng, chẳng dám đặt bên cạnh những ngôi sao.

Ảnh: Getty Images

Ảnh: Getty Images

Thế nhưng, với ai đó, anh vẫn là một nguồn cảm xúc đặc biệt,là một kỉ niệm đẹp khó phai mờ, giống như cách chúng ta vẫn nói với nhau, “nếu đã yêu thật lòng, thì chẳng cần được đền đáp cũng tuyệt đối không bao giờ ân hận”.

Một ngày nào đó, nếu tôi lại được nhìn thấy một anh chàng cao kều với tư thế lóng ngóng, thực hiện những cú sút hiểm hóc để ghi bàn, rồi chạy về phía các CĐV với bàn tay giơ lên ngang tai, lòng bàn tay hướng về những tiếng cổ vũ từ các khán giả… chắc chắn, tôi sẽ mỉm cười và tự nói với mình, bằng tất cả niềm vui sướng và tự hào, “có nhớ một người tên Michu không?”

Đức Huy

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
4231.vn
180 bài viết
“”
Phát bóng lên ^