David Villa – ‘Chỉ là một đứa trẻ đến từ Tuilla’

bởi Tùng Trần ·

Bài viết được dịch từ bài gốc “Just a kid from Tuilla” tại The Player Tribune

***

Xin chào David. Chào mừng tới New York.

Tôi chỉ hiểu được chừng đó. Người đàn ông bảnh bao trong bộ vest chìa tay ra với tôi. Tôi bắt tay ông ấy và cười. Sau đó ông ấy nói gì đó nữa, và tôi thấy hơi lo. Tôi nghĩ là ông ấy đã hỏi tôi một câu hỏi?

Chúng tôi đứng trong đường hầm ở phía bên ngoài phòng thay đồ của sân Yankee. Tôi vừa mới chuyển từ Atletico Madrid tới đội bóng mới của thành phố New York, NYCFC. Đó là lần đầu tiên tôi đến thăm sân vận động, và tôi đang đi dạo bên trong nó, hít thở bầu không khí. Khi lớn lên ở Tây Ban Nha, tôi không biết gì nhiều về nước Mỹ. Thành phố New York chỉ tồn tại trong các bộ phim. Điều duy nhất chúng tôi biết về nước Mỹ là đội Yankees. Và tôi đang đứng đây, ngắm nhìn biểu tượng khổng lồ của thể thao Mỹ, ngắm nhìn ngôi nhà mới của tôi, thì đột nhiên người đàn ông mặc bộ vest khá bảnh và trông-có-vẻ-quan-trọng bước đến chỗ tôi.

Tôi không hiểu ông ấy đang nói gì luôn. Tôi thậm chí còn không biết ông ấy là ai. Nhưng rồi tôi nghe được từ “Steinbrenner” và lòng tôi chùng xuống. Ở khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng việc học tiếng Anh bằng cách xem các show truyền hình của Mỹ trên TV không hề mang lại hiệu quả. Tôi cảm thấy tự tin khi học tiếng Anh giao tiếp trên Disney Channel, nhưng khi đứng trước Hank Steinbrenner ở sân bóng của ông ấy, tôi chẳng nói được nên lời. Tôi muốn nói rất nhiều điều với người đàn ông này, nhưng tôi cảm thấy bị mắc kẹt trong cơ thể của mình.

Hank và tôi nhìn nhau một lúc trong yên lặng. Tôi quay sang nói với phiên dịch viên của tôi: “Làm ơn hãy nói với ông ấy rằng tôi đang rất cố gắng cải thiện vốn tiếng Anh!” Hank cười và nói rằng không có vấn đề gì. Vào lúc đó tôi nhận ra rằng tôi cần phải nghiêm túc hơn với việc học tiếng Anh và thuê một gia sư. Đó là khoảnh khắc “Chào mừng tới New York” của tôi. Người ta nói rằng ai cũng từng có khoảnh khắc này.

Ảnh: USA Today

Ảnh: USA Today

Để có thể giải thích tại sao tôi cảm thấy may mắn khi sống ở mỹ, tôi cần phải giải thích về nơi tôi sinh ra.

Khi tôi nhớ về tuổi thơ của tôi tở Tuilla, Tây Ban Nha, tôi nghĩ tới ba thứ: bóng đá, mỏ than và những quả táo. Phần về bóng đá không phải là riêng việc ở thị trấn quê tôi. Xuyên suốt Tây Ban Nha, hàng triệu đứa trẻ có chung một thời gian biểu. Đi học, về nhà và sau đó là đá bóng ở ngoài đường cho tới khi trời tối. Nếu bạn đi qua bất cứ thị trấn nhỏ nào ở Tây Ban Nha, bạn sẽ thấy những ô cửa sổ vỡ vì những trận bóng đá đường phố. Thường thì những trận đấu sẽ không theo thể thức 11-đấu-11 mà sẽ là một sân bóng và 40 thằng nhóc. Chúng tôi biết rằng nếu về nhà ăn tối, buổi tối coi như chấm hết. Các bà mẹ sẽ bắt chúng tôi học bài và đi ngủ. Nên mỗi khi chúng tôi gần hết năng lượng, chúng tôi ứng biến bằng cách nhảy qua các hàng rào và “mượn” những trái táo từ các khu vườn xung quanh Tuilla. Mấy đứa chạy nhanh có khi còn có thể mượn được vài chú thỏ từ những nông trại lân cận, nhưng tôi không bao giờ nhanh được như họ.

Chúng tôi đều theo đuổi một giấc mơ.

David Villa ăn mừng sau khi ghi bàn ở Yankee Stadium. (Ảnh: Adam Hunger/USA TODAY Sports)

David Villa ăn mừng sau khi ghi bàn ở Yankee Stadium. (Ảnh: Adam Hunger/USA TODAY Sports)

Tất cả mọi người đều biết về Giấc Mơ Mỹ. Nhưng ở Tây Ban Nha, chúng tôi có phiên bản riêng. Khi tôi lớn lên, Giấc Mơ Tây Ban Nha là được khoác lên mình chiếc áo của đội tuyển quốc gia và giành chức vô địch World Cup đầu tiên trong lịch sử Tây Ban Nha. Không phải nói quá khi nói rằng giấc mơ bắt đầu kể từ trước khi tôi có thể nhớ được. Khi tôi bốn tuổi, tôi chơi bóng với một số đứa lớn tuổi hơn và một trong số họ ngã lên chân tôi, khiến tôi bị gãy xương đùi. Chấn thương đó nặng đến mức bác sĩ chỉ cho bố mẹ tôi hai giải pháp. Tôi có thể được phẫu thuật ngay lập tức, điều này dễ dàng hơn cho tôi vào lúc đó, nhưng sẽ hạn chế khả năng đi lại của tôi trong suốt phần đời còn lại. Phương án còn lại khó hơn, nhưng nó có thể giúp chân tôi hồi phục hoàn toàn. Tôi sẽ phải bó bột từ mắt cá cho tới hông trong vòng nhiều tháng. Nếu phương án này thất bại, tôi có thể phải đi khập khiễng suốt đời.

Với cha tôi thì chỉ có một câu trả lời duy nhất. Chúng tôi chọn phương án khó hơn – bó bột chân. Cha tôi cuồng bóng đá, và từ lúc tôi sinh ra, ông đã làm tất cả để giúp tôi trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Ông là điển hình của việc làm việc chăm chỉ. Giống như hầu hết những người đàn ông ở Tuilla, ông là một thợ mỏ. Hàng ngày khi tôi dậy đi học, cha tôi đã ở dưới lòng đất 800 mét ở trong mỏ than. Than đá là thứ giúp cả thị trấn vận hành vào lúc đó, nhưng công việc này cực kì nguy hiểm. Cha tôi đã mất vài người bạn trong những vụ tai nạn kinh hoàng;b bản thân ông cũng không ít lần phải phẫu thuật vì những tai nạn lao động. Ở cùi chỏ. Ở đầu gối. Và dĩ nhiên, ở mũi. Chúng tôi vẫn thường đùa và bắt ông kể về lần ông so găng với Mike Tyson.

Sau khi chân tôi bị bó bột, tôi phải nằm trên giường trong suốt hai tháng. Chân phải của tôi được nâng lên bởi một sợi dây. Tôi không nhớ gì nhiều về chuyện này, nhưng theo những gì bố mẹ tôi kể lại thì điều duy nhất tôi làm là xem bóng đá trên TV và nghe nhạc. Tôi không thể ra ngoài chơi với các bạn hay đi học; điều này khiến tôi bị cuồng chân và tôi cứ liên tục đá, đá, đá chân trái lên trên không cho tới khi mẹ tôi treo cả hai chân của tôi lên để bà có thể có được một chút yên tĩnh.

Kể cả khi tôi được phép rời khỏi giường, chân tôi vẫn phải bó bột trong vòng bốn tháng. Nhưng một trong những việc đầu tiên tôi làm là tập tễnh ra vườn nhà cùng với cha tôi. Đó cũng là nơi giấc mơ bóng đá của chúng tôi bắt đầu. Tôi chống tay vào tường để giữ thăng bằng và đứng trên chân phải trong khi cha tôi lăn quả bóng về phía chân trái của tôi. Tôi thuận chân phải, thế nên lúc đó tôi đỡ bóng bằng chân trái. Sau một ngày dài ở mỏ, cha tôi vẫn sẽ đứng hàng giờ và lăn bóng cho tôi để tôi chuyền bóng lại cho ông.

Hiện tại thì tôi có thể dùng tốt cả hai chân, và tôi vẫn luôn nói rằng đây là một phẩm chất rất tốt cho các cầu thủ bóng đá, đặc biệt là các tiền đạo. Tôi không phải là người chạy nhanh nhất hay có kĩ thuật cá nhân tốt nhất, nhưng tôi luôn có thể sút một cách cực kì chính xác bằng cả hai chân, và điều này khiến cho một tiền đạo trở nên khó lường. Tôi có được khả năng này là nhờ việc cha tôi hy sinh thời gian của ông để ngồi lăn bóng vào chân trái của tôi khi tôi mới chỉ bốn tuổi. Khi đó nếu tôi đau một thì có lẽ cha tôi đau gấp mười, nhất khi ông vừa trải qua một ngày mệt nhọc trong hầm mỏ. Nhưng ông không bao giờ phàn nàn. Tôi nghĩ ông thích làm việc này.  Kể từ quãng thời gian đó, cha tôi luôn có mặt mỗi khi tôi chơi bóng. Ông có thể xin đổi ca để có thể về nhà kịp thời để xem tôi luyện tập, bất chấp điều đó đồng nghĩa với việc ông phải bắt đầu làm lúc 2 giờ sáng. Từ khi tôi năm tuổi và đá bóng trong công viên cho tới khi tôi 20 tuổi và chuyển tới thi đấu cho Zaragoza, tôi chưa bao giờ phải bắt xe buýt tới sân tập cả. Cha tôi luôn luôn lái xe đưa tôi đi.

Giấc mơ World Cup đã trở thành sự thật. (Ảnh: Alex Livesey/Getty Images)

Giấc mơ World Cup đã trở thành sự thật. (Ảnh: Alex Livesey/Getty Images)

Khi tôi lớn lên, tôi chẳng có ý niệm gì về nước Mỹ cả. Nó dường như là một nơi ở rất xa. Gần như không thể với tới. Lũ trẻ ở thị trấn của tôi chẳng thể tưởng tượng việc tới thăm nước Mỹ. Tôi không thấy một chân trời nào ngoài Tây Ban Nha, hoặc thậm chí là thị trấn của tôi. Khi tôi 9-10 tuổi, mục tiêu của tôi là được thi đấu cho đội một của Sporting Gijón, đội bóng chuyên nghiệp duy nhất ở tỉnh Asturias của tôi. Bạn có thể nghe được những câu chuyện về lò đào tạo trẻ của Barcelona và Real Madrid, nơi mà ở đó lũ trẻ được đối xử như những cầu thủ chuyên nghiệp. Đó chắc chắn không phải là câu chuyện của tôi.

David Villa khi còn thi đấu ở Sporting Gijon (Ảnh: BBC)

David Villa khi còn thi đấu ở Sporting Gijon (Ảnh: BBC)

Khi đội trẻ của Sporting Gijón kí hợp đồng với tôi lúc tôi 16 tuổi, tôi vẫn ở trường học nghề để trở thành thợ điện. Chương trình phát triển nghiệp vụ yêu cầu tôi phải tham gia một đợt thực tập – đi cài đặt điều hòa, kiểu kiểu như vậy. Nhưng bởi tôi đang thi đấu cho Gijón, các trận đấu trùng với thời gian tôi phải đi thực tập. Vậy nên tôi phải đưa ra lựa chọn: Liệu tôi có tiếp tục học không, hay là tôi tạm dừng nó và theo đuổi giấc mơ? Tôi biết tôi sẽ không phải thuyết phục cha tôi, nhưng mẹ tôi là một câu chuyện khác. Bà không quá đam mê bóng đá và muốn tôi biết một nghề để có thể tự làm ra tiền. Cuối cùng thì tôi đạt được một thỏa thuận với bà: Nếu trong hai năm tiếp theo tôi không thể lên được đội một của Gijón, tôi sẽ từ bỏ bóng đá và quay lại học làm thợ điện.

Hai năm sau, cha mẹ tôi là hai trong số 16,000 cổ động viên có mặt ở El Molinon để chứng kiến màn ra mắt chuyên nghệp của tôi cho Gijón. Đó có lẽ là ngày hạnh phúc nhất của gia đình tôi. Tôi chưa hoàn toàn là một cầu thủ chuyên nghiệp. Tôi vẫn cần phải chiến đấu cho một vị trí trong đội. Nhưng tôi đã đạt được mục tiêu mà cả gia đình tôi đã phải hy sinh rất nhiều. Tôi mặc chiếc áo đỏ-trắng của Gijón và chơi bóng ở sân vận động mà người hùng Quini của cha tôi đã chơi bóng trong những năm 70. Ngày hôm đó mẹ tôi đã khóc. Chúng tôi không biết rằng 10 năm sau đó, tôi sẽ giương cao cúp vô địch World Cup lần đầu tiên trong lịch sử của Tây Ban Nha. (Cha tôi hôm đó đã khóc). Điều duy nhất tôi biết đó là sự nghiệp làm thợ điện của tôi đã được tạm ngưng.

Ở thập kỉ tiếp theo, tôi bước từng bước trong sự nghiệp của mình, từ Gijón bé nhỏ cho tới Zaragoza, rồi tới Valencia, Barcelona và Atletico Madrid. Không tồi chút nào với một thằng nhóc có chân nọ dài hơn chân kia một xíu. Nhưng tất cả các đội bóng kia đều ở Tây Ban Nha. Tôi đã dành toàn bộ sự nghiệp thi đấu của mình ở quê nhà. Tôi có thể dùng tốt hai chân, nhưng tôi chỉ biết một thứ tiếng và một cách sống. Khi tôi được đề nghị để chuyển tới mỹ và xây dựng một di sản cùng đội bóng mới NYCFC, tôi biết mình không thể bỏ qua cơ hội này.

Ảnh: USA Today

Ảnh: USA Today

Gia đình tôi rất háo hức với cuộc sống mới, nhưng những người bạn ở Tây Ban Nha cứ hỏi tôi rằng, “David, cậu sẽ ăn gì ở Mỹ? Đồ ăn không giống ở Tây Ban Nha đâu.”

Khi tôi chuyển tới hồi năm ngoái, không lâu sau khi gặp ông Steinbrenner, tôi đưa lũ trẻ nhà tôi đi trượt băng ở Bryant Park. Niềm hạnh phúc khi nhìn lũ trẻ trượt băng khiến tôi bị choáng ngợp.  Có một cây thông Noel khổng lồ và mọi tòa nhà cao tầng đều được trang hoàng bằng đèn một cách lộng lẫy. Khi tôi mặc áo khoác và đội mũ, không ai nhận ra tôi. Tôi chỉ là một ông bố ngắm nhìn những đứa con đang chơi vui, giống cách mà cha tôi theo dõi tôi – điểm khác biệt duy nhất là công viên mà chúng đang chơi đẹp hơn nhiều lần công viên của tôi ở Tuilla. Lũ trẻ kêu rằng chúng đói bụng sau khi trượt băng. Nhóm của chúng tôi có 10 người và tôi phải đối mặt với một vấn đề “Chào mừng tới New York” khác. Chúng tôi sẽ ăn ở đâu với một nhóm đông người như thế này khi chưa đặt bàn trước?

Lũ trẻ nhà tôi rất muốn ăn pizza, và thế là chúng tôi đi lòng vòng cho tới khi tìm được một cửa hiệu pizza bé tí. Chỉ có mỗi hai chiếc bàn cho cả cửa hàng. Nó đúng kiểu New York, y hệt như những gì bạn nhìn thấy trong phim, với những khung hình treo đầy trên tường. Khi pizza tới, chúng tôi mỗi người ăn một miếng và tất cả gần như phát điên. Tôi đã từng đi khắp thế giới, và thật lòng mà nói đó là miếng pizza ngon nhất trong đời tôi. Đó là một khoảnh khắc nỏ, nhưng đêm đó tôi cảm giác như đã được sống trong Giấc Mơ Mỹ của mình vậy.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Tùng Trần
56 bài viết
“Blue”
Phát bóng lên ^