Jamie Vardy – Từ anh công nhân thành vua phá lưới

bởi Tùng Trần ·

Bài gốc của tác giả Erik Niva trên Sport Bladet. Bản dịch tiếng Anh tại reddit.

*****

Bạn làm việc trong nhà máy ở tuổi 23, và chơi bóng ở giải hạng năm khi bước sang tuổi 25. Song nếu bạn là một người vẫn luôn cố gắng theo đuổi ước mơ, bạn có thể trở thành một trong những chân sút xuất sắc và chơi bóng cho đội tuyển quốc gia vài năm sau đó. Bằng chứng rõ nhất là Jamie Vardy.

Anhr: Michael Regan/The FA/Getty Images

Jamie Vardy trong màu áo đội tuyển Anh (Ảnh: Michael Regan/The FA/Getty Images)

Năm ngoái HLV Arsene Wenger có nói về một chủ đề khi bàn luận về những vấn đề của bóng đá hiện tai. Số lượng các tiền đạo ngày càng ít đi, nhất là ở châu Âu và đặc biệt là ở Anh.

Nếu bạn nhìn vào thế giới bóng đá thì Nam Mỹ là nơi duy nhất còn sản sinh ra những tiền đạo chất lượng. Ít nhất 80% đến từ Nam Mỹ.

Tại sao ư? Wenger tin rằng các học viện bóng đá hàng đầu đã mất đi một yếu tố quan trọng nào đó.

Nếu bạn là một cậu bé 10 tuổi và chơi bóng đá đường phố với những đứa 15 tuổi, bạn phải thông minh và chứng tỏ được khả năng của mình. Bạn cần phải chiến đấu và giành được bóng, kể cả trong những tình huống khó nhất. Nhưng ở thời điểm hiện tại, bóng đá đường phố đã biến mất. Nếu quay ngược thời gian 30, 40 năm về trước, cuộc sống ở Anh khó khăn hơn nhiều. Ngày nay chúng ta dễ dãi hơn và bảo vệ lũ trẻ nhiều hơn. 

– Arsene Wenger

Giả thuyết mà Arsene Wenger đặt ra là khá thú vị. Theo ông thì chương trình đào tạo của châu Âu đã sản sinh ra quá nhiều các tiền vệ đầy kĩ thuật và sáng tạo mang áo số 10. Nhưng mẫu tiền đạo sẵn sàng lao vào bức tường phòng ngự để ghi bàn, để giành chiến thắng? Không, không phải ở đây.

Ngày nay mẫu cầu thủ như Alexis Sanchez khiến tôi nhớ lại thế hệ cầu thủ người Anh đầu tiên mà tôi có: [Lee] Dixon, [Steve] Bould, [Tony] Adams, [Nigel] Winterburn, [Martin] Keown. Những cầu thủ luôn sẵn sàng cho các trận đánh, cho các cuộc chiến.

– Arsene Wenger

Jamie Vardy ngừng chơi bóng khi anh 16 tuổi. Đội bóng niên thiếu của anh là Sheffield Wednesday cho rằng anh quá bé nhỏ, và giải phóng anh khỏi học viện của họ. Không phải là Vardy không đam mê bóng đá, nhưng có lẽ anh đã quan tâm quá nhiều đến nó. Khi đó anh còn quá trẻ để đương đầu với sự thất bóng, và quá đau khổ để có thể gạt đi nỗi đau và bước tiếp.

Phải tám tháng sau Vardy mới xỏ giày lại, và kể cả vậy, anh chỉ chơi bóng vào ngày chủ nhật ở trong công viên.

Từ giải hạng năm tới Premier League... (Ảnh: Jordan Mansfield/Getty Images)

Từ giải hạng năm tới Premier League… (Ảnh: Jordan Mansfield/Getty Images)

Ngày làm việc, đêm vào bar

Vardy không thể rời xa bóng đá, nhưng ở những năm cuối của tuổi thanh niên, bóng đá chuyển từ ước mơ duy nhất thành sở thích lớn nhất của anh. Cuộc sống ở ngoài sân cỏ mới là cuộc sống thực, anh cần phải tìm cách để tồn tại trong cuộc sống ấy. Sau những nỗ lực không thành công trên con đường học vấn, công việc ở một nhà máy đã vẫy gọi Vardy. Nhiệm vụ chính của anh ở nhà máy là di chuyển những miếng sợi carbon nặng nề lên trên lò. Mọi thứ phải như vậy chứ không còn cách nào khác – Jamie Vardy không sống để làm việc, mà phải làm việc để sống. Làm việc cho qua tuần, rồi sau đó hưởng thụ cuộc sống về đêm ở Sheffield vào những ngày cuối tuần. Vào quán uống bia với những người bạn, lạc mất nhau trong quán bar ở dưới phố. Sau đó tụ tập lại một lần nữa ở hàng kebab, và cuối cùng là chờ xe buýt để về nhà. Thi thoảng thì có một vụ đánh nhau, hoặc không.

Đánh nhau và bị buộc tội

Trong một quãng thời gian, Vardy không thể tham dự các trận đấu ở sân khách. Anh ra sân với một vòng theo dõi (ankle monitor) ở cổ chân – kết quả của một vụ đánh nhau trong bar – và giờ giới nghiêm dành cho anh là 6 giờ tối. Vào các thứ Bảy anh chơi bóng cùng với một đội amateur, còn vào Chủ nhật anh ra sân cùng đội bóng ở quán bia. Sau tiếng còi kết thúc trận đấu, họ sẽ lại cùng nhau uống vài cốc bia để đẩy ra cái ý nghĩ về việc phải đi làm vào sáng thứ Hai xa ra một chút. Thời gian trôi đi và đột nhiên lúc này Vardy đã 23 tuổi. Những người cùng tuổi với anh là Aaron Lennon và Joe Hart, họ tới Nam Phi để tham dự World Cup. Jamie Vardy ngồi ở một quán bia tại Sheffield và xem họ thi đấu. Cơ hội thi đấu cho đội tuyển Anh của Vardy ngang ngửa với cơ hội của những vị khách thừa cân thường xuyên tới đây uống bia vậy.

Ở những mùa giải gần đây, không khó để nhận ra những nhân tố đặc biệt tại Premier League. Xen giữa những cầu thủ có trị giá hàng triệu bảng đến từ nước ngoài là một số cái tên xa lạ. Ở mùa giải đầu tiên là anh công nhân làm việc ở nhà kho Grant Holt, người ghi được 15 bàn cho Norwich. Ở mùa giải thứ hai người ta thấy Rickie Lambert, người từng đi đóng gói củ dền, ghi 15 bàn cho Southampton. Ở mùa giải thứ ba chứng kiến anh thợ gạch Charlie Austin bỏ túi 18 bàn thắng trong màu áo Queens Park Rangers. Jamie Vardy cũng có một câu chuyện tương tự, nhưng câu chuyện của anh kéo dài hơn.

Jamie Vardy trong màu áo Fleetwood Town hồi năm 2012. (Ảnh: Alex Livesey/Getty Images)

Jamie Vardy trong màu áo Fleetwood Town năm 2012. (Ảnh: Alex Livesey/Getty Images)

Các cầu thủ thành công thường có một giai đoạn bứt phá để giành vị trí chính thức, nhưng trước đó họ thường sẽ được cho đi mượn ở một đội bóng hạng nhì năm 19 tuổi và trở lại hai năm sau đó để ra mắt đội một. Khi Jamie Vardy 25 tuổi, giải đấu cao nhất mà anh từng thi đấu là giải hạng năm ở Anh. Cuộc đời bóng đá của anh xoay quanh số tiền thưởng chẳng đáng là bao cho các chiến thắng, vòi hoa sen không đủ nước nóng trong phòng tắm. Phủ đầy lá lên xe của đồng đội là một trong những trò đùa sau trận đấu, và hình phạt cho những trò đùa đó là chạy vài vòng quanh sân tập mà không được mặc gì.

Nhưng rồi một thương vụ chuyển nhượng, một lần lên hạng và thế là hai năm sau, một Jamie Vardy 27 tuổi ghi bàn vào lưới Manchester United. Sáu tháng sau, anh được triệu tập lên đội tuyển Anh. Bản thân Vardy cũng ngạc nhiên không kém gì mọi người:

Thật lòng mà nói, tôi cũng không ngờ được điều này. Tôi không bao giờ nghĩ tôi có thể đến được với Premier League. Đây thật sự là điều không tưởng. Thi thoảng tôi vẫn phải tự cấu mình để nhớ ra nhằng đây không phải là một giấc mơ. 

– Jamie Vardy

Jose Mourinho chỉ biết lắc đầu khi gặp Jamie Vardy ở trong đường hầm dẫn vào phòng thay đồ, sau khi chứng kiến tốc độ của tiền đạo người Anh trong trận đấu với Chelsea.

Cậu có bao giờ ngừng chạy không đấy?

Không, Jamie Vardy không bao giờ dừng. Anh đã chạy quá xa để có thể dừng lại rồi.

Tôi đã phải tự tìm đường để đi, và điều tuyệt nhất ở trong bóng đá đó là sẽ luôn có cơ hội để đạt được những thành tích mới và nhận ra tài năng của bạn. Tôi không muốn thay đổi điều gì cả, những kinh nghiệm mà tôi có được đã giúp tôi trở thành người như bây giờ. Nếu như tôi đến với một học viện bóng đá đàng hoàng thì những điều này có lẽ đã không xảy ra. 

– Jamie Vardy

Jamie Vardy ăn mừng sau khi ghi bàn vào lưới Southampton. (Ảnh: Jordan Mansfield/Getty Images)

Jamie Vardy ăn mừng sau khi ghi bàn vào lưới Southampton. (Ảnh: Jordan Mansfield/Getty Images)

Đã 15 năm kể từ khi một cầu thủ người Anh giành danh hiệu Vua phá lưới ở Premier League. Người gần nhất đoạt danh hiệu này là Kevin Phillips, tiền đạo từng chơi bóng ở giải hạng bảy lúc 21 tuổi. Hiện tại Jamie Vardy cũng đang giữ vững vị trí đầu tiên trong danh sách ghi bàn ở Premier League với tổng cộng 12 bàn thắng, cùng với đó là việc ghi bàn trong 9 trận đấu liên tiếp.

Jamie Vardy và Kasper Schmeichel (Ảnh: Getty Images)

Jamie Vardy và Kasper Schmeichel (Ảnh: Getty Images)

Được Kasper Schmeichel ca ngợi

Jamie Vardy vẫn chưa hoàn toàn được thuần phục – anh vẫn có những hành vi gây tranh cãi ở trong và ngoài sân cỏ – nhưng đó cũng chính là điều đặc biệt về tiền đạo này. Jamie Vardy không giống những người khác. Anh đặt mình vào những tình huống mà người khác thường tránh né, anh sẵn sàng đuổi theo bóng trong những tình huống mà các cầu thủ khác đã bỏ cuộc. Thủ môn Kasper Schmeichel của tuyển Đan Mach và cũng là đồng đội của Vardy tại Leicester cho hay:

Từ ngày đầu tiên cậu ấy [Vardy] chuyển tới, tôi đã là cổ động viên số một của Jamie Vardy rồi. Cậu ấy là hiện thân của tất cả những gì tôi yêu thích trong bóng đá: Tính cạnh tranh và thái độ thi đấu của cậu ấy, cũng như cách mà cậu ấy chiến đấu cho đội bóng. 

Xét cho cùng thì Kasper Schmeichel đồng tình với tất cả những gì mà Arsene Wenger nói trong giả thuyết của ông ấy, về sự tuyệt chủng của các tiền đạo tại châu Âu. Schmeichel nghĩ rằng bóng đá hiện đại đã bị điều khiển quá nhiều và trở nên quá tĩnh, và đó cũng chính là lý do Jamie Vardy xuất hiện và phá vỡ xu hướng này.

Bóng đá quốc tế nhiều lúc nặng tính chiến thuật nhưng lại dễ bị đoán bài, nhưng việc cậu ấy [Vardy] đuổi theo mọi thứ và không bao giờ từ bỏ khiến mọi thứ trở nên khó lường hơn. Với tôi thì cậu ấy là tiền đạo hay nhất ở Premier League hiện tại, và cậu ấy chính là thứ mà bóng đá quốc tế cần. 

– Kasper Schmeichel

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Tùng Trần
57 bài viết
“Blue”
Phát bóng lên ^