Trận đấu cuối cùng của Raul Gonzalez

bởi Dũng Lê ·

Bản dịch được thực hiện dựa trên bài báo “Raúl calls time on a career defined by conviction, courage and being Real deal” của ký giả Sid Lowe trên tờ The Guardian. Tiêu đề bài được đặt lại bởi Dũng Lê.

Raul Gonzalez New York Cosmos - The Guardian

Ảnh: The Guardian

Raul hoãn ngày giải nghệ lại thêm một tuần. Anh đang chiến đấu, đúng như cách anh đã chiến đấu suốt sự nghiệp. 21 năm trời chạy trên những sân cỏ tưởng như chỉ còn 29 phút, tính tới thời điểm anh (lại) ghi bàn để ấn định chiến thắng trước Fort Lauderdale Strikers ở Brooklyn, Mỹ vào Chủ nhật tuần trước. 90 phút nữa lại hiện ra trước mắt.

Đó là bàn thắng thứ 448 trong sự nghiệp của anh. Bàn thắng này đã đưa New York Cosmos lọt vào Chung kết giải NASL. Đó sẽ là trận đấu cuối cùng, trận chung kết cuối cùng của Raul. Không còn gì để trì hoãn lại sau đó nữa. Nhưng điều quan trọng nhất là, rất có thể lời tạm biệt của anh sẽ đến cùng một danh hiệu. Đó có thể sẽ là danh hiệu thứ 22, cũng là danh hiệu cuối cùng trong sự nghiệp của anh.

Raul Gonzalez Real Madrid v Manchester United Champions League April 2000 - Michael Steele-The Guardian

Raul ăn mừng bàn thắng vào lưới Manchester United tại Champions League, tháng 4/2000 – Ảnh: Michael Steele/The Guardian

Trong 22 danh hiệu này không có một chức vô địch World Cup hay Euro nào. Raul rời màu áo tuyển ngay trước khi thế hệ bách chiến bách thắng ập đến. Thời điểm anh rời ĐTQG năm 2008, nước Tây Ban Nha như chia đôi. Nhưng Tây Ban Nha sau đó đã giành 3 danh hiệu lớn liên tiếp, một thành tích đưa họ vào ngôi đền của những tập thể huyền thoại trong bóng đá. David Villa mặc áo số 7 mà Raul để lại, vượt qua chính “Senior Blanco” để trở thành chân sút vĩ đại nhất La Furia Roja.

Có 7 cầu thủ đã xuất hiện trong cả 3 trận chung kết của Tây Ban Nha từ 2008 đến 2012. 4 trong số đó đã đá chính cả 3 trận. Nhưng Pep Guardiola vẫn gọi Raul là “cầu thủ quan trọng nhất trong lịch sử bóng đá Tây Ban Nha”. Rất nhiều người đồng ý với nhận định của nhà cầm quân Catalonia.

Ở Tây Ban Nha, việc Raul chưa giành được một Quả bóng vàng nào là một scandal thực sự. Hệt như cách người Ý bức xúc về chuyện tương tự của Paolo Maldini hay Francesco Totti. Nếu như Michael Owen đặt câu hỏi vì sao lại có nhiều người Tây Ban Nha ghét anh “vô cớ” thì có lẽ đó là một câu trả lời đích đáng. 2001 – năm Owen giành Quả bóng vàng – lẽ ra phải là năm của Raul, người ta sẽ nói như thế.

Raul Gonzalez Spain Tunisia World Cup 2006 - Patrick Seeger EPA

Raul ghi bàn cho Tây Ban Nha trước Tunisia tại World Cup 2006. Anh đã chơi 102 trận cho ĐTQG, ghi 44 bàn – Ảnh: Patrick Seeger/EPA

Có lẽ, nếu xét từng năm đơn lẻ, việc Raul không được Quả bóng vàng nào cũng không phải điều vô lý. Nhưng nếu có một giải thưởng cho giai đoạn 5 năm hay 10 năm, anh chắc chắn là một trong những ứng cử viên xứng đáng nhất. Hoặc tất cả những điều này cũng chẳng có nghĩa lý gì. Như chính Raul nói vào tuần trước: “Tôi muốn được nhớ đến như là một cầu thủ của tập thể”.

Dĩ nhiên người ta không chỉ nhớ tới anh như thế. Bởi anh là một ngôi sao. Một ngôi sao đã liên tiếp ghi hơn 20 bàn/mùa suốt từ 1995 đến 2004. Chỉ mới gần đây, kỷ lục ghi bàn của anh cho Real Madrid mới bị phá bỏ.

Người đã vượt qua Raul là Cristiano Ronaldo. Với Ronaldo, bản thân anh là số một. Khi vượt qua kỷ lục cũ, Ronaldo nói:

Với tôi, Raul luôn luôn là số một.

Ronaldo có hiệu suất ghi bàn trội hơn nhiều, nhưng đây là một thời đại khác. Việc Raul đã thi đấu 741 trận cho Real, trụ lại tại Real tới 16 năm là không gì sánh bằng. Điều đó không hề dễ dàng chút nào với chính Raul hay với bất kỳ huyền thoại nào khác của Real – hãy hỏi Iker Casillas xem. Nhiều ngôi sao xem điều đó là không tưởng.

Raul trở thành đội trưởng, giành hết mọi danh hiệu: 6 chức vô địch quốc nội, 3 cúp châu Âu và 2 cúp liên lục địa. Anh ghi bàn trong 2 trận chung kết châu Âu.

Raul đồng nghĩa với Madrid: đó là bộ mặt của CLB trong suốt 25 năm qua. Nếu bạn liệt kê ra một danh sách các phẩm chất của Raul, đó cũng sẽ là danh sách các giá trị của Real Madrid. Cậu ta là Di Stefano ở thời đại chúng ta. Cậu ta là con người, là hiện thân của Madridismo.

– Jorge Valdano.

Zidane Raul Real Madrid - Santiago Lyon AP

Zidane là Galactico, Raul là biểu tượng của Real Madrid – Ảnh: Santiago Lyon/AP

Valdano khẳng định như thế, dù chắc chắn ông nhớ rằng, khởi điểm của Raul là tại Atletico Madrid. Không ai quên cả.

Chủ tịch Atletico bấy giờ – Jesus Gil – quyết định rằng việc có một đội trẻ là không cần thiết. Raul sau đó chuyển tới Ciudad Deportiva (trung tâm tập luyện cũ của Real Madrid) ở phía bắc đại lộ Paseo de la Castellana. Anh gặp Valdano khi mới 17 tuổi. Nhiều năm sau này, con trai đầu của Raul được đặt tên theo Valdano.

Raul bắt đầu từ đội C, lên đội B trong một thời gian ngắn. Sau đó, với việc Emelio Butragueno từ giã sự nghiệp và Alfonso Perez chấn thương, Valdano nghĩ tới việc đưa Raul lên đội một. Valdano từng thừa nhận rằng khi ấy ông cảm thấy do dự, còn Raul thì không.

Nếu ông muốn chiến thắng thì hãy đưa tôi vào sân. Nếu không, để người khác đá.

– Raul nói với Valdano khi mới lên đội một.

Câu nói ấy đã hàm chứa một kết luận về Raul.

Trên xe buýt ngày 29/10/1994, anh ngủ gật, cứ như thể mọi thứ đang thư giãn lắm, chẳng căng thẳng gì. Đó là tuần thứ chín của mùa giải. Raul được đá chính lần đầu tiên và được kỳ vọng sẽ là niềm hi vọng mới. Anh khiến tất cả thất vọng.

10 giây sau khi vào sân ở trận ra mắt, Raul có cơ hội đối mặt với thủ môn. Anh qua người và… sút lên trời. Ngay sau đó là một cú sút khác thẳng vào người giữ gôn trong tư thế trống trải. Cứ cơ hội này trôi qua cơ hội khác. Real thua 2-3. Ban huấn luyện trò chuyện với nhau về việc có thể thằng bé sẽ khóc và suy sụp. Họ nhầm.

Trợ lý HLV trưởng Angel Cappa tìm Raul để an ủi và rồi thấy ngu ngốc vì nghĩ về việc an ủi anh chàng này. Cậu nhóc 17 tuổi không những không cần an ủi mà còn cho rằng mình cần thêm cơ hội. Anh muốn tiếp tục được ra sân thêm một lần nữa. Suy nghĩ ấy tiếp tục kéo dài tới tận tuổi 38.

Ngay sau đó, Raul được đưa vào sân trong trận derby Madrid gặp Atletico. Anh kiến tạo, kiếm một quả penalty và lập công một lần. Kỷ nguyên của Raul bắt đầu từ đó.

Raul Real Madrid Tây Ban Nha - Desmond Boylan Reuters

Ảnh: Desmond Boyland/Reuters

Raul vô cùng kỹ thuật, có khả năng đỡ bóng bước đầu cực kỳ khéo léo và dứt điểm rất nhanh. Quả bóng thường bay đi trước khi đối thủ kịp phán đoán. Nhưng thành công của Raul không đến từ tài năng bẩm sinh. Nó đến từ thái độ sắc sảo, thông minh, tập trung và từ việc tự nhận ra, tự khắc phục điểm yếu của bản thân. Anh có một đôi chân vòng kiềng, lưng hơi gù và chạy không nhanh. Nhưng như Fernando Hierro nói:

Cậu ta không đạt điểm 10/10 trong bất kỳ cái gì nhưng cái gì cậu ta cũng đạt ít nhất 8,5/10 điểm.

Raul vô cùng khát khao, niềm tin của anh là không thể lay chuyển. Người ta nhận ra ở anh sự tích cực ở thái độ nhiều hơn là tài năng. Dĩ nhiên không ai có thể nói rằng Raul không tài, nhưng cái tài đó không phải bẩm sinh, thiên phú.

Cappa sau này hồi tưởng:

Raul là một sự ngạc nhiên với chúng tôi, nhưng không phải với bản thân. Raul đỡ bóng tồi, rê dắt tồi, không biết đánh đầu, sút tồi… nhưng rồi khi những trận đấu bắt đầu, cậu ta đỡ bóng tốt, rê cực hay, đánh đầu mạnh và ghi hàng trăm loại bàn thắng khác nhau. Bỗng dưng cậu ta trở nên hoàn hảo. Raul sinh ra cho những trận đấu. Cậu ta vô cùng độc đáo.

Cá tính, ý chí, sự tận tâm, sức mạnh tinh thần, ham muốn vươn lên giúp Raul vượt qua những mức ngưỡng thông thường. Anh luôn tập luyện với tinh thần cao nhất, tới mức phải cần lều oxy để hồi phục tốt hơn khi ngủ. Anh yêu bóng đá cuồng nhiệt. Anh không phải gương mặt thường xuyên xuất hiện trên các mặt báo lá cải.

Mọi phóng viên, bạn bè, đồng nghiệp từng nói chuyện với anh về bóng đá đều khẳng định Raul rất hứng thú với nó. Anh cũng yêu những trận đấu, anh thích làm những điều hợp lý. Tình yêu bóng đá chính là lý do tạo nên sự hứng khởi khi thi đấu của anh, bất kể ở cấp độ nào.

Khi được hỏi vào năm 2011 rằng vì sao anh và Ryan Giggs có thể chơi bóng bền bỉ như thế, Raul trả lời:

Chúng tôi yêu nghề này, chúng tôi tận hưởng nó. Với Ryan và tôi, đấy là cuộc đời.

Nhưng khi ấy, anh đã ở Đức. Đó dường như là một lựa chọn lạ lùng, nhưng với anh đó là một cơ hội để tiếp tục chiến đấu. Anh đưa bản thân trở lại với vị thế chân sút xuất sắc nhất lịch sử châu Âu, cùng Schalke lọt vào tới bán kết Champions League. Ngày anh ra đi, Schalke tổ chức buổi chia tay như thể anh đã ở đó 10 năm chứ không phải 2 năm.

Raul Gonzalez Schalke Patrik Stollarz AFP

Tại Schalke, Raul chỉ chơi 2 năm nhưng đã là một thần tượng lớn – Ảnh: Patrik Stollarz/AFP

Raul có thể đã chọn một điểm đến khác dễ dàng hơn Đức, nhưng đó không phải là con người của anh.

Đây là điều tôi cần: chơi bóng thường xuyên, chiến đấu thêm một chút nữa.

Gặp Raul ở Gelsenkirchen vào tháng 4/2011, có thể cảm nhận rằng đó là một con người tự do. Anh luôn là một người nghiêm túc với bóng đá, nghiêm túc với vị thế thủ quân Real Madrid. Nhưng rồi anh cũng nhận ra rằng mình đã đi về cuối con đường sự nghiệp.

Tôi đã đạt đến một cột mốc mà tôi nhận ra mình cần chạy trốn.

Nhưng không phải chạy trốn khỏi bóng đá. Mọi thứ vẫn xoay quanh bóng đá, chỉ bóng đá mà thôi. Thời điểm rời Schalke, Raul hiểu rằng mình không hợp với môi trường giàu tính cạnh tranh, khốc liệt nữa.

Nếu tôi muốn tiếp tục tận hưởng bóng đá, tôi phải ra đi. Tôi có thể ở lại nhưng đó sẽ không phải điều tôi mong muốn. Tôi sẽ không thể tận hưởng nó nữa.

Valdano mô tả anh như thế này:

Số lượng hơn chất lượng, cam kết tuyệt đối và cống hiến hơn tất thảy. Chuyên nghiệp hết cỡ. Mọi. Ngày. Trong. Cuộc. Đời.

Vào Chủ nhật, 15/11, New York Cosmos bước vào trận cuối của mùa giải.

Đó cũng sẽ là trận cuối của Raul Gonzalez Blanco.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Lê
154 bài viết
“Cruyffian.”
Phát bóng lên ^