Chuyện gì đang xảy ra tại Chelsea? Phần 2: Chơi bóng một cách vất vả

bởi Nhật ·

phần 1, chúng ta đã xem xét những nguyên nhân ban đầu cho sự sa sút của Chelsea trong thời gian gần đây. Ở phần 2, chúng ta sẽ đi vào xem xét về mặt các vị trí trên sân xem vì sao họ lại chơi tệ đi như vậy.

LONDON, ENGLAND - OCTOBER 03: Eden Hazard of Chelsea and Sesc Fabregas of Chelsea show their dejection after conceding the third goal to Southampton during the Barclays Premier League match between Chelsea and Southampton at Stamford Bridge on October 3, 2015 in London, United Kingdom. (Photo by Julian Finney/Getty Images)

Eden Hazard và Cesc Fabregas thất vọng khi phải nhận bàn thua thứ ba trước Southampton trong thất bại 3-1. (Ảnh: Julian Finney/Getty Images)

Cố cho cầu thủ vào một hệ thống hay sắp đặt chiến thuật theo các cầu thủ sẵn có?

Chúng ta đều biết kế hoạch chuẩn bị đầu mùa giải của Chelsea đã phản tác dụng và vì thế mà tình trạng thể lực của các cầu thủ trở nên rất tệ. Chúng ta cũng biết rằng Jose Mourinho dùng đội hình xuất phát tốt nhất của mình và chúng ta cũng biết lí do.

Việc Chelsea dựa vào việc dùng 11 cầu thủ tốt nhất chơi ở vị trí phù hợp nhất là cách hiệu quả nhất để đem lại thắng lợi nếu mọi vệc tiến triển tốt đẹp (cầu thủ đầy đủ thể lực, vui vẻ; thêm chút may mắn nữa). Đây chính là điều xảy ra vào mùa giải trước khi Oscar và Willian, hai cầu thủ tràn đầy năng lượng cũng như có kĩ thuật điêu luyện, là bệ phóng hoàn hảo cho khả năng cầm giữ bóng ở sâu trong phần sân đối phương cũng như giành lại bóng ngay lập tức. Một Eden Hazard biến hậu vệ đối phương thành trò hề cùng với một Diego Costa dứt điểm hiệu quả (ghi 17 bàn trong 22 trận đấu đầu tiên) cũng như tích cực tham gia phòng ngự là hai yếu tố xúc tác cho mùa giải thành công của Chelsea.

Cesc Fabregas và Nemanja Matic là hai đầu não tuyệt vời cho những đợt lên bóng của Chelsea. Mặc dù cả hai… chậm như nhau, nhưng họ đều sở hữu khả năng tư duy nhanh nhạy khi phát động bóng lên cho tuyến trên. Chelsea có tất cả mọi thứ: có thể phản công nhanh giỏi, lại vừa có thể chơi chậm rãi khi đối phương lùi đội hình sâu xuống.

Các bài tấn công của Chelsea dựa khá nhiều vào Hazard bên cánh trái, Oscar đóng vai trò kết nối các vệ tinh xung quanh ở trong khoảng không gian hẹp, Willian bó vào trong hỗ trợ từ cánh phải. Trong tình thế đó, Branislav Ivanovic với vai trò tank bên đường biên phải lại trở nên vô cùng quan trọng – anh có cho mình 4 bàn thắng và 6 lần kiến tạo tại Premier League.

Ảnh: Facebook Chelsea

Mới mùa trước còn vô địch… (Ảnh: Chelsea)

Sự năng động của các cầu thủ tấn công tuyến trên là một cách hiệu quả để bảo vệ hàng phòng ngự đã cao tuổi ở phía dưới. John Terry – Gary Cahill có thể thống trị khu vực vòng cấm, cho dù Chelsea đã để lọt lưới một số lượng bàn thắng tới từ những đường tạt vào khu vực 5m50 không được cản phá cao đáng ngạc nhiên. Cuối cùng, không thể không nhắc tới thủ thành Thibaut Courtois với những màn trình diễn xuất sắc trong khung gỗ.

Tiếp cận một cách an toàn, tránh rủi ro – hay chấp nhận sự thiếu cân bằng?

Đội hình như vậy không phải là để nhằm giữ sạch lưới rồi chờ vận may ở một tình huống cố định hay phản công nào đó, mà là để từng cầu thủ một bộc lộ toàn bộ những phẩm chất ưu tú nhất của mỗi người, để ghi bàn và tránh bị thủng lưới. Đó là đặc điểm của bóng đá, nhất là khi thi đấu tại giải. Còn khi đấu cúp, đội bóng đó còn cần các yếu tố khác ví dụ như tuân thủ tổ chức chiến thuật một cách nghiêm ngặt, cùng với nhiều yếu tố bên ngoài khác vì chỉ có các cầu thủ tốt không thôi chưa chắc đã đủ.

Cũng cần phải lưu ý rằng dù có trong tay rất nhiều tài năng trên mặt trận tấn công, Chelsea dựa nhiều vào phản công (đặc biệt vào thời điểm 5 tới 10 giây sau khi mất bóng, là lúc hầu hết các đội ở Premier League đều lộn xộn và vô tổ chức). Thế nên, pressing cần phải được bắt đầu thật nhanh và tiến hành thật hiệu quả để tạo cơ hội tấn công thọc sâu, còn các cá nhân sẽ tự di chuyển và phối hợp để ăn bàn.

Về mặt này thì việc Oscar chấn thương đầu gối đã làm Chelsea bị ảnh hưởng trong mùa này. Vai trò của anh là cùng với Costa áp sát hai trung vệ đối phương, không cho họ có thời gian và khoảng trống để xử lí. Trong những dịp Fabregas chơi ở vị trí số 10 này, anh thường tách biệt hẳn khỏi khối 2×4 phía sau, đồng thời cầu thủ người Tây Ban Nha thích đối mặt với khung thành, hướng về phía trước với những pha tấn công thay vì quay lưng lại với cầu môn đội bạn (điều này thì Oscar lại làm rất tốt).

Ảnh: Julian Finney/Getty Images

Fabregas không phải mẫu cầu thủ để pressing. (Ảnh: Julian Finney/Getty Images)

Khi gặp phải các đội bóng dựng “xe bus”, dù có khả năng kéo giãn đội hình của đối phương, những bài bản chiến thuật cơ bản đã được mặc định và không có nhiều chỗ để biến tấu, chỉ chừa cho các cá nhân thể hiện. Ví dụ: vai trò của hậu vệ trái (Cesar Azpilicueta hiếm khi chồng biên với Hazard), tiền vệ phải (Andre Schurrle không thể gắn kết với đồng đội do có xu hướng xâm nhập phía sau cũng như sút nhiều; hay Juan Cuadrado cũng vậy khi anh là mẫu cầu thủ rê dắt rất nhiều).

Oscar đã không ra sân cho tất cả các trận của Chelsea trong hai mùa qua vì chấn thương hoặc không kịp bình phục. Willian cho thấy mình có thể là một sự thay thế khá tốt khi anh có khả năng chọn chỗ, chọn thời điểm xuất hiện rất hay và khả năng xử lí bóng quyết đoán. Nhưng mặt khác, anh lại chủ yếu hoạt động ở giữa chứ không dạt sang hai bên nhiều, dẫn tới việc Hazard không có sự hỗ trợ, phối hợp đầy đủ để dẫn bóng vào trong vòng cấm đối phương, trong khi Oscar thì lại làm được.

Hazard đã chơi dưới sức vào mùa giải này; anh thường khởi đầu một cách chậm chạp vì nhiều lí do. Anh cũng đã ra sân khá nhiều lần mà không được nghỉ ngơi (hoặc bị chấn thương, hoặc bị treo giò) trong mấy mùa gần đây. Hiện tại anh chưa cho thấy khả năng tì đè với hậu vệ hay bứt tốc bỏ đối thủ lại đằng sau như trước – nếu anh hồi phục lại trạng thái thể chất tốt nhất thì có thể anh sẽ đóng góp nhiều hơn.

Nhưng một mình Hazard là không đủ, tình hình còn phụ thuộc vào liệu các đồng đội của anh có thể đưa bóng lên phía trên và giữ bóng tại đó hay không. Câu trả lời hiện tại là “không”. Hazard khác Oscar ở chỗ anh không phải là một cầu thủ kiến tạo, mà là một “phù thủy” với khả năng săn bàn có thể cải thiện hơn nữa (dứt điểm tốt hơn, chạy chỗ ra phía sau nhiều hơn) và/hoặc kiến tạo nhiều hơn (“chỉ” 9 đường kiến tạo mùa trước). Nhưng anh cùng cầu thủ chơi cùng “tần số” với anh, giúp tạo ra những tình huống để anh có thể tấn công thẳng vào hậu vệ kể cả khi hàng phòng ngự đối phương lùi rất sâu.

Ảnh: BPI

Một mình Hazard là không đủ. (Ảnh: BPI)

Oscar và Fabregas có một mối quan hệ vô cùng thiết yếu trong cách triển khai tấn công của đội. Phần lớn đội ở Premier League phòng ngự theo cách như sau:

  • Chủ yếu phòng ngự ở cánh theo kiểu người-kèm-người( ví dụ: tiền vệ cánh kèm hậu vệ biên đối thủ thay vì giữ cự li gần tiền vệ trung tâm gần nhất)
  • Không thường xuyên có sự khống chế tiền vệ lùi sâu của đối phương từ phía trên (mặc dù có một số ngoại lệ như Marouane Chamakh, Jon Walters, Moussa Dembele hay Okazaki – Vardy).

Như vậy, các đội này thường chỉ có hai tiền vệ trung tâm để đấu với Oscar của Chelsea.

Cầu thủ người Brazil thường giúp tạo tình huống 3-đối-2 trong triển khai bóng. Trong giai đoạn thứ hai (thường xảy ra ở khoảng vạch giữa sân), Oscar có mặt ở gần vòng tròn giữa sân, gần với Matic, tạo điều kiện cho Fabregas tìm khoảng trống nhận bóng trong khi vẫn hướng về phía trước. Sự xoay vòng vị trí này chính là điểm mấu chốt để khởi động tấn công ở phần một phần ba sân của đối phương: Oscar ngay lập tức tiến lên để hỗ trợ Hazard một cách sát sao trong khi Ivanovic băng lên rất cao ở cánh đối diện.

Có một điều rõ ràng: bạn cần phải ở trạng thái tốt nhất về mặt thể chất để chơi bóng; nếu không thì lối chơi của đội bóng sẽ giống như là trò pinball với quả bóng bật qua bật lại giữa các cột cố định thay vì sự di chuyển linh hoạt trên sân. Trong trò pinball, nếu bóng rơi xuống đường bên, chỉ còn cách cầu nguyện cho lò xo bật bung lên, nếu không thì rắc rối to đấy.

 

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Nhật
71 bài viết
“Cây viết, admin của blog Myfootballramble và 4231.vn”
Phát bóng lên ^