Chuyện gì đang xảy ra tại Chelsea? Phần 4: Những con số tệ hại

bởi Nhật ·

Những con số tệ hại

Điều đáng lo ngại với Chelsea hiện tại là những kết quả tệ hại của họ thể hiện qua số liệu – và khi nói “tệ hại”, ý tôi là tệ như kiểu các đội bóng xếp cuối bảng xếp hạng vậy.

Mô hình “expected goals” của Michael Caley cho thấy một đội bóng đã làm được gì trong suốt 90 phút (chứ không phải là “trận đấu đáng ra nên như thế nào”). Vấn đề nổi cộm của Chelsea là họ không tạo ra được cơ hội cũng như không ngăn cản lại được cơ hội của đối phương ngay trong vòng cấm của mình.

Trong mô hình “expected goals”, các chấm vuông càng gần khung thành thì cơ hội càng ngon ăn. Các yếu tố khác như kiểu chuyền, mặt sân, và hàng loạt thông tin khác có ảnh hưởng tới cú sút cũng đều được xét (xem thêm về phương pháp tại đây)

11tegen11 cho thấy Chelsea gặp khó khăn trong việc đưa bóng tới gần khung thành cho dù tốc độ luân chuyển bóng xung quanh vòng cấm là hợp lí cho một đội bóng vừa đăng quang vào mùa giải trước.

Mô hình “expected goals” của Paul Riley (dựa trên cơ sở cú sút trúng đích) xếp Chelsea ở vị trí thứ 15 trên bảng xếp hạng với 8,78 bàn thắng dự kiến (expected goals) xét với các cơ hội được tạo ra.

Vì Chelsea tới lúc này đã ghi được 12 bàn, tình hình đã được cải thiện phần nào nhờ nỗ lực dứt điểm chính xác từ các cầu thủ. Đặc biệt chúng ta có Ramires và Nemanja Matic với bàn thắng tới từ những cú sút xa trong trận gặp Everton và Newcastle mặc dù chỉ số “expected goals” của chúng chỉ là 0,10. Tương tự là Willian: anh ghi bàn từ ba pha đá phạt trực tiếp với giá trị chỉ số “expected goals” là 0,19 (tức là Willian đã nỗ lực gấp 5,26 lần so với dự kiến) – chúng ta vốn đã biết anh ấy giỏi, giờ chúng ta có thể cân đong đo đếm độ giỏi của anh.

Hai cơ hội kiểu trên không giống như những cú căng xuống từ đường biên ngang cho tuyến hai dứt điểm (cutback), chúng cũng không phải là thể loại có thể làm đi làm lại trong nhiều trận đấu. Rồi chúng sẽ mất đi, không còn được lặp lại nữa, và với tình cảnh của Chelsea hiện nay thì rồi câu lạc bộ cũng sẽ cạn kiệt bàn thắng.

Mourinho ít nhiều đã chỉ ra việc các đối thủ của mình mùa này tỏ ra hiệu quả tối đa trước khung gỗ đối phương sau trận đấu với Everton.  Mặc dù ông cũng nói đúng về khoản này khi đối thủ của Chelsea trong trận đấu đó đạt tỉ lệ chuyển hóa thành công 15,5% số cơ hội (xếp trên Bournemouth trong giải), ông lại không tính tới chất lượng của các cơ hội đó.

Ảnh: Chelsea

Ảnh: Chelsea

Đúng là Chelsea đã phải chịu số cơ hội ăn bàn từ phía đối phương nhiều thứ hai, chỉ sau Sunderland, cụ thể là 14,5 bàn dự kiến. Nhìn vào các bản đồ ta cũng có thể thấy những Bafetimbi Gomis, Steven Naismith, Georginio Wijnaldum, James Morrison, Bakary Sako, Vincent Kompany, Joel Ward đã được thả lỏng trong vòng cấm để thử tài Thibaut Courtois và Asmir Begovic như thế nào.

Với con số thực tế là 17 cú sút đã vào mành lưới của Chelsea, mỗi trận thủng lưới trung bình trên hai bàn, màn trình diễn của đội bóng này còn tệ hơn trên lí thuyết (14,5). Cộng với việc không thể đưa được bóng vào vùng nguy hiểm của đối phương như đã đề cập ở trên, Chelsea đã trở thành một đội bóng trung bình trên số liệu như bảng sau:

Biểu đồ trên tính toán mối tương quan giữa số đường chuyền và số cú sút – đều xét ở khu vực nguy hiểm bên sân nhà – của các đội bóng tại Premier League.

Mặc dù Courtois và Begovic có tỉ lệ cứu thua là 67%, thấp hơn một chút so với mức trung bình, không thể nào yêu cầu họ phải liên tục cản phá những cơ hội ăn bàn mười mươi từ khoảng cách gần được.

Nếu đội của bạn thủng lưới từ những cú sút sấm sét cắm góc lưới, những pha lộn xộn trước vạch vôi, hay vì bóng đập cột dọc bay vào lưới,…đổ lỗi cho hiệu quả tăng cao của đối thủ là có lí. Còn nếu như đó là những cơ hội kiểu sút ra khó hơn sút vào thì lí lẽ đó không hợp lí lắm. Có thể đây là một đòn tung hỏa mù mà Mourinho đưa ra cho cánh báo chí để đánh lạc hướng dư luận khỏi nguyên nhân thật của vấn đề.

Làm gì bây giờ?

LONDON, ENGLAND - OCTOBER 03: Jose Mourinho Manager of Chelsea shows his frustration after conceding the third goal to Southampton during the Barclays Premier League match between Chelsea and Southampton at Stamford Bridge on October 3, 2015 in London, United Kingdom. (Photo by Jordan Mansfield/Getty Images)

Mourinho đang gặp nhiều khó khăn. (Ảnh: Jordan Mansfield/Getty Images)

Đầu tiên, cả đội phải hồi phục lại thể lực tới mức độ cao nhất. Điều này là rất khó vì mùa giải đã khởi tranh, song không phải là không thể; Rafa Benitez đã làm được với một chương trình luyện tập tỉ mỉ (cùng với dùng bài “xe bus” chính hiệu, toàn đội phòng ngự sâu với không chút ý đồ áp sát lấy lại bóng khi mất nào).  Và dĩ nhiên, càng thi đấu thì thể lực cầu thủ sẽ quay trở lại. Chừng nào điều đó chưa đạt được thì chưa thể tính tới giải pháp về chiến thuật.

Sa thải Jose Mourinho có lẽ không phải là ý hay vào lúc này. Jurgen Klopp đã gia nhập Liverpool, có nghĩa là bây giờ không còn nhiều lựa chọn – họ có thể dùng một huấn luyện viên tạm quyền (và có thể là cũng kém hơn về trình độ) – cho tới mùa hè.

Có hai điều có thể giúp Chelsea quay trở lại đà đúng hướng:

  • Bắt đầu một chuỗi trận dài thực dụng, phòng ngự, không cho đối phương có đà tấn công cho tới hết trận. Có thể ghi bàn từ tình huống cố đinh.
  • Hoặc dựa vào những cầu thủ dồi dào sức như Willian, Oscar, Ramires, Loftus-Cheek, Zouma cho tới khi các cầu thủ khác đạt 100% thể lực. Thật tình mà nói, mặc dù Chelsea còn thiếu ở nhiều mặt, tất cả các cầu thủ trong đội không mạnh về cơ bắp thì cũng giỏi về trí óc.

Những cầu thủ kiểu như vậy, ví dụ là Ramires, có thể làm được nhiều điều hơn là chỉ đóng một vai trò. Ramires có tốc độ, thể lực và sự tỉnh táo để thi đấu tốt ở từ đầu tới cuối sân (chất lượng cơ hội anh tạo ra thường bị bỏ qua vì trông dáng người của anh không được “đúng” trong mắt nhiều người). Mặc dù màn trình diễn trước Southampton không phải là tốt nhất, song anh là kiểu cầu thủ cần thi đấu trong vài trận liên tục để chạy đà vào form (ngược  lại với Mikel, người có thể thay thế được ngay trong một số dịp).

Ảnh: Clive Rose/Getty Images

Ảnh: Clive Rose/Getty Images

Ramires có thể chơi được ở nhiều vị trí: cánh phải, tiền vệ trung tâm trong bộ ba hoặc tiền vệ phòng ngự đá thấp nhất giống như đầu mùa giải 2013-14. Cùng với Ruben Loftus-Cheek, hai người có thể đem lại một điều khác biệt với sự trực diện trong vai trò box-to-box của mình bằng cách chạy liên tục và xâm nhập vòng cấm đều đặn trong hoàn cảnh hiện tại khi Chelsea chưa thể triển khai di chuyển tấn công nhuần nhuyễn.

Đẩy Cesar Azpilicueta sang cánh phải chưa chắc làm tình thế khá hơn. Anh là một hậu vệ nhiệt huyết, có thể coi là một trong những người thi đấu ổn định nhất trong ba mùa giải qua. Nhưng anh cũng không khá hơn Branislav Ivanovic trong những tình huống một mình chống hai hay ba người (có thể tệ hơn vì khổ người anh không lớn nên không chắn được đường tiền vệ cánh), đồng thời anh không giỏi không chiến.

Cũng bởi vì anh kém hơn Ivanovic về mặt kĩ thuật chơi bóng nên anh thường chơi một cách đơn giản chứ không thể giữ bóng ở sâu trong phần sân đội bạn hay là tạt bóng, kiến tạo, ghi bàn…như Ivanovic được. Thế nên không có lí do gì để đẩy Baba Rahman vào đội hình chính nhằm “thay thế một Ivanovic chơi không tốt”. Chưa kể tới việc cần phải tính tới yếu tố khả năng không chiến của hàng tứ vệ tại Premier League nữa.

Theo lịch thì sau kì nghỉ cho đội tuyển quốc gia, Chelsea sẽ tiếp Aston Villa trước khi vào loạt trận “sân khách khó khăn, đi dễ khó về” trước Kiev, West Ham (một đội bóng đang rất hiệu quả, chuyển hóa 16,8% cơ hội thành bàn thắng trong mùa này) và Stoke City (trong một buổi tối thứ Ba lạnh và mưa). Kế đó là quay về sân nhà tiếp Liverpool và Kiev trước khi quay lại Britannia.

Ảnh: Getty Images

Ảnh: Getty Images

Hiện tại, khi Chelsea lần đầu tiên công khai ủng hộ HLV của mình, chúng ta có thể tin rằng Mourinho sẽ tại vị và là người đưa đội bóng thoát khỏi tình trạng tệ hại hiện nay (thậm chí bây giờ còn chưa phải tháng Mười Một, Chelsea, ffs).

Bài viết gốc được đăng vào ngày 17/10/2015.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Nhật
71 bài viết
“Cây viết, admin của blog Myfootballramble và 4231.vn”
Phát bóng lên ^