Steven Gerrard: Tình yêu, vinh quang, và tiếc nuối

bởi Nguyên Khang ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.
Ảnh: Getty

Steven Gerrard tập luyện tại Melwood (Ảnh: Getty)

Lướt một vòng facebook, hình ảnh anh tập luyện cùng những người đồng đội cũ ngập tràn khắp các trang fanpage của Liverpool. Con tim của một Liverpudlian đã thổn thức vì anh quá nhiều tưởng chừng đã lấy lại sự cân bằng trong khoảng thời gian anh sang Los Angeles Galaxy nay lại loạn nhịp. Anh là Steven Gerrard, người luôn biết cách mang đến cho Liverpool và những cổ động viên của mình quá nhiều xúc cảm đặc biệt…

Từ những niềm vinh quang ở thế chân tường

Pha ăn mừng của Gerrard trong trận chung kết cúp FA với WestHam năm 2006 (Ảnh: Getty)

Pha ăn mừng của Gerrard trong trận chung kết cúp FA với WestHam năm 2006 (Ảnh: Getty)

Ngày 13 tháng 5 năm 2006, trận chung kết cup FA đang diễn ra, và West Ham đang dẫn Liverpool 3-2 cho đến những phút bù giờ.

Khi mà tất cả mọi người đã nghĩ về một chức vô địch cho The Hammers khi phân nửa cầu thủ trên sân đã có triệu chứng chuột rút thì Gerrard đã lên tiếng.

Từ một tình huống bóng bật ra, số 8 của Liverpool đã có cú sút sấm sét từ khoảng cách trên 30m, bóng đi thẳng vào góc xa khung thành của West Ham và tỉ số được cân bằng 3-3.

Quá mệt mỏi để ăn mừng, Gerrard chỉ thực hiện động tác dùng 2 tay chỉ vào tên mình ở sau lưng áo. Bình luận viên nổi tiếng Andy Gray đã thốt lên: “Chúng tôi biết rồi, con trai.”

Trận đấu vẫn chưa kết thúc, trong loạt sút luân lưu sau đó, Liverpool đã đánh bại West Ham để đem về phòng truyền thống của mình them một chiếc cup danh giá. Và người được nhắc đến nhiều nhất sau trận đấu, không ai khác ngoài Steven.

Lùi lại một năm, niềm vinh quang tột đỉnh đã đến với đội bóng thành phố cảng. Ngày 24 tháng 5 năm 2005, trận chung kết UEFA Champions League diễn ra tại Istanbul, Thổ Nhĩ Kì giữa Liverpool và một AC Milan hùng mạnh nhất trong 15 năm trở lại đây, với những Maldini, Nesta, Kaka, Pirlo, Crespo, Shevchenko. Với những hảo thủ ấy, AC Milan dễ dàng đè bẹp Liverpool 3-0 ngay trong hiệp một.

Mọi người lại nghĩ chức vô địch lại khó lòng thoát khỏi tay đại diện đến từ nước Ý. Những họ đã lầm, khi mà trên sân vẫn còn một Steven Gerrard luôn hừng hực khí thế chiến đấu. Phút 54, từ pha tạt bóng bên cánh trái của John Arne Riise, anh bật cao hơn tất cả, đánh đầu tung lưới Dida.

Người đội trưởng ấy phất tay lên một cách mạnh mẽ, thúc giục đồng đội thi đấu quyết liệt hơn nữa.  Đến phút 60, tỉ số đã là 3-3 sau 2 pha làm bàn của Xabi Alonso và Vladimir Smicer. Thật điên rồ. Và lại một lần nữa ở chấm luân lưu đầy may rủi, Liverpool chiến thắng, đánh dấu lần thứ năm họ trở thành ông vua của châu Âu.

Gerrard được bầu chọn là cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu, sau đó anh vinh danh là cầu thủ xuất sắc nhất năm của UEFA. Hình ảnh người đội trưởng với cái phất tay mạnh mẽ ấy không chỉ là một pha ăn mừng, mà đó còn là một hình ảnh biểu tượng cho một Liverpool đầy kiêu hãnh. Anh như con phượng hoàng đầu đàn vỗ cánh mạnh mẽ, dẫn đường cho đồng đội vượt qua cơn cuồng phong mang tên AC Milan.

Anh trở thành biểu tượng của Liverpool, như Thiery Henry từng nói: “Với tôi, Gerrard chính là Liverpool”. Và khi người ta nhắc đến Liverpool, điều đầu tiên người ta nghĩ đến không phải là The Beatles, hay Titanic, mà chính là Steven Gerrard.

Cú phất tay quen thuộc sau bàn thắng vào lưới AC Milan năm 2005 (Ảnh: BBC)

Cú phất tay quen thuộc sau bàn thắng vào lưới AC Milan năm 2005 (Ảnh: BBC)

…Đến những sự nuối tiếc luôn luôn khắc khoải

Sự nghiệp của anh đầy rẫy những vinh quang. Từ Carling Cup nhỏ bé, đến niềm tự hào của người Anh là Cúp FA, cho đến tột đỉnh vinh quang là danh hiệu Champions League. Thêm vào đó là những Siêu cúp Anh hay Siêu cúp châu Âu cũng danh giá không kém.

Với màn thể hiện xuất sắc, ổn định trong nhiều năm, anh xúng đáng nhận được những danh hiệu cá nhân cao quý như Cầu thủ xuất sắc nhất năm do PFA bình chọn, là cầu thủ vĩ đại thứ hai trong lịch sử đội bóng Liverpool do các CĐV bình chọn. 503 trận đấu cho Liverpool, 119 bàn thắng và 92 đường chuyền thành bàn ở Premier League, kỷ lục 8 lần được đề cử cho việc lọt vào đội hình PFA… – những con số ấy không hề nói dối, chúng chỉ cho ta thấy sự vĩ đại của anh, bấy nhiêu đó là quá tuyệt vời cho bất cứ cầu thủ nào thi đấu chuyên nghiệp.

Nhưng chỉ tiếc một điều, chức vô địch Ngoại hạng Anh, đối với một người bản xứ như anh mà nói, nó thực sự rất đáng khao khát. Chức vô địch ấy đã ngoảnh mặt với Liverpool suốt một phần tư thế kỉ, chức vô địch ấy khiến cổ động viên và chính anh khao khát đến cháy bỏng, chức vô địch ấy đã rất gần anh nhưng vẫn chưa có được trong suốt 17 năm vinh quang với màu áo đỏ.

Gerrard ăn mừng tại Old Trafford năm 2009 (Ảnh: Getty)

Gerrard ăn mừng tại Old Trafford năm 2009 (Ảnh: Getty)

Mùa 2008/2009, Liverpool bất bại trên sân nhà, Gerrard là người ghi bàn nhiều nhất cho CLB với 24 bàn thắng. Họ chỉ thua 2 trận trong suốt mùa giải, nhưng với sự thiếu ổn định trong tháng Một với quá nhiều trận hòa khiến Liverpool mất đi chức vô địch vào tay đại kình địch Manchester United.

Chức vô địch đã ở rất gần, nhưng cả Liverpool lẫn Gerrard đều thiếu một chút gì đó lạnh lùng, sắc sảo để đứng vững trong những thời khắc quan trọng nhất. Chiếc cúp đã trôi đi trong nuối tiếc, và cả nước mắt của hàng triệu trái tim yêu nửa đỏ vùng Merseyside.

Mùa 2013/2014, thứ bóng đá tấn công quyến rũ dưới thời Brendan Rodgers khiến các Liverpudlian tin rằng họ sẽ sở hữu một chức vô địch Ngoại hạng Anh sau bao năm chờ đợi. Niềm tin ấy càng được củng cố khi mà Coutinho sút tung lưới Joe Hart tại Anfield ngày 14 tháng 4 năm 2014, ấn định tỉ số 3-2 và giúp Liverpool thắng nghẹt thở Manchester City – đối thủ cạnh tranh trực tiếp ngôi vương.

Chiến thắng giúp đội bóng thành phố cảng vươn lên dẫn đầu BXH, và gần như trở thành kẻ độc tôn trong cuộc đua giành chức vô địch. Trận đấu kết thúc, trong khi các CĐV hò hét trong sung sướng trên khán đài, thì ở dưới sân, người ta thấy người đội trưởng luôn mạnh mẽ trong từng trận đấu đang rơi lệ.

Anh đã cảm nhận được giấc mơ dang dở của anh, và của cả biết bao thế hệ yêu Liverpool hằng khao khát. Anh không kìm được cảm xúc. Nhưng trước ngưỡng cửa thiên đường một lần nữa, anh lại không giữ được sự lạnh lùng, sắc sảo.

Nhưng rồi “Cầm vàng lại để vàng rơi” – tưởng chừng một Liverpool đang hừng hực khí thế sẽ dễ dàng đè bẹp một Chelsea gần như đã không còn mục tiêu. Cú trượt chân tai hại của Gerrard đã mở toang cánh cửa đến khung thành của Mignolet cho Demba Ba, đồng thời đóng sập cánh cửa đến thiên đường vinh quang cho anh và đồng đội.

Liverpool thất bại và cơ hội vô địch gần như trở thành con số 0. Công sức của cả đội bóng trong suốt tám tháng của mùa giải như muối bỏ bể. Cái tên Steven Gerrard vào thời điểm ấy như bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc của nước Anh. Anh chia sẻ rằng:

Mặc dù đã có những kỷ niệm đẹp cùng đội bóng, nhưng khoảnh khắc đó sẽ ám ảnh tôi mãi mãi. Với một người đàn ông, điều đó thật đau đớn.

Nhưng chẳng có một người hâm mộ Liverpool nào chỉ trích, quay lưng với anh, chỉ còn lại sự tiếc nuối, một sự tiếc nuối vô bờ bến…

Gerrard xúc động sau trận đấu với Manchester City năm 2014 (Ảnh: BBC)

Gerrard xúc động sau trận đấu với Manchester City năm 2014 (Ảnh: BBC)

Nhưng tình yêu cho anh là mãi mãi

Anh đã có thể sở hữu được chức vô địch Ngoại hạng Anh, nếu theo Mourinho về Chelsea ở thời điểm mà tỉ phú Abramovich đang đổ hàng tỉ rúp vào thị trường chuyển nhượng để biến The Blues thành một thế lực. Anh cũng có thể có nhiều danh hiệu hơn nếu theo tiếng gọi của Florentino Perez, gia nhập vào dải ngân hà Galaticos đầy danh giá.

Nhưng giữa vòng xoáy kim tiền, và cả những lúc Liverpool đang đi xuống, trong khi những người đồng đội xuất sắc, những người đá cặp ăn ý với anh lần lượt rời khỏi sân Anfield để tìm kiếm một bến đỗ tiềm năng hơn, từ anh bạn thời niên thiếu Michael Owen, đến Fernando Torres – người cùng anh tạo nên cặp song sát đáng sợ bậc nhất châu Âu thời điểm đó, và sau đó là người cùng anh tạo nên bộ đôi Vua phá lưới và Vua kiến tạo giải Ngoại Hạng Anh Luis Suarez nữa, anh vẫn quyết định ở lại với CLB mà mình gắn bó từ thuở thiếu thời.

“Nhan sắc không nằm trong má hồng của thiếu nữ, mà trong đôi mắt của kẻ si tình”. Trong mắt anh, không đội bóng vĩ đại nào đẹp hơn Liverpool trong tim anh. “Khi tôi chết, đừng đem tôi đến bệnh viện. Đem tôi đến Anfield, tôi sinh ra ở đó và sẽ nhắm mắt ở đó” hay “Cắt mạch máu tôi ra và bạn sẽ thấy tôi chảy máu đỏ của Liverpool. Tôi yêu câu lạc bộ này bằng tình yêu mãnh liệt nhất” là lời của kẻ si tình vĩ đại Steven Gerrard nói về tình yêu của mình dành cho CLB.

17 năm Gerrard trong màu áo Liverpool (Ảnh: Facebook)

17 năm Gerrard trong màu áo Liverpool (Ảnh: Facebook)

Trong và ngoài sân cỏ, chúng tôi đều cảm nhận được tình yêu của anh dành cho Liverpool là vô cùng. Ngoài sân, anh khước từ mọi lời mời gọi đầy mê hoặc. Trên sân, anh sẵn sàng đổ máu, anh sẵn sàng đá mọi vị trí, từ hậu vệ phải, tiền vệ trung tâm, tiền vệ cánh, hộ công. Cái cách anh can thiệp vào tình huống xô xát, nói chuyện với trọng tài, và kể cả những pha tắc bóng có phần không cần thiết. Mọi điều anh làm là vì CLB, luôn có một đội trưởng Steven Gerrard sẵn sàng khi Liverpool cần. Bao nhiêu đó là quá đủ để chúng tôi tự hào về anh và yêu anh vô điều kiện.

Bắt đầu từ một kết thúc

Có thể chúng ta sẽ gặp lại Gerrard tại Liverpool trong vai trò huấn luyện? (Ảnh: Getty)

Có thể chúng ta sẽ gặp lại Gerrard tại Liverpool trong vai trò huấn luyện? (Ảnh: Getty)

17 năm qua, từ một chàng Scouser chính hiệu, đến một huyền thoại của Liverpool, tình yêu của anh cho CLB vẫn không thay đổi. Tuổi 35 biến Gerrard thành trở lực đối với Lữ đoàn đỏ, anh không còn đảm bảo được tốc độ và thể lực cho những trận đấu giàu sức mạnh của giải bóng đá khắc nghiệt nhất hành tinh này nữa. Con tàu Liverpool cần những con người mới để tiếp tục chèo lái đến những vinh quang trước mắt.

Và sau những thử thách ở xứ cờ hoa, sẽ có ngày chúng ta sẽ được chứng kiến một Steven Gerrard với vai trò rất khác, trở lại với thành phố nơi anh sinh ra, nơi anh có tình yêu lớn nhất, đẹp nhất cuộc đời mình – tình yêu mang tên Liverpool.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Nguyên Khang
3 bài viết
“Alonso - Gerrard - Torres”
Phát bóng lên ^